“Anh nghĩ ngộ nhỡ là nghĩ nhiều hiểu lầm thì ?”
ánh mắt của Dư Nguyên Thiến lên tất cả.
Trong lòng Dư Nguyên Kiệt một cơn giận nên lời, xung quanh khu tập thể qua tấp nập, đành hạ thấp giọng, nhưng khó để nhận cơn thịnh nộ trong đó.
“Dư Nguyên Thiến!
Em tỉnh táo một chút !
Văn Khuynh Xuyên là gia đình!
Cho dù em xen tình cảm của thì cũng xem Văn Khuynh Xuyên thèm ngó ngàng tới em !"
Lời giống như ngòi nổ , Dư Nguyên Thiến lập tức bùng nổ:
“Em điểm nào bằng Thẩm Tang Du chứ!
Vả cha với em , vốn dĩ hai năm ông định liên lạc với Văn Khuynh Xuyên để cho hai đứa kết hôn, ai ngờ giữa chừng lòi một Thẩm Tang Du!
Anh , năm nay em hai mươi sáu tuổi , đợi nổi nữa, Văn Khuynh Xuyên bất kể là nhân phẩm, tướng mạo tương lai đều , em chỉ ưng mỗi thôi."
“Hơn nữa Thẩm Tang Du là cái thớ gì chứ, suốt ngày ăn , thấy cả một tủ quần áo đó , chỉ sợ Khuynh Xuyên ngày nào áp lực cũng lớn lắm, bọn họ vốn dĩ là vì ngoài ý mới kết hôn thôi, giờ em chỉ là đang cạnh tranh công bằng với Thẩm Tang Du mà thôi."
Dư Nguyên Kiệt từ đến nay đều nuông chiều em gái, mất sớm, cha bận rộn công việc thời gian quản giáo bọn họ, cũng chỉ lớn hơn Dư Nguyên Thiến ba tuổi, nhưng em gái là một tay nuôi nấng.
Đây cũng là đầu tiên, Dư Nguyên Thiến khiến thấy xa lạ.
“Sao em biến thành thế ?"
Ánh mắt Dư Nguyên Kiệt đầy vẻ thể tin nổi:
“Em gái nhỏ, em cũng là quân nhân, em nên phá hoại hôn nhân quân đội là phạm pháp, em là luật mà phạm luật đấy!"
Dư Nguyên Thiến chẳng hề bận tâm:
“Chỉ cần hai bên bọn họ tự nguyện ly hôn, em sẽ tính là phá hoại hôn nhân quân đội."
Dư Nguyên Kiệt nghẹn lời, nhưng vẫn cảm thấy nên dập tắt ý nghĩ của đối phương:
“Khuynh Xuyên và Thẩm Tang Du tình cảm sâu đậm, cần giờ em nghĩ thế nào, tóm em phiền bọn họ, nếu phát hiện, lập tức báo cho cha để ông trị em."
Dư Nguyên Thiến tự cho rằng hết tâm tư thầm kín trong lòng cho trai , mà Dư Nguyên Kiệt vẫn như .
“Anh cả, giúp em ?"
Dư Nguyên Kiệt chấn động:
“Anh giúp em?
Chuyện em nhổ bãi nước bọt mặt em là may lắm , em thế mà còn giúp, Dư Nguyên Thiến, nhất em nên khắc cốt ghi tâm lời của , nếu đừng trách khách khí."
Hôm nay bất kể là Văn Khuynh Xuyên , hễ gặp chuyện đều ngăn cản em gái .
——
Trong phòng, Văn Khuynh Xuyên lựa vài thứ cất tủ lạnh.
Vốn định hôm nay khách đến thì nhiều một chút, nhưng giờ , cũng cần lãng phí thế nữa.
Lúc Dư Nguyên Kiệt Văn Khuynh Xuyên hề ngăn cản, mặc dù đoán chuyện liên quan gì đến , nhưng vẫn nhịn mà giận lây sang.
Hai tuy là em , Dư Chí Hùng cũng là ân sư của , nhưng dù cũng bao nhiêu năm gặp, mới gặp là vì những chuyện , bình thường nào mà vui cho nổi.
Văn Khuynh Xuyên nấu cơm, lén quan sát Thẩm Tang Du đang sách ở phòng khách.
Cuối cùng dùng nồi áp suất hầm canh, dùng khăn lau lau tay mới .
“Tang Du."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-nang-dau-nghien-cuu-khoa-hoc-toa-sang/chuong-200.html.]
