Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 359

Cập nhật lúc: 2026-02-13 19:09:52
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chuyện gì cũng dựa bản !”

 

Bà Lưu lúc cũng ý thức sai, thật sự mà thiên lôi đ.á.n.h xuống thì đ.á.n.h đầu tiên chính là con gái bà chứ ai! “Phi phi phi!”

 

đúng đúng, bây giờ là xã hội mới, phong kiến mê tín!”

 

“Lời tính!”

 

“Vả , phía thằng Tư thằng Năm chắc chắn thành công , chuyện coi như giải quyết xong xuôi!”

 

“Con gái , công việc của thằng Tư thằng Năm con để tâm đấy, chúng nó vì chị mà chuyện gì cũng dám !”

 

Lão Lưu : “ , thằng Tư thằng Năm đối với chị là con đây đúng là m.ó.c t.i.m móc phổi, con thể bỏ mặc !”

 

“Thằng Hai mất , trong lòng bố cứ thấy yên, cứ tự nhủ với lòng rằng, , mất một thằng Hai vẫn còn thằng Ba thằng Tư thằng Năm...”

 

Nói đoạn ông lão bắt đầu rơi nước mắt.

 

Lưu Đình vội vàng hứa hẹn: “Bố yên tâm , công việc của thằng Tư thằng Năm manh mối , điều đều ở hệ thống văn nghệ, thể so với , thể những đơn vị như cục kinh mậu.”

 

Lão Lưu chê ?

 

Ông chê chứ, nhưng ai bảo Phó Quốc Thành đổi vị trí công tác, nay khác xưa.

 

“Bố bảo con gái, con mà, vẫn nên năng đến mặt ông già bà già bên mà tận hiếu, họ gặp con thì con bảo mấy đứa nhỏ đến!”

 

“Dù thế nào cũng là giống nhà họ Phó, họ thể cho .”

 

“Nói cho cùng, bố chồng con vẫn còn sống, chỉ cần ông mở miệng, Phó Quốc Thành thể điều chuyển về vị trí cũ !”

 

“Nói câu , họ sống mấy năm nữa , con với mấy đứa nhỏ dù nhún nhường nhẫn nhịn thì cũng chỉ vài năm thôi.”

 

“Quan trọng là dỗ dành cho !”

 

“Phó Quốc Thành thể cứ ở mãi đoàn ca múa nhạc , như thế chẳng lãng phí hết tài năng của ông !”

 

Phó Quốc Thành , thì nhà ông chẳng nhờ vả gì.

 

Công việc ở hệ thống văn nghệ, ngóc đầu lên nổi, nắm quyền, thật sự là .

 

Nhắc đến chuyện , Lưu Đình cũng đầy bụng đắng cay, bộ bà chắc?

 

mặt bố cũng tiện gì, chỉ đành qua loa ứng phó.

 

trong lòng ít nhiều vẫn thấy lời bố lý, ưa bà , nhưng hai đứa con bà sinh nhà họ Phó đúng , hai cái đồ già dựa cái gì mà đối xử công bằng?

 

Chương 276 Nhận tin dữ

Lưu Đình về đến nhà mà Phó Quốc Thành vẫn về, một cặp con trai con gái cũng thấy .

 

Tâm trạng lập tức tan biến, thầm nghĩ Phó Quốc Thành đúng là con hồ ly tinh hớp hồn .

 

Con hồ ly tinh ở đoàn, là ông liền hồn xiêu phách lạc ngay!

 

Hay là , trong đoàn còn con hồ ly tinh nào khác đang quyến rũ ông ?

 

Nghĩ đến đây, Lưu Đình chút yên.

 

bây giờ cũng đến cái tuổi của Lương Dĩnh năm xưa, Lưu Đình thể lo âu cho .

 

Mấy cô gái trẻ măng mơn mởn y hệt như bà năm đó.

 

Loại tâm lý sợ hãi một khi lan tỏa lên, Lưu Đình liền vội vàng tắm rửa, một bộ váy liền màu sắc tươi tắn.

 

Do ảnh hưởng của tình hình, bà nhiều năm mặc loại váy .

