Bèn cũng mỉm cảm ơn:
“Chị Ái Linh, hôm nay nhờ chị ở nhà trông các con, em mới yên tâm ở bệnh viện ."
Lý Ái Linh cũng vội :
“Chị cũng chẳng gì nhiều, Thần Thần và An An đều ngoan, chỉ là hôm nay chắc đều dọa sợ ."
Giang Thanh Nguyệt cũng đang lo chuyện .
Đặc biệt là Mạt Mạt, vốn dĩ cô bé bóng ma tâm lý với vùng biển.
Cộng thêm hôm nay thấy Hồ Thường Anh chảy nhiều m-áu như , chắc chắn là sợ hãi.
Vội ba đứa trẻ:
“Hôm nay đều dọa sợ ?"
Thần Thần và An An thì bình tĩnh:
“Cũng tàm tạm, sợ ạ."
Mạt Mạt cũng lắc đầu theo:
“Con cũng sợ."
Giang Thanh Nguyệt mỉm xoa đầu Mạt Mạt:
“Mạt Mạt hôm nay thật dũng cảm, cũng , con tìm thấy dì Anh T.ử bằng cách nào ?"
Mạt Mạt khen, thẹn thùng :
“Con thấy tiếng dì Anh Tử, giống như lúc dì thấy tiếng của con ."
Lý Ái Linh cũng đỏ mắt, cảm thán:
“Đứa bé và Anh T.ử duyên, Anh T.ử tìm thấy con bé ở bờ biển, giờ con bé cũng tìm thấy Anh T.ử ở bờ biển."
Giang Thanh Nguyệt gật đầu:
“Đây chính là trong truyền thuyết , ác giả ác báo (ân đền oán trả) nhỉ!"
Mạt Mạt xong vui.
Cảm thấy cũng cứu dì Anh T.ử một .
Thần Thần và An An sớm đợi nổi nữa, cả hai đều đang nhớ xem dì Anh T.ử sinh cho tụi nó em trai em gái.
Bèn vội hỏi:
“Mẹ, vẫn , dì Anh T.ử sinh em trai em gái ạ."
Giang Thanh Nguyệt xong nhịn :
“Là một em trai, đợi ngày mai dì Anh T.ử khỏe hơn một chút, đưa các con đến bệnh viện xem."
“ mà tối nay các con lời, ngủ sớm, lát nữa ba còn đến bệnh viện trông em đấy."
Ba đứa trẻ xong đều vội vàng sảng khoái đồng ý.
Cũng thấy vui vì ngày mai thể đến bệnh viện xem em trai.
Chương 447 Ông bố bỉm sữa tập sự
Nghe hai lát nữa còn đến bệnh viện, Lý Ái Linh đang múc cơm cho hai trong bếp vội :
“Chị nghĩ các em ở bệnh viện kịp ăn cơm nên nấu nhiều, trong nồi còn thức ăn và canh, lát nữa em và đoàn trưởng Chu ăn xong mang nhé!"
Giang Thanh Nguyệt :
“Vậy thì quá, vốn dĩ em bảo về nấu cơm mang qua cho họ, cảm ơn chị nhé chị Ái Linh."
“Khách sáo gì chứ, chị dùng đều là gạo dầu nhà em mà, còn nữa, sáng nay các em gấp, chị và Văn Phụng qua nhà Anh T.ử giúp thu dọn một chút , rau nhặt sợ hỏng nên cũng mang qua đây hết, chuồng gà cũng dọn xong xuôi , em với dì một tiếng là ở nhà cần lo lắng."
Giang Thanh Nguyệt thấy hai sắp xếp chuyện trong nhà đấy, trong lòng cảm động.
Vội cùng Chu Chính Đình ăn cơm xong, qua nhà bên cạnh lấy đồ của Hồ Thường Anh.
Lúc sắp , dặn dò hai đứa nhỏ lời.
Bảo chị Ái Linh dỗ dành Mạt Mạt thêm chút nữa, tránh để buổi tối con bé gặp ác mộng.
Sau đó mang theo cơm canh chuẩn đến bệnh viện.
