Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 318
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:53:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Học viện mà, nào thi đấu đại hội cũng đều là đội sổ, thực sự là mát mặt !
Vị hiệu trưởng già lệ nóng quanh tròng!
Hơn nữa thành tích của Phó Thu Thạch trực tiếp gây chấn động.
Phải rằng lúc thi sơ tuyển đó, thành tích của chỉ ở mức trung bình.
Người đúng là cố ý giấu nghề đây mà!
Sau một trận thi đấu, tất cả trong phân khu đều ghi nhớ cái tên Phó Thu Thạch, còn Trương Hải Dương mà đó thổi phồng rầm rộ thì ở trận thi đấu xảy quá nhiều sai sót, trừ quá nhiều điểm, trực tiếp từ vị trí ba đầu rớt xuống tận hạng tám.
Tương đương với việc vặn lách qua khe cửa hẹp để qua vòng sơ tuyển.
Anh trở thành tiêu điểm!
Tiêu điểm của trường!
Anh trai nhất trường!
Trương Hải Dương Phó Thu Thạch đang đám đông vây quanh tung lên cao, tâm trạng cực kỳ phức tạp.
Trên khán đài lãnh đạo, một đang bận rộn chuẩn cho lễ trao giải, Hoắc Chính Hiếu sai mời hiệu trưởng đến.
Lúc Hiệu trưởng Giả đến, cái mặt đỏ lựng lên vì phấn khích nhé!
Đi nửa đường ông gặp Tổng đội trưởng phân khu thứ ba Thượng Minh Vũ, liền kích động tiến lên nắm c.h.ặ.t t.a.y Thượng Minh Vũ lắc mạnh: "Cảm ơn ông nhé lão Thượng, cảm ơn các ông gửi cho học viện chúng một mầm non như thế!"
" thực sự là quá cảm ơn ông !"
"Quay về tìm lúc nào đó, mời ông uống rượu!"
"Ông nhất định đừng khách sáo với , bữa rượu mời ông chắc !"
Thượng Minh Vũ với khuôn mặt tê liệt: "..." Lão t.ử cần ông mời chắc! Thiếu ngụm rượu của ông chắc!
Cút xéo sang một bên !
"Chúc mừng ông, Hiệu trưởng Giả!" Thượng Minh Vũ thực sự là nổi, dứt khoát nữa.
Mẹ kiếp!
Cái việc ho mà Cát Chính Phong đây !
Hủy bỏ danh ngạch thi đấu của Phó Thu Thạch, đuổi xuống hậu cần ghế lạnh!
Nếu ông như , thì lúc ăn mừng là phân khu thứ ba mới đúng!
Phân khu thứ ba nhận một thành tích thấp nhất trong lịch sử, Trương Hải Dương vốn luôn đ.á.n.h giá cao rốt cuộc chỉ vặn lách qua cửa hẹp, rõ ràng lúc đầu đều đ.á.n.h .
Kết quả là về đúng là... Phó Thu Thạch ấn xuống đất mà ma sát chứ!
(Trên võ đài: Thực sự là ấn xuống đất ma sát!)
Cái nỡ nhất chính là màn đối đầu võ đài giữa và Phó Thu Thạch, cứ như là cái bao cát tập luyện của Phó Thu Thạch ...
Rõ ràng khi còn ở phân khu thứ ba, kỹ thuật cầm nã đối kháng của Trương Hải Dương đều là một!
là gặp ma !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-318.html.]
Phó Thu Thạch khắc ?
Anh cứ thấy Phó Thu Thạch là đầu óc tỉnh táo cộng thêm bủn rủn chân tay ?
Thực sự đấy, lúc xem trận đấu võ đài, Thượng Minh Vũ thực sự hô tạm dừng để xem lên đài đ.á.n.h với Phó Thu Thạch đúng là Trương Hải Dương .
Cũng may là bây giờ cho phép mê tín dị đoan, nếu Thượng Minh Vũ tuyệt đối sẽ nghĩ theo hướng tâm linh.
Ví dụ như Trương Hải Dương con tôm luộc là tinh bao cát nó nhập .
Điều ông ngờ tới là, mỗi thi đấu Phó Thu Thạch đều đang nhiệm vụ, trong núi hổ nên khỉ mới xưng vương đấy thôi!
Đến chỗ Hoắc Chính Hiếu, hai đồng thời thực hiện nghi lễ chào quân đội, Hoắc Chính Hiếu đáp lễ một cái, mời họ xuống.
