"Các con sai ?"
Khi Lâm Đại Cường tức giận, luôn đối mặt với ông là Nhị Đản, dù nhóc cũng là con trai duy nhất của Lâm Đại Dũng, ở ngôi nhà ưu ái hơn một chút.
Bác cả và bác gái đối với hơn Đại Đản và Tam Đản.
"Bác cả, chúng cháu sai ạ!" Nhị Đản đáng thương ngẩng đầu Lâm Đại Cường, vẻ mặt ngơ ngác.
Trong khoảnh khắc , Lâm Đại Cường cảm giác trách lầm bọn chúng.
giây , Lâm Đại Cường càng tức giận hơn, lũ trẻ , chuyện mà thừa nhận!
Ông hít một thật sâu, cố gắng cho bình tĩnh một chút, gấu con thì đ.á.n.h, nhưng khi đ.á.n.h thì các bước nên vẫn cho xong.
"Ta cho các con một cơ hội nữa, các con hãy suy nghĩ cho kỹ, lời nào khai báo với lớn ?"
Đại Đản vội vàng giơ tay: "Bố, chúng con , mà là kịp ạ!"
"Chính là sáng nay lúc chúng con cắt cỏ, vô tình thấy Thanh niên trí thức Tiêu và Lữ Tứ Hóa , bảo Lữ Tứ Hóa tìm , đợi buổi đêm ngủ say hết, liền phá hủy chỗ đất xây nhà của chị Lâm ạ!"
"Cái gì?"
Bà nội Khúc 'vèo' một cái bật dậy, "Ba đứa dậy cho rõ ràng!"
Ba quả trứng nhanh nhẹn dậy, Nhị Đản : "Bà nội, cả là thật đấy ạ, chúng cháu rõ ràng, tuyệt đối sai một chữ nào!"
Tam Đản: "Con mụ thối họ Tiêu còn khi xong việc sẽ bạc đãi con ch.ó c.h.ế.t họ Lữ !"
(Chó c.h.ế.t: Bạn nhỏ , cho hỏi bạn lịch sự ?)
"Đệt!"
"Lão t.ử xử bọn chúng!" Lâm Đại Cương tức đến nhảy dựng lên, kéo Lâm Đại Dũng: "Anh hai, !"
Bà nội Khúc: "Quay , mà !"
"Chuyện các con cứ coi như !"
Lâm Đại Cương cuống lên: "Mẹ, chúng thể để khác bắt nạt Thanh niên trí thức Lâm như thế !"
Bà nội Khúc lườm một cái: "Không hấp tấp như thế!"
"Thanh niên trí thức Tiêu rơi xuống hố phân, nhà họ Lữ tạt phân, ngay cả trong nồi cũng phân!"
"Lúc con kéo đ.á.n.h tới đó , chẳng là bày rõ ràng những chuyện là do nhà ?"
"Đến lúc đó thừa nhận thì con gì ? Lôi ba quả trứng ?"
"Chỉ cần lôi ba quả trứng , ngốc cũng thể nghĩ chuyện hôm nay là do ai !"
"Và chắc chắn sẽ đổ lên đầu Thanh niên trí thức Lâm, đến lúc đó Thanh niên trí thức Lâm các con hại thê t.h.ả.m !"
"Nghĩ cái bối cảnh của họ Tiêu !"
"Bà mà cứ nhất quyết chụp mũ lên Thanh niên trí thức Lâm, đến lúc đó Thanh niên trí thức Lâm lôi diễu phố phê bình vẫn còn là nhẹ đấy!"
Lâm Đại Cương xong liền ỉu xìu ngay lập tức, cúi đầu, đá vu vơ mấy cái hố nhỏ đất: "Vậy bây giờ ạ, chẳng lẽ chuyện cứ thế mà bỏ qua ?"
"Cứ thế lợi cho mụ đàn ông độc ác và con ch.ó c.h.ế.t họ Lữ ?"
Bà nội Khúc: "Các con khoan hãy quản, ăn cơm xong tìm đồng chí Tiểu Phó và Thanh niên trí thức Lâm, hỏi ý kiến của bọn họ ."
Đại Đản thấp thỏm hỏi Lâm Đại Cường: "Bố, chúng con còn đ.á.n.h ạ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-93.html.]
