“Bận rộn cả nửa ngày trời, cuối cùng mới coi như chuyển xong .”
Lúc rời khỏi đại viện, mặt trời đang gay gắt.
Trong đại viện hiếm ai ngoài lúc buổi trưa.
Giang Thanh Nguyệt nheo mắt ngoảnh đầu cổng lớn một cái, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.
Nơi , xem đường vòng thôi.......
Vương Tú Hà là đầu tiên tới nhà mới.
Hôm qua hai căn nhà nhắm tới lúc thuê chịu dọn , bà còn toát mồ hôi hột .
Trong lòng nghĩ căn nhà mới tìm trong thời gian ngắn như chắc cũng chẳng gì cho cam.
Không ngờ thu dọn sạch sẽ chỉnh tề như thế , mặc dù trong ngõ yên tĩnh như trong đại viện.
lúc xe tới đây nãy, bà thấy gần đây công viên sát cạnh.
Sau dắt hai đứa nhỏ dạo cũng lo chỗ .
Hơn nữa căn viện hiện tại cũng ít đất trống, bà cũng cần xót xa mảnh vườn rau để đó nữa.
Vương Tú Hà dạo trong tứ hợp viện, ngừng hài lòng gật đầu.
“Căn nhà quá, phòng cũng nhiều, ngờ chúng thật sự ngày ở trong căn nhà do chính mua."
Thần Thần và An An hai đứa trẻ cũng đặc biệt vui mừng.
Học theo dáng vẻ của Vương Tú Hà xem qua từng gian phòng một, xem xong hai đứa liền chơi trò đuổi bắt trong sân.
Giang Thanh Nguyệt thấy già trẻ đều vui vẻ, trong lòng cũng khỏi hân hoan.
Nhìn hai đứa trẻ chạy đến mồ hôi nhễ nhại, vội gọi:
“Thần Thần, An An, chạy chậm thôi, cẩn thận kẻo ngã đấy."
Giang Vệ Đông nhe răng :
“Mặt sân trong viện mấp mô, ngày mai sẽ tranh thủ thời gian sửa sang một chút."
Giang Thanh Nguyệt ừ một tiếng:
“Anh ba, vẫn là dọn qua đây ở cùng chúng em , gì còn hỗ trợ lẫn , chuyện ăn uống các thứ cũng thuận tiện."
Giang Vệ Đông sảng khoái đồng ý:
“Cũng , đúng lúc căn bên cạnh dùng kho để chứa đồ đạc luôn."......
Sáng sớm hôm .
Giang Vệ Đông dậy thật sớm bắt đầu gõ gõ đ-ập đ-ập sửa sang mặt sân trong viện.
Vương Tú Hà sợ hai đứa trẻ chạy lung tung va quệt , liền định dẫn hai đứa dạo công viên gần đó.
Tiện thể thăm dò môi trường xung quanh.
Mà trong đại viện nơi mấy ở đó, lúc hai ông bà già nhà họ Chu cũng ăn xong bữa sáng.
Mẹ Chu đang vui vẻ ngân nga điệu nhạc, tay rửa nho, còn xa xỉ bốc một nắm bột mì nhỏ bỏ chậu nhẹ nhàng xoa bóp.
Có thể thấy , tâm trạng .
Ba Chu ở bên cạnh đang phòng khách xem báo thấy , nhịn lẩm bẩm một câu:
“Học cái thói đó ?
Dùng bột mì rửa nho?"
Mẹ Chu hừ một tiếng:
“Ông hiểu , rửa thế mới sạch, vả cũng chỉ dùng một chút xíu bột mì thôi mà."
Ba Chu ngẩng đầu lên khỏi tờ báo, cau mày:
“Sống quá nửa đời , từng dùng nước rửa nho mà sạch, chê sạch thì lúc ăn nhả vỏ là ?
Nho bà rửa kiểu chẳng dám ăn , vi phạm nguyên tắc đấy."
