“Thật là tôn ti trật tự gì cả, đây là dì Quyên, dì cùng với ba, ba chúng sẽ là một gia đình."
Hổ T.ử xong khỏi cuống quýt, định mở miệng gì đó.
Đã Tiểu Quyên chặn họng:
“Hổ Tử, tư cách chất vấn những chuyện ."
Hổ T.ử mắng cho á khẩu.
Cũng dám thêm một chữ nào nữa, chỉ rụt đầu trở .
Lưu Xuân Lan thấy chỉ cảm thấy ngượng ngùng, cũng dám gì nhiều.
Chỉ gượng gật đầu chào Tiểu Quyên một cái, coi như lời chào hỏi.
Nhìn cô và Giang Vệ Dân cạnh vô cùng xứng đôi, trong lòng khỏi dâng lên vị đắng chát.
Giang Vệ Dân ngoài một lát, đó .
Lấy một tờ hóa đơn đặt lên chiếc bàn bên cạnh giường của Hổ Tử.
“Lúc nãy hỏi bác sĩ, là phẫu thuật thành công, xem bộ dạng thì phục hồi cũng tệ, nộp tiền viện phí một tuần ."
“Hai cứ yên tâm ở đây, dưỡng bệnh cho hãy tính."
Lưu Xuân Lan vội vàng dậy cảm ơn.
Giang Vệ Dân mím môi, gì, mà đến bên cạnh Tạ Tiểu Quyên:
“Chúng về nhà thôi?"
“Cha, , hai ngoài lâu như cũng mệt , về nghỉ ngơi sớm ạ."
Nói xong, đầu Tiểu Mai:
“Hôm nay học ?"
Tiểu Mai lắc đầu:
“Vâng, thi xong cần qua đó nữa ạ, con ở đây trông, ba về ."
Giang Vệ Dân ừ một tiếng, nhắc nhở:
“Ngày mai trong nhà hỷ sự, con về sớm một chút."
Nghe thấy , Giang Tiểu Mai vui mừng nhảy cẫng lên:
“Ngày mai ạ?
Tốt , tối nay con sẽ về phụ giúp chuẩn một chút."
Giang Vệ Dân gật đầu:
“Được, buổi tối ba đến đón con."
Sau khi , Lưu Xuân Lan nhịn nhịn, vẫn kìm gì đó.
Tiểu Mai thấy liền bảo:
“Bà hỏi gì thì cứ hỏi ."
Lưu Xuân Lan khựng một chút, mở miệng hỏi:
“Cô, cô đối xử với ba con chứ?"
Tiểu Quyên dứt khoát gật đầu:
“Dì Quyên đối xử với ba con cực kỳ , luôn quan tâm lo lắng, lúc nào cũng nhắc nhở ba con uống nhiều nước mặc thêm áo, bình thường quần áo của con và ba rách cũng đều là dì là đầu tiên giúp bọn con vá , dì Quyên cũng đặc biệt thương con nữa."
“Chưa bao giờ cãi với ba con, cực kỳ hiểu chuyện, con từng thấy ai lương thiện, đối xử với ba con hơn dì Quyên cả."
Nghe xong lời khen ngợi tiếc lời của Tiểu Quyên.
Trong lòng Lưu Xuân Lan chua xót một hồi, nửa ngày mới thốt một câu:
“Vậy, thì , ."......
Ngày hôm .
Con ngõ nhỏ tĩnh lặng từ sáng sớm tiếng pháo nổ cho ồn ào náo nhiệt hẳn lên.
Vì ở gần .
Giang Vệ Dân trực tiếp thuê t.h.ả.m đỏ, trải từ sân nhà dì nhỏ, dọc theo con đường trong ngõ, trải dài cho đến tận nhà mới.
Suốt dọc đường bế tân nương qua cửa.
Đoạn đường ngắn ngủi khiến chứng kiến đều rưng rưng nước mắt.
Ai nấy đều cảm thán hai đến bước đường ngày hôm nay quả thực vô cùng khó khăn.
Những chua xót và chờ đợi trong đó chỉ hai họ là rõ nhất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-469.html.]
