Quân Hôn Thập Niên 70 Ngọt Ngào Như Mật, Nàng Dâu Nghiên Cứu Khoa Học Tỏa Sáng - Chương 236

Cập nhật lúc: 2026-04-25 20:03:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thẩm Tang Du từng đến nhà cũ.”

 

Nhà cũ của nhà họ Cố mang phong cách kiến trúc vườn tược Trung Hoa, chỉ điều cải tạo đôi chút, chiếc giường gỗ chạm khắc trong phòng lát gạch nền.

 

Phòng của Cố Trăn lớn, ngoài phòng ngủ còn phòng khách, phòng đồ và phòng sách riêng biệt.

 

Thẩm Tang Du thầm nghĩ nhà họ Cố quả hổ danh là tỷ phú tương lai, đúng là quá giàu .

 

Nếu để ở đời , giá trị của căn nhà thực sự thể ước tính nổi.

 

Đang mải suy nghĩ, Cố Trăn từ tìm một gói , Thẩm Tang Du còn rõ, Cố Trăn cho một miếng lớn dùng nước sôi pha.

 

Thẩm Tang Du liếc mắt qua, bao bì gói đó cô thấy dòng chữ “Đại Hồng Bào cây Vũ Di Sơn" thì sững .

 

Cái tên hình như quen quen.

 

Cố Trăn lúc đưa chiếc cốc sứ qua:

 

“Cô uống ."

 

Thẩm Tang Du nuốt nước miếng, đống lá dường như quá nhiều, hỏi:

 

“Tiểu Trăn , gói cháu lấy ở thế?"

 

Cô ở bên ngoài tiện quan sát nhà họ Cố, nhưng ở chỗ Cố Trăn thì .

 

Vừa khi Cố Trăn ngoài mang Đại Hồng Bào tới, trong lòng Thẩm Tang Du chút bất an, cái tên bao bì đó cô luôn cảm thấy thấy ở .

 

Cố Trăn :

 

“Lấy ở phòng ông nội ạ."

 

Thẩm Tang Du từng ông cụ thích uống , vì chuyện còn từng lên báo, gì khác, chủ yếu là ông cụ từng mua loại đắt nhất thế giới.

 

Hình như gọi là, gọi là Vũ Di Sơn gì đó...

 

Khoan !

 

Thẩm Tang Du chớp chớp mắt, dường như nhận điều gì đó đúng.

 

Đại Hồng Bào cây Vũ Di Sơn!

 

Ực ——

 

“Chắc là đắt lắm nhỉ?"

 

Thẩm Tang Du nuốt nước miếng, lúc chuyện giọng vẫn còn run run.

 

Lòng cái thằng bé đúng là quá lớn !

 

Cố Trăn hiểu, gói Đại Hồng Bào, :

 

“Nó trông nhất ạ."

 

Thẩm Tang Du thầm nghĩ, việc Cố Trăn bóc gói đắt đỏ đó thì liên quan gì đến Thẩm Tang Du cô chứ?

 

Cuối cùng Thẩm Tang Du vẫn mang tâm trạng thấp thỏm, thổi thổi nước nhấp một ngụm.

 

Hương vị của loại Đại Hồng Bào mười triệu một cân quả nhiên tệ.

 

Thẩm Tang Du thầm nghĩ trong lòng.

 

Đến buổi trưa, khách khứa đến tham dự tiệc sinh nhật ngày càng nhiều.

 

Cố Bằng Lan còn mời cả các bạn cùng lớp và giáo viên của Cố Trăn.

 

Khi các bạn của Cố Trăn đến phòng, Cố Trăn rõ ràng là ngẩn một lát, ngay đó vẻ mặt lập tức xụ xuống.

 

Cố Bằng Lan vô cùng nhạy cảm với sự đổi cảm xúc của con trai, lập tức nhận Cố Trăn vui.

 

“Sao thế?"

 

Cố Bằng Lan lập tức nghĩ đến việc chuyện mời các bạn học đến nhà khiến Cố Trăn tức giận :

 

“Có ba nên đưa các bạn đến nhà ?"

 

Quả nhiên, vẻ mặt Cố Trăn càng tệ hơn.

 

Tim Cố Bằng Lan thắt , hiểu sai chuyện .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-nang-dau-nghien-cuu-khoa-hoc-toa-sang/chuong-236.html.]

