Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 303
Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:52:42
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Không cưới chứ, bụng to giấu nữa mà!"
Triệu Thắng Lợi phun cả ngụm nước ngoài, ông suy đoán kinh thiên động địa của Liễu Quế Hương cho giật .
"Bà đừng bậy, chuyện thể bừa !"
"Bố, con thấy lý đấy ạ, khéo khi ruột của đối tượng Niệm Niệm chính là bọn họ ép cho đến c.h.ế.t cũng nên!"
"Ái chà cái con bé con ngăn mà còn hùa theo bậy thế, đứa trẻ đó sinh là giấy chứng sinh đàng hoàng mà..." Triệu Đại từ trong phòng ló đầu , đồng tình lên tiếng.
Liễu Quế Hương thấy con dâu cả đoán lý, bà : "Giấy chứng sinh thì tính là cái thá gì, quan hệ đủ rộng thì đủ tháng cũng thành sinh non ba tháng cho con!"
"Nếu thì ngày tháng lùi , thời gian trôi qua lâu ai mà nhớ ngày sinh thực sự!"
"Dù cũng tin tưởng Niệm Niệm, cũng tin tưởng các huân chương!"
"Con trai mau tay lên nhé, sớm nấu cơm xong , ăn xong qua nhà ông xưởng trưởng già một chuyến, thằng bé Hải Dương như thế, thể để xúi giục ."
Sẵn tiện "nắn gân" ông xưởng trưởng già luôn.
Triệu Thắng Lợi day day chân mày: "Bà đúng là là , chuyện vẫn cần xem xét thêm !"
Liễu Quế Hương cất thư , bà : "Xem cái gì mà xem, chuyện ông xưởng trưởng già tìm đến tận nhà thì chúng chẳng lẽ nên hồi âm cho ?"
"Nhắc nhở Hải Dương cũng là việc nên , chúng cũng chỉ là giữa truyền lời thôi ông bảo !"
"Lát nữa ông đừng , con dâu cả cùng , tối nay hai đứa cứ ở đây, thì muộn quá về cũng an ."
Triệu Thắng Lợi dám thực sự buông tay để Liễu Quế Hương và cô con dâu sợ chuyện lớn, chỉ sợ chuyện đủ lớn cơ chứ.
Ông : "Bên chúng nó tiện, ăn cơm xong cứ để hai vợ chồng nó về, cùng bà!"
Cô con dâu cả: "Bố cứ ạ, bọn con về , cứ ở nhà giúp bố dọn dẹp một chút."
Triệu Thắng Lợi: ...
Cái con dâu , nó nhất định cho hết cái vụ hóng hớt mới ngủ đúng !
Lúc cả nhà bàn ăn cơm, Liễu Quế Hương nếm thử một miếng gà khô: "Gà ngon thật, thơm khô, hề bở chút nào."
"Mẹ thấy Niệm Niệm nhắc trong thư là núi cạnh đại đội của con bé nhiều gà rừng thỏ rừng, đoán là gà thỏ đều là đồ rừng đấy.
Cái vị nó khác hẳn luôn!"
Triệu Thắng Lợi: " cũng nghĩ là đồ rừng, chẳng Niệm Niệm mấy ông chú của con bé thường xuyên lên núi , chắc là ."
"Chuyện tuyệt đối để lộ ngoài, hả?"
"Ăn bụng thì cứ im im mà ăn!"
Con dâu cả đảm bảo: "Bố yên tâm , con chắc chắn với bố đẻ con về nguồn gốc của mấy thứ , chỉ là bố cho thôi, để họ lén lút mà ăn, đừng khoe khoang."
"Thơm quá mất, cứ xé thịt từng sợi từng sợi nhâm nhi cũng thơm, ăn kiểu thì một miếng gà nhỏ con cũng đủ nhắm rượu tận hai ngày đấy!" Triệu Thắng Lợi cảm thán.
"Niệm Niệm bảo là do bác dâu cả của con bé , tay nghề bác dâu cả con bé thật đấy, xem ngày tháng của Niệm Niệm ở nông thôn cũng khá ."
