Dưới gốc cây cách đó xa, một đàn ông đang tựa lưng , dáng vẻ ung dung thư thả, ánh trăng hào hoa phóng khoáng, trong đôi mắt lấp lánh ý , nhếch môi Lâm Niệm với vẻ nửa nửa .
Trời đất ơi.
Cái vẻ trai pha chút phong trần cô chống đỡ nổi !
Dù bằng chứng.
Lâm Niệm cảm thấy Phó Thu Thạch đang quyến rũ !
“Anh... ở đây?” Lâm Niệm nuốt nước miếng hỏi.
“Lưu Dũng Nam ?” Cô quanh quất một lượt, trái tim nhỏ bé đập rộn ràng quá mức, nhảy nhót tưng bừng.
Phó Thu Thạch thẳng dậy, về phía Lâm Niệm: “ bảo mang hành lý đến nhà họ Lâm !”
“Đi thôi, chúng về!”
Lâm Niệm thẹn thùng lườm một cái: “Gì mà chúng về chứ!” Nói như thể vợ chồng cùng về nhà .
“Không vội về thì một lát cũng , dù trăng đêm nay cũng !” Phó Thu Thạch cô khẽ, lúc cô sang thì nhanh ch.óng ngẩng đầu vầng trăng trời.
Vầng trăng khuyết.
Lâm Niệm cũng ngẩng đầu trăng một cái, cô xoa xoa tai: “Đi thôi, nếu trăng sẽ cắt tai đấy!”
Lời bà ngoại dỗ dành cô lúc nhỏ, dùng ngón tay chỉ mặt trăng, nếu trăng sẽ nhân lúc cô ngủ say lén cắt mất đôi tai của cô.
Phó Thu Thạch nhịn bật thành tiếng, bên cạnh Lâm Niệm: “Mẹ cũng từng dọa như thế!”
Nói đến đây, trong đáy mắt sâu thẳm của thoáng qua một tia tàn bạo.
chỉ trong nháy mắt biến mất tăm .
“Tại ở bên ngoài điểm tri thức?” Lâm Niệm vòng tay lưng, con đường nhỏ phía , khẽ hỏi Phó Thu Thạch.
Cô rõ ràng thấy Phó Thu Thạch rời mới điểm tri thức mà.
Phó Thu Thạch: “Muốn đến tìm em vài câu, kết quả đến cửa thấy em cãi với bên trong !”
“ thấy em chịu thiệt, nên ảnh hưởng đến màn thể hiện của em!”
“Niệm Niệm giỏi!”
“Tư duy mạch lạc, cách nắm bắt trọng điểm!”
Được khen ngợi Lâm Niệm thầm đỏ mặt, cô mím môi , tâm trạng theo đó mà trở nên vui vẻ.
Hắc hắc.
Có một chút lo lắng sẽ để ấn tượng quá ghê gớm cho Phó Thu Thạch.
nghĩ kỹ , cô ở mặt Phó Thu Thạch thực ... Phó Thu Thạch thấy qua nhiều mặt của cô !
Ngụy trang vô ích!
Nghĩ thông suốt những điều , Lâm Niệm cảm thấy sự lo lắng của thật sự là ngu xuẩn tột cùng.
“Khụ khụ...” Cô ho khan hai tiếng để hắng giọng: “Vốn dĩ chuyển nhà họ Lâm sớm như , một là sợ nhà họ Lâm dễ chung sống, dù lòng cách một lớp da! Mẹ đẻ còn thể hố đến c.h.ế.t, huống chi là lạ từng gặp mặt một .”
“ qua thời gian tiếp xúc , vẫn khá thích nhà họ Lâm.”
“Cho nên tối nay gặp chuyện mới hạ quyết tâm, dù cũng ở lâu, cùng lắm là vụ thu hoạch mùa thu sẽ chuyển đến nhà mới ở.”
“Điểm tri thức thật sự ở thêm một giây nào nữa!”
