“Thẩm Tang Du suýt chút nữa lỡ lời.”
Cây phát tài mà Cố Trăn chính là Hạ Mộng Dao, bà vợ quân nhân luôn lườm nguýt .
“Cố Trăn, đặt biệt danh cho ."
Cố Trăn:
“Cháu riêng thôi, bên ngoài."
Cậu cũng bừa, rõ ngoài dễ ăn đòn.
Thẩm Tang Du dở dở :
“Cháu là ."
——
Chuyện của Cố Trăn Thẩm Tang Du ghi nhớ trong lòng.
Bên ngoài cô tỏ thản nhiên, nhưng thực tế đợi đến ngày hôm khi trời còn sáng đưa Cố Trăn dậy.
Cố Trăn sớm quên sạch chuyện ngày hôm qua, vì dậy quá sớm, ngoài cửa sổ vẫn còn một mảng tối mịt, chỉ đèn đường lầu chiếu sáng một nhỏ.
Cố Trăn mở to mắt Thẩm Tang Du, dường như ngạc nhiên khi Thẩm Tang Du vốn luôn ngủ đến lúc tự nhiên tỉnh thể dậy sớm như .
“Không bắt nạt , hôm nay cô đưa cháu đến tận cửa đòi công bằng."
Nói xong, Thẩm Tang Du nhanh ch.óng mặc quần áo cho Cố Trăn, mặc xong mới phát hiện quần áo mặc ngược.
Thẩm Tang Du im lặng một lúc, hì hì :
“Tiểu Trăn tự mặc quần áo đúng ?"
Cố Trăn im lặng mặc bộ quần áo ngược cho đúng, là một đứa trẻ EQ cao, sẽ lúc với Thẩm Tang Du rằng từ đến nay đều là tự mặc quần áo.
Thẩm Tang Du nhanh ch.óng quên mất sự lúng túng , tiếng kèn báo thức của quân khu vang lên lâu, Thẩm Tang Du liền dẫn Cố Trăn khỏi cửa.
Văn Khuynh Xuyên ăn mặc chỉnh tề, thấy Thẩm Tang Du từ phòng ngủ chính ngoài, ngẩn :
“Em định ngoài ?"
Thẩm Tang Du lúc mới nhớ chuyện quan trọng như .
Cô kể chuyện ngày hôm qua.
Văn Khuynh Xuyên xong sắc mặt lắm, Cố Trăn một cái, đó cởi tạp dề nấu ăn xuống:
“Anh cùng em, chuyện chị Hạ nhất định cho chúng một lời giải thích."
Dẫn một đứa trẻ về liền thành con riêng ?
Lúc lời cũng động não suy nghĩ nhiều chút.
Họ xuống lầu, khi Văn Khuynh Xuyên gõ cửa liền thấy cây phát tài mà Hạ Mộng Dao bình thường yêu quý nhất mà rụng vài chiếc lá vàng.
Văn Khuynh Xuyên nghĩ nhiều, gõ vang cánh cửa lớn nhà Hạ Mộng Dao.
Hạ Mộng Dao năm nay ba mươi tuổi, công việc văn thư trong quân khu, chức vụ của chồng thấp hơn một chút, ba mươi hai tuổi đến trung đội trưởng.
Chỉ là bình thường sự tiếp xúc của họ nhiều, đến mức chồng của Hạ Mộng Dao là Chu Thắng khi thấy Văn Khuynh Xuyên còn kịp phản ứng.
“Trung đoàn trưởng Văn, sớm thế qua đây việc gì ?"
Văn Khuynh Xuyên ở bên ngoài đều quá nhiều lời lẽ, thường xuyên giữ khuôn mặt lạnh lùng, qua khiến sợ hãi.
“Ừm."
Văn Khuynh Xuyên một tay nắm tay Thẩm Tang Du, một tay dắt Cố Trăn.
“Hôm qua Cố Trăn Hạ Mộng Dao nó, cho nên hỏi chị Hạ xem từng lời đó ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ngot-ngao-nhu-mat-nang-dau-nghien-cuu-khoa-hoc-toa-sang/chuong-188.html.]
Văn Khuynh Xuyên xong, ánh mắt liền bên trong một cái, quả nhiên thấy Hạ Mộng Dao đang trốn cửa phòng lén.
