" mà, nếu hiểu lầm thì chắc chắn rõ là nhất."
" bất kể thế nào, hy vọng cô thể đúng sự thật, suy nghĩ kỹ hãy ."
" cũng hy vọng chuyện thể giải quyết công bằng chính trực, tất nhiên , những khó khăn của gia đình cô đợi chuyện qua , chắc chắn sẽ giúp cô báo cáo lên , cố gắng điều phối!"
" đây như những gì Chủ nhiệm Hà , Chủ nhiệm Hà là đang hươu vượn, căn bản từng với ông những lời đó!"
Trang Lệ Na: " Chủ nhiệm Hà lý do gì để lừa cả, ông lừa cũng chẳng ích lợi gì."
"Tại ông lừa chứ?"
Lưu Đình thở dài: "Đại khái là để bớt việc chừng nào chừng nấy thôi."
"Bởi vì nếu chuyện thành lập, dẫn đoàn như ông cũng chịu trách nhiệm đấy."
"Nói chừng, vị trí Đội trưởng cũng giữ nổi ."
"Tiểu Trang , lời của lão Hà cô cần để tâm, cô cứ suy nghĩ cho kỹ, nghĩ thông suốt với các đồng chí ở cục."
"Tất nhiên , em trai đúng là với nó thích cô, kết hôn với cô, chuyện của hai đứa chắc chắn là phản đối ."
"Dù thế nào nữa, cũng về phía cô, đều sẽ ủng hộ cô!"
Trang Lệ Na cảm kích Lưu Đình, rơi nước mắt : "Cảm ơn bà, Chủ nhiệm Lưu, bà đúng là !"
Lưu Đình vỗ vỗ tay cô: "Tiểu Trang , cô cứ yên tâm, sức khỏe thì cứ ở bệnh viện thêm vài ngày, tiền viện phí lo, đoàn sẽ giải quyết."
"Cô nghỉ ngơi cho , đây, mai đến thăm cô."
"Chủ nhiệm Lưu thong thả."
Lưu Đình , đồng chí nữ liền hỏi Trang Lệ Na: "Người phụ nữ là chị gái của Lưu Hồng Cường ? Nghe bà vài câu thấy giác ngộ cũng khá cao đấy."
Trang Lệ Na lập tức phản ứng ngay, lúc Lưu Đình những lời chính nghĩa hiên ngang thì giọng lớn, đó khi bà hé lộ thể vì nhà mà để cô đổi lời khai, giọng bà bỗng nhiên hạ thấp xuống.
Hừ hừ.
Chương 283 Tra nam
Buổi tối Lâm Niệm về nhà khách, bắt gặp Lưu Đình, bên cạnh bà còn một đàn ông.
Vẻ ngoài vài phần giống bà , xem chính là Lưu Hồng Quân mà Phó Thu Thạch , tên thật là Lưu Bảo Trụ.
Thấy hai về phía bệnh viện, Lâm Niệm đầu chạy biến, nhanh ch.óng chạy khỏi con hẻm , bây giờ vẫn lúc đối mặt trực diện.
"Không ngờ tầm của Trang Lệ Na còn ngắn hơn chúng tưởng, cô thấy hỏi chuyện công việc."
Lưu Hồng Quân: "Liệu cô khả năng đang gài bẫy em ?"
Lưu Đình cho là đúng: "Không , một con bé trải sự đời thì cái gì."
Lưu Hồng Quân: "Lúc em quyến rũ Phó Quốc Thành cũng chẳng lớn hơn cô mấy tuổi ."
Lưu Đình: "Cô so với em, bên cạnh cô quân sư như ba."
Lưu Hồng Quân nhắc nhở bà : "Em đấy, bên ngoài canh giữ cô , khó tránh khỏi là do công an dạy."
Lưu Đình : "Em chuyện cẩn thận, để sơ hở, vả những lời phía em nhỏ, trừ khi họ lắp máy lén và máy ghi âm trong phòng bệnh."