Bà nội Khúc với Lâm Đại Cường: "Chuyện coi như qua , trận đòn để dành cho tụi nó!"
Lũ trẻ thấy lời đó mới trừng trị , thì sai!
Bọn chúng thì thôi !
Ở nhà còn giấu , ngoài thì càng sẽ bậy!
Dù cũng là trẻ con, thủ đoạn nghĩ vẫn còn non nớt quá, chỉ mới là rơi xuống hố xí, đúng là hời cho họ Tiêu quá !
Bà lão tức chịu .
Ba quả trứng lập tức vui vẻ hẳn lên, lũ lượt chạy đến giúp bà nội Khúc, miệng nhỏ một tiếng bà nội, hai tiếng bà nội, bà nội thật , bà nội là nhất ạ!
Bà nội Khúc dở dở , cơn giận trong lòng tan biến ít, bà đưa ngón tay gõ lượt trán mấy quả trứng: "Mấy đứa tụi bây dạo chắc là ăn nhiều kẹo quá , cái miệng nhỏ ngọt thật đấy!"
Ăn cơm xong bà nội Khúc đến chuồng bò, từ xa thấy Lâm Niệm đang ngủ chiếc chiếu bóng cây, mặt đậy một cuốn sách để che nắng, đồng chí Tiểu Phó bên cạnh cô, cầm một cuốn sách quạt, đang giúp cô quạt gió đuổi muỗi.
Phó Thu Thạch thấy bà nội Khúc đến, vội vàng dậy nghênh đón: "Bà nội, chuyện gì ạ?"
Trước đó khuyên lùi một đám bà lão , chính là để Lâm Niệm thể ngủ một giấc trưa thật ngon.
Bà nội Khúc Lâm Niệm đang ngủ say sưa, với Phó Thu Thạch: "Nói với con cũng thế, lát nữa Thanh niên trí thức Lâm tỉnh dậy, con bảo cô một tiếng!"
Bà kể đầu đuôi ngọn ngành tin tức mà ba quả trứng : "... Chuyện các con tính toán kỹ, xem rốt cuộc nên thế nào."
Chương 73 Trao đổi cơ hội
Phó Thu Thạch: "Cảm ơn bà đến báo cho cháu !"
"Bà bây giờ rảnh ạ?"
Bà nội Khúc: "Rảnh chứ! Con cần bà gì cứ ! Nhà bà thể góp !"
Phó Thu Thạch mỉm nhẹ một cái: "Cũng chuyện gì lớn, chỉ là Niệm Niệm đang ngủ, cháu nhờ bà ở đây trông chừng cô một chút, cháu chút việc!"
Bà nội Khúc hiểu , bà chút lo lắng khuyên bảo: "Đồng chí Tiểu Phó , con là trong quân đội, một việc tiện , sợ nắm thóp.
Con nghìn vạn đừng đem tiền đồ của trò đùa!
Nghe bà , con cứ định liệu, việc gì thì cứ để mấy em thằng Cường !"
Phó Thu Thạch: "Bà yên tâm, cháu lỗ mãng , cháu chỉ tìm một để tìm hiểu tình hình thôi.
Cháu hứa bừa."
Có lời hứa của , lông mày bà nội Khúc lúc mới giãn .
Phó Thu Thạch xuống sườn núi, khoảnh khắc , khuôn mặt nhanh ch.óng trở nên lạnh lẽo, đáy mắt cuộn trào lệ khí, gần như hóa thành thực chất.
Anh trực tiếp tìm đến Tưởng Điền Phong, thẳng vấn đề: "Ông đại đội trưởng ?" Vốn dĩ việc tìm Tưởng Điền Phong bàn bạc hợp tác thực sự trong kế hoạch của , nhưng Phó Thu Thạch từng nghĩ sẽ tìm sớm và vội vàng như .
bây giờ, đổi ý định.
Tưởng Điền Phong ngẩn , Phó Thu Thạch gặp ném thẳng một câu hỏi như tạt nước mặt khiến ông chút ngơ ngác.
Ông đương nhiên !
Hồi đó thua Bao Hướng Đảng ông phục.
Cảm thấy thua một cách minh bạch.