Cửa phòng khép hờ, Hạ Mộng Dao lén, kết quả một cái chân lộ bên ngoài.
Văn Khuynh Xuyên cũng đợi câu trả lời của Chu Thắng, mà với Hạ Mộng Dao ở trong phòng:
“Chị Hạ, là thật giả, chúng cũng nên cho rõ ràng chứ?"
Hạ Mộng Dao đang trốn trong phòng bất giác rùng một cái.
Chu Thắng rõ xảy chuyện gì, thấy Văn Khuynh Xuyên hùng hổ tới bắt nạt vợ , tính tình nóng nảy lập tức nhịn nữa.
“Hàng xóm láng giềng thể chuyện gì lớn chứ, là nể mặt mà cứ thế bỏ qua ?"
Văn Khuynh Xuyên khách sáo:
“Trung đội trưởng Chu cái mặt lớn đến mức nào chứ?
tới tìm phiền phức, chỉ hy vọng chị Hạ thể xin cháu trai một câu, vạn những lời như nữa."
Giọng của Văn Khuynh Xuyên lớn, nhưng những thấy tiếng đều ngoài.
Lúc tiếng kèn báo thức của quân khu vẫn còn đang vang lên, giọng của Chu Thắng xuyên qua loa phóng thanh trở nên vô cùng ch.ói tai:
“Cô thể gì với đứa trẻ chứ, sáng sớm tinh mơ qua đây các tìm phiền phức thì là cái gì!"
Nói xong, Chu Thắng hét lớn một tiếng về phía căn phòng của Hạ Mộng Dao:
“Cô mau đây, rõ chuyện !"
Đây là đầu tiên thấy lớn xin trẻ con.
Chu Thắng bình thường vốn ưa Văn Khuynh Xuyên, hôm nay càng thêm đổ dầu lửa, bộ dạng như sắp đ.á.n.h đến nơi.
Tuy nhiên Văn Khuynh Xuyên suốt quá trình vô cùng lạnh lùng, căn bản ý định nhiều với Chu Thắng.
Chu Thắng một bụng hỏa chỗ phát, chỉ thể trút giận lên Hạ Mộng Dao.
Hạ Mộng Dao lững thững , câu đầu tiên khi ngoài là:
“Anh gì thế, em thằng nhóc lúc nào chứ."
Nếu là đây Cố Trăn chắc chắn lười đáp lời của Hạ Mộng Dao, nhưng thì khác.
Cố Trăn thấy xung quanh ngày càng nhiều, trong lòng chút căng thẳng.
chú Văn đang nắm tay , tuy thô ráp nhưng vô cùng ấm áp, khác với bàn tay của ba .
Cố Trăn trong lòng thầm cổ vũ:
“Đã , bà cháu là con riêng!"
Giọng của Cố Trăn mang theo chút lạnh lùng, nhưng tiếng trực tiếp đ.á.n.h thẳng l.ồ.ng ng-ực của .
Hạ Mộng Dao sững sờ:
“Mày là một đứa câm !"
Cả đại viện ai cũng Thẩm Tang Du dẫn về một đứa trẻ câm nhỏ, đều là con do đại tiểu thư Thẩm Tang Du đây cưới t.h.a.i sinh , nhưng vì đứa trẻ là một đứa câm nên cần nữa.
Rất nhiều đang Văn Khuynh Xuyên đang đổ vỏ cho khác.
Cố Trăn là câm trong lòng vui, phản bác, nhưng vì hệ thống ngôn ngữ phát triển , nhất thời cũng phản bác thành công.
Ngược Thẩm Tang Du giọng điệu nghiêm khắc:
“Bà ai là đứa câm nhỏ?
thấy bà chính là vì Cố Trăn chuyện mới dám mặt đứa trẻ những lời , vài câu khi mấy bà vợ quân nhân đây tung tin đồn về bà còn thấy rõ, hôm nay bà cũng thử một chút ?"
Thẩm Tang Du chính là chuyện ở nhà ăn đó, lúc đó vì tung tin đồn, mấy bà vợ quân nhân đó chỉ xin ngay tại chỗ, thậm chí khi lãnh đạo chuyện, chồng của họ cũng phê bình giáo d.ụ.c cùng, bình xét khen thưởng cuối năm cũng còn nữa.