Quân Hôn Thập Niên 70 Ngọt Ngào Như Mật: Vừa Nuôi Con Vừa Làm Nghiên Cứu Khoa Học - Chương 146

Cập nhật lúc: 2026-02-25 12:59:24
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Chu Chính Đình một tay vòng nắm lấy cánh tay cô, một tay xoay cô với vẻ mặt tươi rạng rỡ.”

 

“Em là từ đại đội chúng , bình thường đều quan tâm và nhớ đến tình hình của em, đây chẳng là đang báo cáo trung thực tình hình của em với .”

 

“Sau đợi em trở thành nhà khoa học nổi tiếng, trong đại đội chúng cũng thơm lây.”

 

Mọi xung quanh đồng thanh phụ họa.

 

Giang Thanh Nguyệt cũng chỉ đành tiếp tục mỉm khiêm tốn vài câu.

 

Giang Vệ Đông là đến cuối cùng, nhưng những lời Chu Chính Đình , bỏ sót chữ nào.

 

Dù từ tận đáy lòng thích Chu Chính Đình.

 

Cũng chướng mắt cái bộ dạng nịnh nọt của .

 

những lời tình cờ trúng tâm can của .

 

Giang Vệ Đông bĩu môi, lên ghế phụ phía , hét lớn về phía những phía :

 

“Ngồi vững , xuất phát đây.”

 

Đến huyện thành, ba dự định chia hành động.

 

Giang Vệ Đông định đến bốt điện thoại gọi cho Hà Điềm Điềm , hẹn cô ngoài.

 

Mới xa hai ngày mà cảm giác như dài cả năm.

 

Cũng hỏi xem, khi cô nhắc chuyện của với gia đình thì tình hình thế nào .

 

Ba hẹn buổi trưa gặp ở tiệm cơm, đó liền tách .

 

Sau khi tách , Chu Chính Đình dẫn Giang Thanh Nguyệt thẳng đến cửa hàng lớn nhất huyện.

 

Dự định mua đủ các nhu yếu phẩm sinh hoạt còn thiếu trong nhà, nào là dầu muối mắm giấm.

 

Trong nhà chẳng còn miếng thịt nào, nhiệm vụ lớn nhất mua thêm thật nhiều thịt mang về.

 

Còn cả cá, tôm, trứng gà, vân vân.

 

Mua xong những thứ , Chu Chính Đình sang mấy món bánh kẹo, hạt hướng dương, đồ ăn vặt.

 

Mua xong đồ ăn, kéo Giang Thanh Nguyệt lên tầng hai mua quần áo cho cô và các con.

 

Giang Thanh Nguyệt một mực chịu:

 

“Lần về chúng em mang theo quần áo , đủ mặc , vả bây giờ mua bằng về Kinh Thị mới mua.”

 

Chu Chính Đình nghĩ cũng :

 

“Vậy đợi qua năm chúng về Kinh Thị mua .”

 

Hiện nay kinh tế cá nhân đang dần nới lỏng, ngay cả chợ ở huyện nhỏ cũng thể thấy ít cá nhân ngoài bán đồ.

 

Việc mua sắm thuận tiện hơn nhiều.

 

Đợi đến khi tay xách nách mang xuể nữa, Chu Chính Đình mới chịu thôi để về phía tiệm cơm.

 

Lúc hai đến nơi, Hà Điềm Điềm và Giang Vệ Đông cũng vặn tới cửa.

 

Thấy hai tay xách nách mang túi lớn túi nhỏ, trông thật sự giống như một đôi vợ chồng đang chăm lo cuộc sống.

 

Hà Điềm Điềm nhịn kinh ngạc che miệng:

 

“Được nha, lúc nãy Vệ Đông với , còn tưởng đùa, ngờ thật sự đuổi theo tới đây nhanh như , chậc chậc.”

 

“Đỉnh, phục sát đất luôn!”

 

Giang Vệ Đông kéo kéo Hà Điềm Điềm:

 

“Mọi đến đông đủ , mau gọi món , lát nữa là còn chỗ .”

 

Sau khi bốn xuống, gọi món xong.

