Quân Hôn Thập Niên 70 Ngọt Ngào Như Mật: Vừa Nuôi Con Vừa Làm Nghiên Cứu Khoa Học - Chương 309

Cập nhật lúc: 2026-02-25 13:19:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giang Thanh Nguyệt giật :

 

“Giờ , còn ?"

 

Nói xong, liền nhận gì đó đúng.

 

Hai đứa trẻ cũng đều che miệng khúc khích:

 

“Mẹ ơi, hôm nay là cuối tuần mà."

 

Giang Thanh Nguyệt lúc mới đại ngộ, ngượng ngùng gãi gãi đầu:

 

“Xem vẫn là uống r-ượu, đến thời gian cũng nhớ lầm luôn."

 

Chu Chính Đình khẽ ho một tiếng giải vây cho cô:

 

“Mau dậy rửa mặt , bữa sáng mua về , đang ủ trong nồi đấy."

 

Giang Thanh Nguyệt ngước mắt lườm một cái, trong lòng thầm nghĩ, nếu tối hôm qua lăn lộn quá muộn, cô cũng đến nỗi dậy nổi.

 

Chu Chính Đình chột sờ sờ mũi, vội vàng dắt hai đứa trẻ chuồn mất.

 

Đợi Giang Thanh Nguyệt ăn xong bữa sáng.

 

Chu Chính Đình thần thần bí bí lấy một chiếc phong bì, đưa cho cô:

 

“Vợ ơi, tối hôm qua mải uống r-ượu trò chuyện, quên mất nộp tiền thưởng."

 

Giang Thanh Nguyệt cúi đầu , chỉ thấy độ dày của chiếc phong bì đó hề mỏng.

 

Liền hám tiền đón lấy sờ sờ, đó há hốc mồm kinh ngạc:

 

“Nhiều thế ?

 

Có bao nhiêu?"

 

Chu Chính Đình thấy vẻ mặt hám tiền của cô, chỉ thấy đáng yêu, liền cưng chiều :

 

“Lấy đếm là ngay mà."

 

Giang Thanh Nguyệt cũng khách khí, trực tiếp xắn tay áo bắt đầu đếm tiền.

 

Chương 258 Vợ thích mua nhà

 

Tờ Đại Đoàn Kết mười tệ một tờ, Giang Thanh Nguyệt đếm xong phát hiện đủ ba trăm tờ.

 

Thật sự là đầu tiên trải nghiệm cảm giác đếm tiền đến mỏi tay.

 

“Có 3000 tệ?

 

Nhiều thế !"

 

Ngay cả khi đích đếm xong , Giang Thanh Nguyệt vẫn cảm thấy chút khó tin.

 

Chu Chính Đình thấy cô ngẩn cả , nhịn nhếch môi :

 

“Nhiều ?

 

nhiệm vụ là một mẻ hốt gọn tất cả các căn cứ của đặc vụ địch ở phương Nam mà!

 

Người đàn ông của em cũng thương đấy."

 

Thấy một cách nhẹ nhàng như .

 

Giang Thanh Nguyệt hiểu , bỗng nhiên cảm thấy xót xa.

 

Nhiệm vụ , từ đầu đến cuối cô dạo phố thì cũng là ngủ khì trong khách sạn.

 

Thấy Chu Chính Đình mỗi trở về đều mang vẻ mặt thoải mái, cô cũng tưởng rằng chuyện khó đến thế.

 

Cũng là khi về đến bộ đội, một câu một câu kể , cô mới tình hình lúc đó nguy hiểm đến mức nào.

 

Sau hỏi Chu Chính Đình, cũng ch-ết sống chịu thừa nhận.

 

Chỉ bảo đều cố ý thổi phồng sự thật, kể công thôi.

 

Hiện giờ cầm tiền thưởng nặng trĩu , Giang Thanh Nguyệt một nữa nghi ngờ.

 

Thấy vợ cúi đầu xấp tiền thẫn thờ, đáy mắt cũng đầy nước, Chu Chính Đình lập tức hiểu cô đang nghĩ gì.

 

Liền vờ như thoải mái :

 

“Tiền thưởng đàn ông của em kiếm cho em đấy, em cứ nghĩ xem tiêu thế nào là ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-309.html.]

Giang Thanh Nguyệt hít hít mũi, nhanh ch.óng điều chỉnh cảm xúc.

 

Sau đó ngẩng đầu :

 

“Được thôi, em tiêu hết sạch một luôn."