"Có khả năng ?"
"Cũng chẳng vụ án lớn liên quan đến đặc vụ gì."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-368.html.]
Lưu Hồng Quân gật đầu: "Cũng đúng, nếu dùng đến những thiết thì cũng nên dùng lên nghi phạm chứ lên nạn nhân."
"Những thiết cũng dễ xin cấp phép, là cảnh giác quá mức ."
"Nếu Trang Lệ Na bên lung lay thì chuyện dễ giải quyết , phía bên cũng tìm thích hợp, ngày mai sẽ tìm thời cơ nhờ cô đưa tin cho Hồng Vĩ."
Ông nhắm trúng một cô y tá trẻ ham hư vinh, hai mới quen nửa ngày mà mặn nồng lắm .
"Cho mượn cái đồng hồ của em dùng chút." Lưu Hồng Quân với Lưu Đình.
Lưu Đình vội vàng tháo chiếc đồng hồ đeo tay của đưa cho Lưu Hồng Quân: "Anh lấy đồng hồ của em gì."
Lưu Hồng Quân : "Nhờ mang tin là trả giá chứ."
Lưu Đình lầm bầm: "Thế thì cái giá cũng đắt quá, đồng hồ là của Thụy Sĩ đấy."
Đồng hồ Thụy Sĩ hiệu Titoni, bà cũng tốn bao công sức mới .
Lưu Hồng Quân: "Em cũng thể đưa cho ."
Lưu Đình dám.
Vừa tình nguyện đưa đồng hồ cho Lưu Hồng Quân.
Biết thế lúc mang chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải, nên đeo chiếc Titoni .
"Được , em cần tiễn , về bệnh viện đây." Lưu Hồng Quân .
...
Lâm Niệm thấy Lưu Hồng Quân bệnh viện, lúc mới băng qua hẻm về nhà khách, ở nhà khách bây giờ thấy cô là niềm nở lắm.
Thái độ để cho hết.
Làm thể cho , lãnh đạo của họ còn chịu thiệt trong tay cô gái , giờ vẫn đang bóc lịch trong nhà giam kìa.
Hơn nữa nếu cô gái quậy lên, họ cũng chẳng vị trí công việc .
Bởi vì những nhân viên phục vụ đó đều tống nhà giam hết . Vì để bình xét tiên tiến mà ác ý hãm hại tố cáo, tham gia chỉ một.
Cơ bản là tóm gọn một ổ luôn.
"Thanh niên trí thức Lâm cô về , ăn gì ?" Lâm Niệm mỉm gật đầu: "Ăn , ăn ở bệnh viện ."
Chào hỏi nhân viên phục vụ xong, Lâm Niệm về phòng, đóng cửa thấy tiếng chê bai của Lưu Đình: "Cái nhà khách gì thế , mà bẩn thế!"
"C.h.ế.t tiệt, sâu bọ ở thế !"
" bảo ở nhà khách chính phủ mà ba cứ , cái nơi mà ở chứ!"
Nhà khách cách âm, tiếng truyền từ phòng bên cạnh, hừm, đúng là khéo thật đấy!
Phòng Lưu Đình ở đúng là phòng mà Lưu Dũng Nam và ba đứa nhỏ ở đó, Lưu Dũng Nam dẫn ba đứa nhỏ về làng nên phòng trả.
Đợi tiếng mắng mỏ ở phòng bên cạnh nhỏ dần, một lúc cũng thấy động tĩnh gì, Lâm Niệm mới cầm đồ dùng vệ sinh khu nước rửa mặt.
Quay về phòng ngâm chân một chút, ngủ ngon.
Bệnh viện.
Cô y tá Lưu Hồng Quân câu mất hồn đặc biệt đổi ca với khác để trực đêm.
Lúc cô và Lưu Hồng Quân đang ở trong khu rừng nhỏ của bệnh viện, Lưu Hồng Quân nắm tay cô đeo cho chiếc đồng hồ Titoni.