Nay cuối cùng cũng tu thành chính quả, cũng đều vui mừng khôn xiết cho cả hai.
Tiếng pháo lễ vang rền, hàng xóm láng giềng trong ngõ đều mời đến dự lễ.
Cùng chung vui náo nhiệt.
Trương Ái Anh và Vương Tú Hà hai bưng kẹo hỷ khắp nơi phát cho .
Thành trong ngõ xong, một nhóm cùng đến nhà hàng uống r-ượu mừng.
Sau đó gọi cả Tiểu Mai theo, cùng chụp bổ sung một bức ảnh gia đình.
Náo nhiệt ròng rã suốt một ngày, kéo dài mãi cho đến tận tối lúc náo động phòng.
Các bậc trưởng bối đều ngại tham gia, nên về nghỉ ngơi từ sớm.
Trương Ái Anh phụ trách luộc sủi cảo, bưng một bát sủi cảo nửa sống nửa chín phòng tân hôn.
Mấy trêu chọc bắt Tiểu Quyên ăn.
Tạ Tiểu Quyên ngốc nghếch c.ắ.n một miếng thật to, mới phát hiện là đồ sống.
Trương Ái Anh vội vàng hỏi:
“Sống ?" (Sống cũng nghĩa là sinh đẻ)
Tạ Tiểu Quyên ừ ừ gật đầu:
“Sống." (Sống/
Sinh)
Mọi xong đều nhịn mà lớn ha hả.
Tạ Tiểu Quyên lúc mới phản ứng , mặt đỏ bừng như gấc chín.
Trương Ái Anh thừa thắng xông lên hỏi:
“Sinh mấy đứa?"
Tạ Tiểu Quyên c.ắ.n môi, mở lời:
“Không sinh nữa sinh nữa, và Vệ Dân hai chúng Tiểu Mai là đủ ."
Nói xong, cô liền tựa đầu l.ồ.ng ng-ực Giang Vệ Dân.
Mọi thấy đều cùng hùa theo trêu chọc.
Tiếng đùa dứt, bỗng nhiên thấy Tiểu Mai thò đầu từ ngoài cửa, hét bên trong:
“Đừng mà, nhỏ, và ba con sinh thêm một đứa , nếu áp lực của con lớn quá!
Nếu thời gian, sinh xong để con học về giúp hai trông cho!"
Lời Tiểu Mai dứt, sớm đến nghiêng ngả.
Giang Vệ Dân thấy , vội vàng giả vờ giận dữ :
“Mấy đứa nhỏ cũng chạy đây , mau mau mau, ngoài."
Trương Ái Anh cũng túm lấy Tiểu Mai:
“Đứa nhỏ , cũng đến lúc đổi miệng gọi là , gọi là nhỏ?"
Tiểu Mai thè lưỡi:
“Dì Mai trẻ quá mà, hai chúng con bình thường thiết như chị em , gọi con thực sự gọi miệng, gọi nhỏ là khéo."
Tạ Tiểu Quyên xong trong lòng nhẹ nhõm.
Vội vàng mở miệng giúp Tiểu Mai:
“Tiểu Mai thích gọi là gì thì gọi cái đó, cũng thấy gọi là nhỏ ."
Tiểu Mai thấy giúp .
Càng thêm bạo dạn hẳn lên:
“Ba, nhỏ, hai cho con một lời , rốt cuộc sinh em trai em gái cho con hả?"
Giang Vệ Dân hỏi đến đỏ cả mặt già, sự thúc giục của .
Chỉ đành đáp một câu thuận theo tự nhiên cho qua chuyện.
Mọi náo nhiệt một hồi, thấy thời gian còn sớm nữa, lúc mới lưu luyến rời ......
Kết hôn xong, cha Tạ Tiểu Quyên liền vội vàng về quê.
“Bây giờ thấy Tiểu Quyên sống hạnh phúc thế , hai vợ chồng già chúng yên tâm , ở nữa cũng quen."
“ thế, vườn rau ở nhà cũng hỏng hết , mau ch.óng về xem ."
Mọi níu kéo , đành để Giang Vệ Dân mua vé đưa hai lên tàu hỏa.