" ông Triệu, Niệm Niệm nhờ tìm hiểu giá thu mua hạt hướng dương rang của nhà máy đấy, ông nhớ để tâm nhé, mai hỏi luôn ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-303.html.]
"Lát nữa sẽ hỏi con bé xem cần giúp đỡ gì , nếu đại đội của chúng nó thực sự mở xưởng hạt hướng dương thì ông nhất định giúp một tay đấy!"
Triệu Thắng Lợi gật đầu: "Chắc chắn , bà cứ yên tâm!"
Ăn cơm xong hai vợ chồng mang theo một ít đặc sản núi rừng qua nhà ông xưởng trưởng già, ông thấy bọn họ còn mang đồ theo liền : "Hai vợ chồng chị thật là, đến chơi thôi mang đồ gì."
"Không nhé, lát nữa lúc về nhớ mang về cho !"
Liễu Quế Hương cực kỳ khéo léo, bà : "Ông xem, ông hiểu lầm , đây là Niệm Niệm nhờ mang biếu ông đấy, là nấm con bé hái núi thôi, bảo là chẳng đáng bao nhiêu tiền, mong ông đừng chê, chỉ là để ông ăn thử cho vị thôi."
"Con bé đó là ơn, ông từ chối , ông từ chối thì lòng tự trọng của con bé ?"
"Là con bé đó cho ."
"Nó ở nông thôn cũng chẳng dễ dàng gì... Thôi , nhận!"
Vợ của ông xưởng trưởng là chủ nhiệm Dương (chủ nhiệm khoa phụ sản bệnh viện nhà máy) vội vã mời họ xuống, rót cho họ, Liễu Quế Hương vội bảo chủ nhiệm Dương đừng bận rộn nữa, xuống chuyện một chút.
Sau khi hàn huyên vài câu, ông xưởng trưởng già liền hỏi: "Có con bé đó thư trả lời !"
Liễu Quế Hương gật đầu, vẻ mặt bà trở nên nghiêm túc, bà : "Thưa ông xưởng trưởng, trong thư Niệm Niệm giới thiệu qua tình hình của Phó Thu Thạch.
thấy vấn đề trong chuyện lớn đấy ạ.
Hải Dương liệu là dì họ của nó lừa ?"
Triệu Thắng Lợi: "..." Cái bà già đang cái gì thế? Cái gì mà dì họ, bà mở miệng bừa mà mắt chẳng thèm chớp lấy một cái thế nhỉ!
May mà ông uống , nếu chắc chắn là phun hết !
Ông xưởng trưởng già và chủ nhiệm Dương cũng trở nên nghiêm túc, chủ nhiệm Dương liền : "Dì họ của Hải Dương là kế của Phó Thu Thạch, đ.á.n.h giá của cô chắc là khách quan.
Tình hình nhà họ chúng bấy lâu nay vẫn luôn nắm rõ mà, cái Phó Thu Thạch đó còn suýt chút nữa khiến dì họ của Hải Dương sẩy t.h.a.i đấy!"
Triệu Thắng Lợi trợn tròn mắt, hóa chuyện thực sự hai con bà vợ đoán trúng !
Liễu Quế Hương: w(Д)w
Hóa mấy ông kỹ thuật đúng là chẳng chút tâm cơ nào thật!
Bà mới chỉ mồi một câu, đối phương tuôn sạch sành sanh!
Làm cho tài năng của bà chẳng chỗ mà thi triển!
Ông xưởng trưởng già đỡ trán, bà vợ của ông...
Liễu Quế Hương mỉm : "Bác xem , chuyện nhà họ rốt cuộc là như thế nào thì ngoài như chúng cũng chẳng tiện bình phẩm."
" mà, những gì dì họ của Hải Dương , hai bác cũng tận mắt chứng kiến đúng ạ."
"Tại Hải Dương thể lừa, chính là vì Niệm Niệm cho , Phó Thu Thạch năm mười sáu tuổi cha đẻ ném chiến trường ."
Thực tế là mười sáu tuổi nhập ngũ, mười bảy tuổi ném chiến trường.
chuyện đó thì quan hệ gì chứ, đ.â.m thóc chọc gạo lưng thì quá lên một chút cũng chẳng !