Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 309

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:53:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lưu Dũng Nam hớt hải đạp xe, vội quá mang theo đèn pin, thế là đ.â.m .

 

"Xin , xin , cô ? Có thương ở ? Để đưa cô đến trạm xá nhé."

 

Cô gái đ.â.m chỉ hừ một tiếng, kêu la rên rỉ gì, Lưu Dũng Nam cứ ngỡ là đ.â.m trúng chỗ hiểm , lo lắng thôi.

 

Đến khi tới đỡ thì mới đ.â.m là Giản Hiểu Linh.

 

Giản Hiểu Linh cuộn tròn ôm bụng, đau đến mức hít hà.

 

Cô gắng gượng dậy, bực bội cái túi vải xa, cùng với mấy con lươn đang bò khỏi túi.

 

Thấy cô đau đến mức mà vẫn còn bắt lươn, Lưu Dũng Nam cuống lên: "Không , lúc mà cô còn quản lươn gì, kệ nó , đưa cô đến trạm xá!"

 

Giản Hiểu Linh lạnh lùng liếc một cái: " , đền cho hai đồng là !"

 

"Còn nữa, chuyện lươn ngoài!"

 

Lưu Dũng Nam: "Được, đưa cô hai đồng, chỗ lươn của cô mua hết, nhưng cô theo đến trạm xá!"

 

Giản Hiểu Linh lắc đầu: " chiếm hời của , đòi hai đồng là vì đ.â.m trúng nên đền, lươn thì đợi một chút."

 

Cô thoăn thoắt bắt mấy con lươn cho túi vải, còn mấy con bò mất dạng , Giản Hiểu Linh thở dài.

 

"Chỉ còn bấy nhiêu thôi, lấy ? Lấy thì đưa cho , ngày mai trả túi vải cho ."

 

Lưu Dũng Nam thấy cô kiên trì nên cũng ép cô đến trạm xá nữa. Anh gật đầu: "Cô đưa cho , tiền thì cô theo về nhà lấy."

 

Giản Hiểu Linh nhét túi vải cho Lưu Dũng Nam: "Không cần , ngày mai đưa cũng ."

 

Lúc bớt đau , Lưu Dũng Nam dắt xe đạp sát phía cô, thấy cô tự nhiên như thì cũng yên tâm, xem thương tổn đến xương cốt.

 

"Giản Hiểu Linh, cô thể giúp rang ít hạt hướng dương , rang xong sẽ chia cho cô một cân."

 

Giản Hiểu Linh gật đầu: "Được, khi nào?"

 

Lưu Dũng Nam: "Ngày mai!"

 

...

 

Sau khi chia tay Giản Hiểu Linh, Lưu Dũng Nam vội vàng về lấy rượu, khi tới nhà họ Lâm thì nửa đường thấy Lâm Đại Cường, Lâm Niệm cùng ba quả trứng cầm đèn pin tìm .

 

Anh ngại ngùng, gãi đầu : "Cái đó, cháu sẵn tiện bắt ít lươn!"

 

Đã hứa với Giản Hiểu Linh là chuyện lươn , nên chỗ lươn chỉ thể dối là do tự bắt.

 

Nghĩ thì cô gái cũng lợi hại thật, còn bắt lươn cơ đấy!

 

Chương 238 Chị em thể ?

 

"Ôi, lươn là đồ đấy!"

 

"Anh giỏi thật đấy, Lưu tri thức!"

 

Đám Đản Đản cũng vui mừng, lươn mà kho lên thì ăn ngon lắm, dùng nhân ăn với mì cũng tuyệt.

 

"Anh bắt lươn ở thế, ngày mai chúng em cũng bắt!"

 

Lưu Dũng Nam: ...

 

"Anh cũng nữa, chỉ là đang đường thì thấy lươn, thế là bắt luôn đường thôi!" Anh bắt lươn , là lộ tẩy ngay!

 

Cho nên vẫn thật giả lẫn lộn mới .

 

"Trên đường?"

 

"Lươn đêm hôm khuya khoắt lấy vợ ? Anh tình cờ gặp đúng đoàn rước dâu ?" Lâm Niệm trêu chọc, nếu thì ? Cô từng lươn thói quen bộ đường bao giờ.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-309.html.]