Mẹ Chu đầu lườm ông một cái:
“Ai là đưa cho ông ăn ?
Nếu là đưa cho ông ăn thì còn chẳng thèm rửa luôn chứ, nho là định lát nữa dạo thì mang theo."
Ba Chu bừng tỉnh, nhịn lắc đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-vua-nuoi-con-vua-lam-nghien-cuu-khoa-hoc/chuong-116.html.]
Dạo gần đây bà già là , ngày nào ăn sáng xong cũng chạy ngoài.
Nói là ngoài dạo rèn luyện thể, ông thấy rõ ràng là trúng cháu nội cháu ngoại nhà !
Cứ như là ma ám .
Số nho , cần đoán, chắc chắn cũng là đặc biệt mang qua cho hai đứa trẻ đó ăn .
Chương 97 Người nhà trống
Ba Chu tức giận hừ một tiếng:
“Thật là lạ lùng, cũng cháu nội cháu ngoại ruột thịt của bà , mà để tâm thế ."
“Không bà đứa trẻ đó cha ?
thấy nhé, là bà bảo Chính Đình cưới về luôn , nhặt sẵn cháu nội cháu ngoại, cũng đỡ cho bà ngày nào cũng thèm của khác!"
Mẹ Chu giả vờ giận dỗi lườm ông một cái:
“Đó là vì ông thấy hai đứa trẻ đó thôi, nếu ông mà thấy, chắc chắn còn quý chúng hơn nữa đấy!"
“Hơn nữa, ông tưởng thử chắc?
với con trai , đồng ý!"
Ba Chu vốn dĩ là cố ý lời tức giận, ngờ bà thật sự từng nảy ý định .
Lại còn thật sự hỏi con trai .
Trong nhất thời nhất thời nên nổi trận lôi đình, là nên dở dở nữa.
Dứt khoát dậy trong phòng:
“Lười chẳng buồn với bà nữa, bà cứ sán lăn đưa đồ ăn cho con nhà như thế, sẽ bà dọa cho khiếp vía đấy, ai mà dám ăn bừa đồ của lạ."
“ tự chừng mực."
Mẹ Chu cũng lười tiếp tục đôi co với ông.
Nhanh nhẹn để nho rửa sạch ráo nước, cho hộp cơm.
Sau đó xách túi vải cửa.
Ba Chu thấy bà cửa, tự giác một ở nhà cũng khá buồn chán.
Xem xong báo, radio một lát.
Thật sự là một buồn bực đến phát hoảng.
Dứt khoát một chiếc áo sơ mi, định ngoài dạo mát một chút.
Ông cũng xem thử, hai đứa trẻ đó rốt cuộc gì mà thu hút đến ?
Sao thể mê hoặc bà già nhà đến mức đó ?
Chỉ là mới tới trong viện, thấy bà già gục đầu, ủ rũ xách túi vải trở về.
Ba Chu ngẩn một chút, hỏi:
“Sao thế ?
Không gặp ?"
Mẹ Chu thở dài một tiếng, lắc đầu.
Ba Chu thấy bà trong thời gian ngắn mà như biến thành một khác .
Rõ ràng lúc nãy cửa còn tràn đầy tinh thần, giờ đây như cà tím sương muối đ-ánh .
Cũng dám lời châm chọc gì nữa.
Chỉ an ủi:
“Không , khi hôm nay ngoài thì , trời nóng thế , ai mà ngày nào cũng chạy ngoài."
Mẹ Chu thở dài:
“ đặc biệt ngang qua bên ngoài viện của họ xem thử , trong viện trống , nhà bên cạnh họ mới chuyển hôm qua."
Ba Chu thấy , cũng gì thêm.
Dù hôm nay cũng chẳng ngày lành .
Bà già tâm trạng , cơm trưa cũng lười nấu luôn.
Hai ăn qua loa ít cơm thừa canh cặn cho xong bữa.