 

Thấy mặt cô cuối cùng cũng ý , Chu Chính Đình lúc mới yên tâm, dịu dàng ừ một tiếng:

 

“Được, em mua gì?

 

Lát nữa đưa em thành phố dạo nhé?"

 

Giang Thanh Nguyệt suy nghĩ một chút, đó mở lời:

 

“Không , em mua nhà."

 

“Mua nhà?"

 

Đáy mắt Chu Chính Đình đầy vẻ kinh ngạc.

 

, sai, em mua thêm một căn nhà nữa ở Bắc Kinh."

 

Năm ngoái khi lên Nam Đảo, Chu Chính Đình chuyển một khoản tiền thưởng 2000 tệ cho cô, cộng thêm những khoản gửi rải r-ác trong bao nhiêu năm qua, cũng hơn một nghìn.

 

Còn khi tái hôn, phong bao lì xì ba chồng cho cũng hai nghìn tệ.

 

Bình thường lương và phụ cấp của hai đều thấp, ở Nam Đảo cơ bản cũng tiêu tốn gì nhiều, chỉ mua đồ điện ở Quảng Châu mới coi là tiêu một khoản lớn.

 

Tính toán kỹ càng như , trong tay Giang Thanh Nguyệt xấp xỉ mười nghìn tệ .

 

Nghĩ đến đây, Giang Thanh Nguyệt liền lấy sổ sách và ví tiền của .

 

Bàn bạc với Chu Chính Đình:

 

“Hai đứa bình thường cũng tiêu xài gì nhiều, phụ cấp của và lương của em đủ tiêu , mười nghìn còn em gửi cho ba, nhờ giúp chúng tìm mua thêm một căn nhà nữa ở Bắc Kinh, thấy thế nào?"

 

Chu Chính Đình trầm tư một lát, khẽ :

 

“Em quyết định là , ủng hộ em."

 

Giang Thanh Nguyệt nhướng mày:

 

“Anh ý kiến gì ?

 

Có thì cứ đấy nhé."

 

Chu Chính Đình nhe răng :

 

“Không ý kiến, chỉ chút tò mò, vợ ơi từ khi nào em bắt đầu thích nhà cửa đến thế?"

 

Thấy mang vẻ mặt cẩn thận sợ vui.

 

Giang Thanh Nguyệt nhịn thành tiếng:

 

“Ồ—— Em vẫn luôn thích nhà cửa mà, giờ mới phát hiện ?"

 

Quả nhiên, Chu Chính Đình , liền lo lắng :

 

“Anh ý đó, chỉ là hiểu, chúng hiện giờ chẳng nhà để ở ?"

 

Giang Thanh Nguyệt thấy căng thẳng như , lúc mới nghiêm túc giải thích:

 

“Em giận, lúc nãy là trêu thôi."

 

“Trước đây em cũng thích nhà, nhưng đây chẳng tiền mua , bây giờ bao nhiêu tiền để trong tay chỉ càng ngày càng mất giá, nhưng nhà thì khác, nhà thể tăng giá mà."

 

Tiếp đó, Giang Thanh Nguyệt dùng ví dụ thực tế về mức độ tăng giá nhà ở Bắc Kinh những năm qua kể rành rọt cho Chu Chính Đình .

 

Sau đó đem dự báo của cô về xu hướng giá nhà trong tương lai khéo .

 

“Tóm , tiền để trong tay chỉ ngày càng mất giá, nhưng nhà cửa trong vài chục năm tới chỉ ngày càng đắt đỏ hơn thôi."

 

“Hai chúng đời lẽ dùng đến nhiều tiền như nữa, nhưng hai đứa trẻ lớn lên, về Bắc Kinh cũng chỗ ở, hoặc khi chúng cần dùng đến tiền cũng thể bán mà."

 

Chu Chính Đình nghiêm túc xong lời cô, đáy mắt khỏi hiện lên một tia ngạc nhiên xen lẫn vui mừng.

 

“Không ngờ đầu óc vợ nhạy bén thế, chỉ nghiên cứu trồng trọt, mà còn am hiểu kinh tế đến ."

 

“Theo như em , chỉ Bắc Kinh, mà nhà cửa khắp cả nước đều sẽ tăng giá mạnh ?"

 

“Vâng, thành phố càng lớn, gian tăng giá sẽ càng rộng."

 

“Được, nếu vợ thích mua nhà, sẽ thể hiện thật để lập công, cố gắng giành thêm vài tiền thưởng nữa để mua nhà khắp cả nước cho em."

 

 

Loading...