Lươn chẳng đào hang trong ruộng lúa ?

 

Mọi Lâm Niệm chọc , Lưu Dũng Nam gãi đầu : "Có lẽ là ai đó ban đêm lén bắt, chắc là gặp nên sợ quá, vứt cả lươn mà chạy, thế là hời cho ."

 

"Anh tìm quanh một vòng đấy, mà thấy ai."

 

"Thế thì đành cung kính bằng tuân mệnh thôi!"

 

"Nếu thì bản lĩnh đó!"

 

Lâm Niệm tin là thật: "Có khả năng đó, là vận may của cũng đấy, thôi, mau về ăn cơm thôi."

 

"Đói lả đây !"

 

mà chẳng nghi ngờ chút nào.

 

Mọi cũng ai nghi ngờ, thảy đều khen Lưu Dũng Nam may mắn.

 

Lưu Dũng Nam thở phào nhẹ nhõm.

 

Đám Đản Đản tiên phong chạy về nhà, khoe khoang chuyện lươn với bà Khúc và những khác, thời buổi bao giờ chê bai bất kỳ loại thịt nào thể ăn .

 

"Lát nữa ăn cơm xong dọn dẹp , em với sang bên kho lươn lên , trưa mai là thể ăn trực tiếp luôn." Đoạn Xuân Hoa hớn hở .

 

Giờ đây mỗi tháng trong nhà đều tiền sinh hoạt phí do Lâm Niệm và Lưu Dũng Nam đóng, nên bà Khúc để Đoạn Xuân Hoa thoải mái nấu nướng.

 

Đoạn Xuân Hoa của hiện tại thực hiện "tự do dùng dầu" và "tự do dùng lương thực tinh", tuyệt đối là cô con dâu hào phóng nhất cả đại đội.

 

Bây giờ gì cũng cần xin ý kiến bà Khúc nữa, cô tự sắp xếp.

 

Bà Khúc chỉ một tôn chỉ duy nhất, đó là để cả nhà ăn ngon mặc ấm, để Niệm Niệm và Lưu tri thức đóng tiền sinh hoạt phí thiệt thòi.

 

Lưu Dũng Nam mang rượu Mao Đài của , rót đầy cho cánh đàn ông cùng bà Khúc và Đoạn Xuân Hoa, nhắm với món gan lợn thủy tinh, đúng là thơm phưng phức.

 

Lâm Đại Cường một nữa cảm thán rượu Mao Đài vẫn là ngon nhất.

 

Lâm Niệm liền : "Trong đống đồ chú thím hai của Thu Thạch gửi cho em một xấp phiếu rượu Mao Đài, lát nữa em đếm hai mươi tờ, đưa tiền cho chú luôn, đó chú bỏ nhân sâm em bỏ Mao Đài, chúng ngâm rượu nhân sâm luôn!"

 

"Đến mùa đông mỗi tối uống một ly rượu nhân sâm, khỏe mạnh tăng cường thể chất!"

 

Lưu Dũng Nam: "..."

 

Nghe xem!

 

Nghe xem!

 

Đây lời con hả?

 

Người khác kiếm một chai Mao Đài còn khó, cô tay một cái là hai mươi chai.

 

Nhân tính ?

 

Nhân tính cô ném ?

 

Làm chị dâu ơi!

 

Nếu sẽ biến thành phụ nữ để tranh giành ba với chị đấy!

 

Oa oa oa, ba thế là quá đáng đấy nhé, nâng tiêu chuẩn lên cao thế , em lấy vợ đây?

 

"Một xấp phiếu Mao Đài cơ ?" Đoạn Xuân Hoa suýt nữa thì c.ắ.n lưỡi, "Ôi ơi, chú thím của Thu Thạch ở xưởng Mao Đài mà kiếm nhiều thế!"

 

"Cái mà mang chợ đen bán thì bao nhiêu tiền nhỉ?"

 

"Chợ đen chợ đen, cô chỉ chợ đen thôi, giữ mạng tiền hả?" Bà Khúc lườm cô một cái sắc lẹm.

 

Đoạn Xuân Hoa lè lưỡi: "Con chỉ thế thôi mà."

 

 

Loading...