Giang Thanh Nguyệt , “Không gì, cô ngưỡng mộ cái sân của chị, chị liền hỏi cô cân nhắc tìm một sĩ quan để gả dọn đến đây ở hàng xóm .”
Tạ Hướng Dương cũng vài phần ngượng ngùng, “Chả trách, tiếp theo còn việc gì cho em ?”
Giang Thanh Nguyệt dùng cằm chỉ chỉ bên ngoài, “Mảnh đất ngoài đình hóng mát , giúp chị xách ít nước tưới , còn nữa trưa nay chúng ăn ở đình, lát nữa tưới xong dọn dẹp trong đình một chút.”
Tạ Hướng Dương cô đây là đang tạo cơ hội cho tiếp cận đình hóng mát, vội vàng đồng ý ngay.
Chuyện tiếp theo thể tưởng tượng , Tạ Hướng Dương việc quanh đình hóng mát vô cùng hăng hái.
Đến cả Chu Chính Đình ở trong nhà thấy cũng tự thấy bằng.
“Năm đó lúc theo đuổi em giống thế ?”
Giang Thanh Nguyệt phì , “Chỉ hơn chứ kém.”
“Thật giả thế?
Anh giống kiểu như công xòe đuôi thế ?”
Giang Thanh Nguyệt suýt nữa thì nước mắt, “Công xòe đuôi, ví von chuẩn đấy.”
Chu Chính Đình ngượng nghịu nhếch môi, đó cố gắng chuyển chủ đề, “Người đồng nghiệp của em nhân phẩm thế nào?
Là em của lão Tạ, cũng giúp kiểm tra kỹ mới .”
Giang Thanh Nguyệt suy nghĩ một chút, đại khái qua về tình hình mà cô .
“Tính tình ngang ngược một chút, nhưng con thì thẳng thắn, tâm cơ gì, chuyện gì cũng thẳng mặt.”
Chu Chính Đình ừ một tiếng, “Nghe em thế, cứ cảm giác lo lắng cho lão Tạ thế nhỉ.”
Giang Thanh Nguyệt , “Chuyện còn mà, chỉ là cho cơ hội để quen thôi, còn thành thì còn tùy hai họ.”
“Vợ đúng, chúng cần lo lắng theo gì.”
Trước khi khai tiệc, Chu Chính Đình gọi một cuộc điện thoại gọi Tiểu Triệu qua ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-254.html.]
Nào ngờ ngoài là nhất quyết chịu qua, chỉ là căng tin ăn đại cái gì đó là .
Thấy tính cách nhút nhát của , Chu Chính Đình cảm thấy chẳng bao lâu nữa là một ca khó đây.
Nên cũng quản nữa, trực tiếp thu dọn chuẩn ăn cơm.
Lúc khi bắt hải sản, chị Diêu chọn khá nhiều bào ngư tặng qua.
Để bày tỏ lòng cảm ơn, Giang Thanh Nguyệt đặc biệt múc đầy một hộp hải sản sốt thái, bảo Thần Thần và An An mang qua cho nhà chị nếm thử.
Sau khi hai đứa trẻ , thức ăn bàn cũng bày biện xong xuôi.
lúc mấy đang rửa tay chuẩn ăn cơm thì cửa lớn đột nhiên ai đó từ bên ngoài đ-ập thình thình.
Giang Thanh Nguyệt ở gần nhất nên nhanh chân mở cửa.
Nào ngờ mở thấy Trương Thúy Liên và Cường Cường đang ngoài cửa.
Nghĩ đến chuyện vui xảy ngoài biển sáng nay, Giang Thanh Nguyệt liền linh cảm lành.
cô vẫn lịch sự mỉm hỏi, “Chị Trương , chị tìm việc gì ?”
Trương Thúy Liên ngó đầu bên trong một cái , “Không gì, lúc nãy ngang qua nhà chị Diêu, thấy hải sản Thần Thần và An An mang qua, Cường Cường mà thèm nhỏ dãi, nên qua đây hỏi xem, chỗ cô còn dư ?
lấy một ít mang về cho Cường Cường ăn cho đỡ thèm.”
Giang Thanh Nguyệt bừng tỉnh, đó mỉm giải thích, “Hóa là chuyện , sáng nay bắt hải sản, chị Diêu mang nhiều bào ngư tặng , thấy ngại quá nên đặc biệt thêm một phần mang qua tặng nhà chị đấy.”
“Chỗ cũng chẳng còn bao nhiêu nữa, chị xem, hôm nay còn khách ở đây, nếu ăn thì khi nào rảnh thể dạy cách .”
Trương Thúy Liên ngờ từ chối dứt khoát như .
Trên mặt chút giữ bình tĩnh.
Sau đó thò đầu trong đình hóng mát, tìm chuyện để , “Cô gái trông xinh phái đấy, cô tìm đối tượng xem mắt cho đồng chí Tạ đấy chứ?”