Phó Thu Thạch thở dài một tiếng: “Hóa là , còn tưởng em vì nên mới chuyển nhà họ Lâm chứ!”
Lâm Niệm trợn tròn mắt, cô theo phản xạ ngay: “Làm thể, chúng rõ ràng... rõ ràng là...”
Cô quanh một lượt, hạ giọng xuống thật thấp, dùng âm thanh chỉ Phó Thu Thạch mới thấy : “Quan hệ đối tượng của chúng là giả mà!”
Phó Thu Thạch ngạc nhiên cô: “Đồng chí Lâm Niệm, em nghĩ nhiều quá đấy, cho rằng chúng mục tiêu chung, ở cùng một chỗ sẽ thuận tiện trao đổi thông tin hơn!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-99.html.]
Lâm Niệm: ( °ー°〃)
Phó Thu Thạch nén : “Đồng chí Lâm Niệm, phê bình em , chúng chẳng ? Diễn kịch thì diễn cho giống, thì chính nhập vai!”
“Nói cách khác, chúng bây giờ chính là đang tìm hiểu đối tượng!”
“Chưa gì khác, chỉ riêng một nữ thanh niên tri thức điều kiện gia đình , xinh như em nếu đối tượng công khai, em xem sẽ bao nhiêu nhòm ngó em?”
“Em hãy nghĩ đến thanh niên tri thức Tiêu.”
“Lữ Tứ Hóa đ.á.n.h tính toán gì, Niệm Niệm em chắc hẳn rõ ràng!”
“Nếu mục đích thuần khiết, thể nhảy xuống hố phân cứu , đó còn bế sông, mặc cho động chân động tay sờ tới sờ lui Tiêu Lam ở sông?”
Lâm Niệm cau mày, điều Phó Thu Thạch quả thực là một vấn đề.
“ đợi ...”
Phó Thu Thạch: “ thì ? Chỉ cần em , ngoài gì?”
Lâm Niệm nghĩ nghĩ cũng thấy đúng.
“Được , vấn đề chúng thảo luận nữa, trời tối quá, là để dắt em !” Nói xong, Phó Thu Thạch liền đưa tay nắm lấy tay Lâm Niệm.
Lúc đến điểm tri thức Phó Thu Thạch chính là dùng lý do nắm tay cô, lúc về nhà họ Lâm vẫn là lý do .
Lâm Niệm quen .
Ngoan ngoãn để dắt .
Chỉ là mặt nóng ran.
Tim cũng đập rộn ràng.
Hay là, diễn giả thật?
Thực sự tìm hiểu đối tượng với xem ?
Tuổi thanh xuân mà, yêu lấy vài thì phí quá.
là đại phản diện hắc hóa mà, Lâm Niệm mày sợ “khó tiêu” ? Còn đòi yêu đương gì chứ, đến lúc đó cẩn thận kẻo mất mạng như chơi.
Tỉnh táo !
Cô gái ạ!
Ái chà, tỉnh táo cái gì chứ, rượu hôm nay cứ say hôm nay, gì thì chia tay là mà.
Xã hội mới nha!
Kết hôn còn thể ly hôn, đương nhiên là thể chia tay chứ...
Hai tiểu nhân trong lòng Lâm Niệm điên cuồng tranh cãi, ồn ào dứt.
Haiz, cứ như , trái tim nhỏ bé của cô càng nhảy loạn hơn.
Phiền quá mất!
Lúc , Lưu Dũng Nam khi cất hành lý điểm tri thức, gặp hai giữa đường: ...
Anh Ba dắt tay thanh niên tri thức Lâm đang cúi đầu đường, thong dong về phía .
Phó Thu Thạch đưa cho Lưu Dũng Nam một ánh mắt.
Lưu Dũng Nam liền khom lưng, rẽ đường nhỏ.
Độc cẩu nhân quyền như ?
Lưu Dũng Nam .
“Chị Lâm!”