Bị Hoắc Chính Hiếu bằng ánh mắt đầy thâm ý, Thượng Minh Vũ như đống lửa, kiếp, đều là do Cát Chính Phong gây cả mà, tại gánh chịu hậu quả chỉ ông!
Thật công bằng!
Thượng Tổng đội trưởng cảm thấy vô cùng ấm ức.
"Gọi các ông đến là để về chuyện của Phó Thu Thạch, là một mầm non ! Ưu tú hơn hẳn mấy mà các ông nộp danh sách cho !"
"Bản lý lịch của đứa trẻ cũng khiến cảm khái, những năm qua lập công vô , nhưng một công lao tiêu tan bởi những lý do vững ."
Ông lệnh chia tài liệu xuống: "Những từng đ.á.n.h giặc mà bàn việc quân giấy thì bới lông tìm vết là chuyện dễ dàng, nhưng hạng già từ trong mưa b.o.m bão đạn như mới đứa trẻ hề dễ dàng chút nào!"
"Những kẻ chụp mũ lên đầu nó thì thèm nghĩ xem, nếu đứa trẻ biến thông, chúng sẽ chịu tổn thất lớn đến mức nào!"
"Quân lính phái ngoài là những con lạnh lẽo, mà là những chiến sĩ bằng xương bằng thịt!"
"Trên chiến trường đổi khôn lường... những đạo lý cần giảng, chắc các ông cũng rõ!"
"Hôm nay nhiều như , chỉ diễn đạt một ý thôi, thấy những chuyện bất công xảy nữa!"
Nói xong, ông với Hiệu trưởng Giả: "Lão Giả, chấm đứa trẻ , ông trông chừng nó thật cho , dạy dỗ nó cho t.ử tế!"
Hiệu trưởng Giả vội vàng bày tỏ thái độ: "Rõ! Ngài cứ yên tâm, nhất định sẽ dốc hết sức lực để dạy dỗ !"
Hoắc Chính Hiếu gật đầu: "Lão Giả ông việc, vẫn yên tâm."
Câu của thủ trưởng khiến khuôn mặt của Thượng Minh Vũ đau rát như tát.
Ông bày tỏ thái độ như , liền là ý gì , ông chấm Phó Thu Thạch, chứ chấm những mầm non mà tiến cử.
Bộ trưởng Vạn ở một nơi nào đó do dự một lát : "Thủ trưởng, đồng chí Trương Hải Dương vẫn khá đấy ạ, mặc dù năng lực đơn binh yếu một chút, nhưng trầm , nhận đại cục... đồng chí Phó Thu Thạch thì giỏi, nhưng năng lực cá nhân mạnh đến mấy thì chắc vai trò thống soái!"
Ý là một thể tướng lĩnh, nhưng chỉ thể quân tiên phong thôi.
"Hơn nữa đồng chí Phó Quốc Thành đ.á.n.h giá đồng chí Phó Thu Thạch kém, về phương diện nhân phẩm thì , về phương diện năng lực thì Phó Quốc Thành đ.á.n.h giá chỉ là hạng dũng phu mà thôi, thể tướng , để lãnh đạo đội ngũ là trách nhiệm với tính mạng của các chiến sĩ, ông là bố đẻ của đồng chí Phó Thu Thạch..."
Hoắc Chính Hiếu đặt cốc xuống mạnh một chút, ông hỏi: "Theo ý của ông, bố đẻ là hiểu con trai nhất, rõ ưu khuyết điểm của con trai nhất, nên ông bố con trai thì con trai chắc chắn là , ?"
Bộ trưởng Vạn vội : "Ý kiến của cha quan trọng, mặc dù chúng thể một phía nhưng cũng coi đó là tài liệu tham khảo quan trọng, để đ.á.n.h giá năng lực của đồng chí Phó Thu Thạch một cách tổng hợp."
Hoắc Chính Hiếu lớn hơn: "Thế thì trùng hợp quá , ây da, cũng thường cụ Phó , con trai cả của cụ là Phó Quốc Thành chẳng qua là gặp may thôi, chứ thực tế năng lực tổng hợp thì chỗ nào cũng bì với đứa cháu nội!"
"Theo luận điệu của ông, xem việc Phó Quốc Thành điều quản lý đoàn ca múa nhạc đó là danh xứng với thực mà!"
"Phụt..." Có nhịn bật tiếng, vội vàng mím c.h.ặ.t môi, giả vờ như " , là kẻ khác".