 

Cũng may bà luôn cố ý giữ gìn vóc dáng, váy cũ mặc thấy chỗ nào vặn, điểm khác biệt duy nhất là năm đó bà để tóc dài, còn bây giờ là kiểu tóc ngắn ngang tai.

 

Lưu Đình tỉ mỉ trang điểm cho một khuôn mặt quyến rũ, ở tuổi thể đọ độ trẻ trung với mấy cô gái nhỏ, nên chỉ thể đọ sự chín chắn gợi cảm với bọn họ thôi.

 

Sức hấp dẫn của đàn bà trưởng thành nếu phát huy thì cũng kém gì mấy cô gái trẻ .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-359.html.]

Chỉ sợ đàn ông họ đốn mạt, kiểu gì cũng hết.

 

Lưu Đình khi trang điểm xong, dáng vẻ của trong gương thấy hài lòng.

 

Xức thêm chút nước hoa hồng mua ở cửa hàng Hữu Nghị, Lưu Đình tự cũng say đắm trong sức quyến rưu của bản .

 

Bình thường nước hoa bà dám dùng, chỉ buổi tối ngủ với Phó Quốc Thành mới dùng một chút xíu.

 

Phó Quốc Thành về muộn, phòng Lưu Đình nhào lòng ông .

 

“Anh Phó, bây giờ mới về, đợi mãi!” Bà nũng nịu liếc mắt đưa tình với Phó Quốc Thành, ngón tay vạch qua vạch hàng cúc áo của ông .

 

Phó Quốc Thành đẩy bà , cởi áo khoác ném lên giường, phịch xuống ghế sofa.

 

“Đi rót cho chén .”

 

Một ánh mắt cũng thèm thêm Lưu Đình.

 

Lưu Đình: !!!

 

Đm!

 

Quả nhiên là con hồ ly tinh bên ngoài hớp mất hồn , bà già trang điểm nửa ngày trời, ông cũng thèm lấy một cái!

 

Cơn giận đúng là bốc lên ngùn ngụt.

 

nhịn!

 

Lúc nếu bà loạn, chính là đẩy đàn ông của về phía con hồ ly tinh nhanh hơn!

 

Tức c.h.ế.t bà , mất một Trang Lệ Na, đến một ai nữa đây?

 

Lưu Đình nén giận pha cho Phó Quốc Thành một chén .

 

Còn nóng, Phó Quốc Thành uống ngay.

 

đặt ca lên bàn , thuận thế lên đùi Phó Quốc Thành, đưa tay quàng lên cổ ông : “Anh Phó, em lạnh.”

 

Lẽ nào lạnh.

 

Tháng mấy mà còn mặc váy liền .

 

Dù là váy tay, nhưng cởi áo khoác vẫn lạnh chứ!

 

Phó Quốc Thành đầy đầu óc là chuyện, tâm trí mà ân ái với Lưu Đình, ông đẩy Lưu Đình khỏi lòng : “Lạnh thì mặc thêm áo !”

 

“Còn nữa, mùi cô nồng nặc quá, lát nữa tắm rửa cho kỹ , đừng để ngày mai vẫn còn cái mùi , để gán cho cô cái mác hưởng lạc chủ nghĩa tư bản!”

 

Lưu Đình: “!!!” Cứu mạng!

 

sắp nhịn nổi nữa !

 

Đm!

 

Đm!

 

Đm!

 

Cái đồ đàn ông ch.ó c.h.ế.t, mới thèm đến cũ nữa!

 

Lưu Đình hít sâu một , nặn hai giọt nước mắt tỏ vẻ đáng thương vô vọng ủy khuất hỏi Phó Quốc Thành: “Anh Phó, em chỗ nào ?”

 

“Em chỗ nào cho em ?”

 

“Em sửa!”

 

xin đừng lạnh nhạt với em như , em... em...”

 

Phó Quốc Thành ngẩng đầu Lưu Đình, nếu như là Lưu Đình như , ông chắc chắn sẽ ôm bà lòng mà dỗ dành .

 

 

Loading...