Trên đường , Giang Thanh Nguyệt bàn bạc với Chu Chính Đình:
“Buổi tối là chúng trực ở bệnh viện ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-540.html.]
Em thấy viện trưởng và dì đều dọa nhẹ, lớn tuổi cũng thức đêm ."
Chu Chính Đình gật đầu, đề nghị:
“Hay là và lão Tạ ở bệnh viện trông cho, ở hành lang, lỡ việc gì còn ứng phó , hôm nay em cũng mệt cả ngày ."
Giang Thanh Nguyệt :
“Hai đàn ông các ở đó thì gì, vả cũng chăm sóc , trẻ con cũng bế."
Chu Chính Đình ngượng ngùng :
“Em cũng lý, em ở đó Anh T.ử cũng yên tâm hơn."
Giang Thanh Nguyệt gật gật đầu:
“ , vả cũng chỉ thức một đêm thôi mà, sức khỏe em ."
Chu Chính Đình gật đầu:
“Vậy chờ ở ngoài bầu bạn với em."
Trong lúc chuyện, xe lái bệnh viện.
Hai mang cơm canh bình thường cho Tạ Hướng Dương và ba Hồ Thường Anh.
Chỉ phần của Anh Tử, sợ cô phẫu thuật xong ăn đồ cứng quá.
Chị Ái Linh bèn vớt sạch váng mỡ của canh gà, dùng mì cán tay mới nấu thật nhừ, lúc mới đóng bình giữ nhiệt.
Đến nơi, canh bên trong vẫn còn nóng.
Nắp mở , Hồ Thường Anh ngửi thấy mùi thơm:
“Đói quá."
Giang Thanh Nguyệt mỉm xuống bên giường, bảo Tạ Hướng Dương đưa hai cụ ăn cơm nhanh .
Tự đút cho Anh T.ử ăn.
Mẹ Hồ cảm thấy ngại:
“Hay là để dì cho?
Hai đứa ăn ?"
Giang Thanh Nguyệt vội :
“Cháu và Chính Đình đều ăn cơm mới đến ạ, lúc về chị Ái Linh chuẩn xong cơm nước , nên hai đứa mới nhanh thế ."
Nói xong, Giang Thanh Nguyệt kể chuyện ở nhà thu dọn trông nom thỏa cho Hồ .
Cũng để bà yên tâm hơn.
Sau khi ăn xong một bữa cơm, tinh thần của cả bốn đều khá hơn một chút.
Chỉ điều viện trưởng Hồ và Hồ dù cũng lớn tuổi, cộng thêm hôm nay cũng chịu ít kinh hãi.
Trông đều tiều tụy.
Giang Thanh Nguyệt thấy bèn ý định của :
“Viện trưởng Hồ, dì ơi, cháu bảo Chính Đình đưa hai về nghỉ ngơi nhé, ở đây bác sĩ việc gì , buổi tối ba đứa tụi cháu ở trực là ."
Chu Chính Đình cũng phụ họa:
“ ạ, cứ để thanh niên tụi con trực cho, lỡ hai thức quá đà mà hỏng thì đáng ."
Hai chần chừ một lát, Hồ Thường Anh cũng khuyên:
“Hai ở đây con cũng yên tâm, là về ngủ , mai đến."
Hai ông bà thấy bèn đồng ý.
Cảm kích Chu Chính Đình và Giang Thanh Nguyệt, hai chuyện gì nhất định gọi điện thoại về.
Rồi theo Chu Chính Đình về.
Tạ Hướng Dương cũng cảm kích khôn xiết:
“Lúc nãy còn đang rầu buổi tối tính , khuyên hai cụ mãi mà chẳng chịu về, giờ chị đến là họ đồng ý ngay, chính là vì chị ở đây nên họ mới yên tâm."
“Nếu chỉ , họ yên tâm, bản đúng là cũng trông trẻ cho lắm."
Giang Thanh Nguyệt :
“Yên tâm , trẻ con để lo giúp, buổi tối chăm sóc cho Anh T.ử là ."