Thẩm Tang Du đặt sách xuống, về phía bếp.
Văn Khuynh Xuyên im lặng một lúc, chậm rãi tới, hỏi thăm:
“Có em giận ?"
“Nhìn ?"
Thẩm Tang Du sờ sờ mặt, giải thích:
“Em giận ."
Văn Khuynh Xuyên lắc đầu:
“Em giận cũng , là ."
Thẩm Tang Du thở dài:
“Em là giận hai em nhà họ Dư, chuyện liên quan gì đến cả."
Văn Khuynh Xuyên lúc mới yên tâm, đó hỏi:
“Vừa nãy em nhà họ Dư ở nhà nên tiện hỏi, rốt cuộc là chuyện thế nào?"
“Dư Nguyên Thiến là bạn cùng phòng mới của em, đến là bạn cũ của , nhưng em thấy lời ẩn ý gì đó đúng, nên mới thèm để ý đến cô , đó phiền em vài , hôm qua lúc em chuẩn về nhà, cô đột nhiên bảo đến nhà chơi, nên em từ chối."
Văn Khuynh Xuyên :
“Cô lừa em đấy, và trai cô quả thực là bạn , lúc đó mới đến Bắc Kinh, cũng thạo việc trong bộ đội, đồng đội bài xích, lúc đó chỉ trai cô và Trung đoàn trưởng Dư là đối xử với nhất, còn Dư Nguyên Thiến thì đúng là gặp vài , nhưng cơ bản bao giờ chuyện với ."
Lúc đó Dư Nguyên Thiến chắc chắn là coi thường .
Nhà ở vùng núi, lúc đó vẫn rõ bộ mặt của nhà họ Văn, nên tiền lương ít ỏi hàng tháng đều gửi về nhà.
Dư Nguyên Thiến chắc là bản cô cũng chẳng từng chán ghét Văn Khuynh Xuyên đến nhường nào .
“Dù cô cũng , nhưng em thấy cô ý với , nên em cũng thấy ngứa mắt cô ."
Thẩm Tang Du đột nhiên ôm lấy cổ Văn Khuynh Xuyên, cơ thể đàn ông rõ ràng là cứng đờ ít, Thẩm Tang Du khẽ chớp chớp mắt, :
“Lần nếu em trị cô , tuyệt đối xót nhé."
Văn Khuynh Xuyên thậm chí còn kịp đỏ mặt, vội vàng bày tỏ thái độ:
“Anh và cô quan hệ gì cả, thật đấy."
Thẩm Tang Du , chút để ý duy nhất trong lòng cũng tan biến sạch.
Ngày hôm , Thẩm Tang Du trường học.
Luận văn của cô vẫn còn thiếu nhiều lắm, Tần Đoạn Sơn tuần về căn cứ nghiên cứu để giám sát kế hoạch Trường Không .
Thẩm Tang Du thuận miệng hỏi một câu về tiến độ kế hoạch Trường Không, Tần Đoạn Sơn cũng giấu Thẩm Tang Du, :
“Có những thứ em để lúc , nghiên cứu vô cùng thuận lợi, dự tính ba tháng nữa là thể chuẩn xong xuôi hết, cuộc duyệt binh năm nay, chúng chắc chắn sẽ nở mày nở mặt!"
Chiến đấu cơ Trường Không mắt, tuyệt đối sẽ chấn động cả thế giới!
Nghe kế hoạch Trường Không tiến hành thuận lợi, trong lòng Thẩm Tang Du cũng vui mừng, đến nỗi chuyện của Dư Nguyên Thiến cô quăng luôn đầu.
Tuần đầu tiên khai giảng ai nấy đều bận rộn việc của , ngoài giờ lên lớp, Thẩm Tang Du cơ bản tiếp xúc gì với Hạ Hoài.
Tuần cuối cùng cũng rảnh một chút thời gian, Hạ Hoài hẹn Thẩm Tang Du ngoài ăn cơm, sẵn tiện gọi luôn cả bạn cùng phòng của Thẩm Tang Du.
Thẩm Tang Du gọi Lý Hoan Hoan, kể từ chuyện , Lý Hoan Hoan cơ bản chuyện trong phòng nữa.
Rõ ràng Thẩm Tang Du lười chơi cái trò vô vị , đối với cô mà dù là Chu Diệu Triệu Gia Thiện, nghiệp đại học nếu thể liên lạc thì cố gắng liên lạc, nếu vì chuyện gì đó mà gián đoạn liên lạc thì cũng chỉ thể là duyên phận đủ.