Tiệc sinh nhật là do trong nhà một tay sắp xếp, bình thường con trai ít , ngày thường ở trường giáo viên quan hệ vô cùng hòa hợp, nghĩ những đứa trẻ nhà khác đều thích mời bạn học đến nhà, nên cũng hỏi ý kiến con trai mà trực tiếp mời cả lớp.

 

Tất nhiên, các bạn học đến cũng nhiều.

 

Tính hết cả thảy chỉ hơn mười đứa, giáo viên cũng chỉ giáo viên chủ nhiệm đến.

 

Cố Bằng Lan ngờ Cố Trăn tức giận như , dù xin thế nào Cố Trăn cũng vui.

 

Thẩm Tang Du cũng nhận cảm xúc của Cố Trăn đúng.

 

điều cô thắc mắc là, Cố Trăn dường như ghét những bạn học và giáo viên .

 

Hơn nữa Cố Trăn bất kể lúc nào cũng thích nổi cáu, cho dù ghét đến thì những lễ nghĩa cơ bản nhất vẫn .

 

Giống như lúc nãy ở phòng khách, Cố Trăn dù cho thích những chú bác tiếp xúc với Cố Bằng Lan, nhưng mặt hề thể hiện chút nào, cùng lắm chỉ là sự thiếu kiên nhẫn như một đứa trẻ.

 

Bây giờ Thẩm Tang Du phân biệt rõ ràng sự chán ghét khuôn mặt Cố Trăn.

 

Chán ghét cái gì?

 

Thẩm Tang Du nhíu mày.

 

tiện kích động Cố Trăn, Thẩm Tang Du hiệu bằng mắt cho Cố Bằng Lan, Cố Bằng Lan định gì đó, một bé mặc áo khoác bò bỗng nhiên :

 

“Chú ơi, cháu thể ở trong phòng chơi với Cố Trăn ạ?"

 

“Không !"

 

Chưa đợi phản hồi, Cố Trăn ngần ngại lên tiếng, sâu chuyện, bước lên phía :

 

“Cậu, biến , đến nhà !"

 

Nói , Cố Trăn mà trực tiếp đẩy ngoài.

 

Thẩm Tang Du nhanh tay lẹ mắt, vội vàng bế Cố Trăn lên.

 

Cố Trăn vẫn tức giận, thấy Thẩm Tang Du ngăn cản thì càng tức giận hơn.

 

“Tiểu Trăn."

 

Thẩm Tang Du gọi tên Cố Trăn, Cố Trăn vốn dĩ đang vùng vẫy bỗng nhiên bình tĩnh , chỉ điều sắc mặt vẫn cho lắm.

 

Thẩm Tang Du Cố Trăn nghiêm túc, :

 

“Tiểu Trăn, cháu bây giờ đ.á.n.h , đối với chúng là vô lý gây sự đấy."

 

Cố Trăn lập tức đỏ hoe mắt.

 

Thẩm Tang Du:

 

...

 

Cô còn xong mà.

 

Cái thằng bé !

 

Thẩm Tang Du bất lực thở dài:

 

đây cô với cháu thế nào nhỉ, cháu bày tỏ điều gì thì thể chỉ dựa bản , hiểu lầm nảy sinh chính là vì chịu rõ, cháu chúng hiểu lầm cháu ?"

 

Cố Trăn .

 

Cậu nhóc cúi đầu, chằm chằm đôi giày da nhỏ sáng bóng.

 

“Cháu ."

 

Lâu , Cố Trăn mới chậm rãi thốt ba chữ.

 

Cậu bé đẩy ngã tên là Chu Thuận, là con trai của giáo viên chủ nhiệm.

 

Chu Thuận dáng cao lớn vạm vỡ, nhưng thực chất cũng mới tròn bảy tuổi.

 

Bây giờ Cố Trăn đẩy ngã xuống đất, đầu tiên là ngẩn một lát, dường như ngờ Cố Trăn dám đẩy , lập tức váng lên, giọng to, bên ngoài cũng thể thấy.

 

cũng may, căn nhà cũ của nhà họ Cố lớn, bên ngoài căn bản thấy, nếu chắc chắn sẽ kéo qua xem náo nhiệt.

 

Cố Bằng Lan trong lòng thấy áy náy vì để chuyện thành thế , vẻ mặt đầy hối giáo viên:

 

“Thật ngại quá, là suy nghĩ chu đáo, cũng ngờ đứa nhỏ ..."

 

 

Loading...