 

Giang Thanh Nguyệt nhịn hỏi:

 

“Điềm Điềm, chuyện của ba , chú dì ?”

 

Hà Điềm Điềm ngượng ngùng mở lời:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-146.html.]

“Bố cũng gì, chỉ bảo gặp Vệ Đông mới tính, lúc nãy với Vệ Đông , bảo trưa ngày đến nhà ăn cơm.”

 

Nhắc đến chuyện , Giang Vệ Đông kiềm mà bắt đầu lo lắng.

 

“Điềm Điềm, em cho , bố em thích kiểu thanh niên như thế nào?”

 

Hà Điềm Điềm mím môi :

 

“Thành thật, chững chạc là .”

 

Giang Vệ Đông ngắm nghía bộ quần áo của :

 

“Vậy em xem ăn mặc thế ?”

 

Vì bình thường ngược xuôi ngoài phố nên Giang Vệ Đông quá cầu kỳ chuyện ăn mặc.

 

Thường là vớ bộ nào là mặc luôn bộ đó.

 

Bình thường cũng chẳng để tâm chuyện .

 

cũng là đầu tiên đến thăm nhà, vẫn nên trang trọng một chút thì hơn.

 

Về cách ăn mặc của đàn ông, Hà Điềm Điềm cũng thấy khó xử, nên đưa ý kiến thế nào.

 

Chu Chính Đình thấy liền chủ động vài suy nghĩ của .

 

“Tổng thể thì cũng , chỉ là lộn xộn một chút, thu dọn một tí là .”

 

Sợ Giang Vệ Đông vui khi chỉ trỏ, Chu Chính Đình chỉ điểm qua vài câu.

 

Liền tiếp nữa.

 

Giang Vệ Đông trái hiếm khi lọt tai.

 

Lại lén vài cách ăn mặc của Chu Chính Đình, tuy cũng đơn giản nhưng luôn cảm thấy khí chất đúng là hơn hẳn.

 

Không khỏi thầm nghĩ trong lòng.

 

Không hổ là đứa trẻ lớn lên trong đại viện ở Kinh Thị từ nhỏ, mặc đại cũng thể như .

 

mặt em gái và Điềm Điềm, ngại dám hỏi gì.

 

Vừa lúc cơm thức ăn cũng bưng lên, mấy bắt đầu động đũa ăn cơm.

 

Thức ăn lên, Chu Chính Đình khi ăn gắp thức ăn cho Giang Thanh Nguyệt .

 

Dặn dò cô ăn nhiều một chút.

 

Nhìn thấy cảnh , Hà Điềm Điềm ngưỡng mộ lườm Giang Vệ Đông.

 

Giang Vệ Đông khẽ ho một tiếng:

 

“Em thích ăn gì thì tự gắp .”

 

Nói thì , nhưng vẫn nịnh nọt gắp cho cô.

 

Sau khi ăn xong bữa cơm, khi , Hà Điềm Điềm còn kéo Giang Thanh Nguyệt chuyện thì thầm.

 

“Thanh Nguyệt, thấy bây giờ hình như còn bài trừ Chu Chính Đình như nữa.”

 

“Bây giờ đối với thật sự còn gì để chê, cân nhắc việc cho cơ hội ?”

 

Giang Thanh Nguyệt sững , đó cũng chợt nhận , đúng là hình như còn bài trừ Chu Chính Đình như nữa.

 

Dù là gắp thức ăn, là mua đồ.

 

Kể từ khi , hình như thật sự đang dần dần quen với sự hiện diện của ?

 

Hay là, từ chối cũng vô ích nên mặc kệ luôn?

 

Phát hiện khiến Giang Thanh Nguyệt cũng giật , nhất thời trả lời câu hỏi của Hà Điềm Điềm thế nào.

 

Do dự hồi lâu mà .

 

Hà Điềm Điềm thấy cô như liền khuyên:

 

“Dù cũng gấp, cứ từ từ suy nghĩ .”

 

“Chỉ là, đừng lúc nào cũng đặt cho nhiều khuôn khổ như , tranh thủ lúc còn trẻ cứ mạnh dạn yêu một cũng mà.”

 

 

Loading...