Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 265

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:30:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Lam vươn cổ lên cãi: "Dựa cái gì, đều là thanh niên tri thức cả, dựa cái gì đuổi ?"

 

" quyền tham gia hội nghị, quyền phát biểu!"

 

"Lâm Niệm, dám để chuyện đấy chứ?"

 

Lâm Niệm đáp: " đúng đúng, cô đều đúng, cô thì là , cái đó... thể tiếp tục chuyện ?"

 

Tiêu Lam thái độ của Lâm Niệm cho nghẹn họng.

 

Lâm Niệm tiếp tục : "Hôm nay thấy núi nhặt sản vật núi rừng, những thứ thể bán cho trạm thu mua, kiếm ít tiền."

 

" phát hiện sản vật núi rừng rang chín cung ứng thị trường đắt hơn nhiều so với hàng tươi sống!"

 

" nghĩ, nếu ai thể tìm kỹ thuật rang sản vật núi rừng, đại đội Tiền Tiến chúng cũng thể xây xưởng ? Xây một xưởng thực phẩm chuyên rang sản vật núi rừng."

 

"Dù cũng máy cày mà, vận chuyển thành vấn đề."

 

Tiêu Lam đảo mắt trắng dã, chế nhạo: "Thật là nực , cái nơi rách nát mà đòi xây xưởng!"

 

"Cho cô chút bản lĩnh mà cô tưởng giỏi lắm , bay lên trời luôn ?"

 

Hoàng Ngọc Phượng cũng phụ họa: "Chứ còn gì nữa, mới phát thanh viên hai ngày coi năng lực , lời gì cũng dám thốt , còn xây xưởng nữa chứ!"

 

"Mơ cho cô đấy!"

 

Lâm Niệm còn kịp gì, các thanh niên tri thức khác chọc giận: "Hai các cô chuyện thì im , đang họp hành cơ mà, các cô cái gì !"

 

" thế, nhảm nhiều như , thì đem thảo luận một chút thì nào, liên quan gì đến hai ?"

 

"Cái gì mà liên quan đến bọn họ, rõ ràng là dẫm đuôi ch.ó của bọn họ !"

 

"Lưu Dũng Nam, năng kiểu gì thế? Anh nó dám mắng ?" Hoàng Ngọc Phượng chịu nổi, nhảy dựng lên loạn.

 

Mục Hồng : " thấy thanh niên tri thức Tiêu và thanh niên tri thức Hoàng sai , mở xưởng dễ dàng như ."

 

"Thanh niên tri thức Lâm đúng là đang đùa giỡn chúng ."

 

Tô Vân mặt hòa giải: "Lời cũng thể như , thanh niên tri thức Lâm cũng là vì cho đại đội, cô ý tưởng đề xuất là đúng, cảm thấy ý tưởng của cô thực tế thì cũng thể nêu . Chỉ là đồng chí Lưu Dũng Nam, mắng sai !"

 

Lưu Dũng Nam khẩy một tiếng, hỏi Trương Hồng Anh: "Trưởng nhóm Trương, chị nhường vị trí cho thanh niên tri thức Tô từ lúc nào mà thế, ?"

 

Mọi nhao nhao bảo , mặt Tô Vân lập tức đỏ bừng vì hổ, cô ủy khuất : " cũng chỉ là một câu công bằng thôi, thôi bỏ , bỏ , nữa!"

 

Có thanh niên tri thức nam lên tiếng giúp Tô Vân: "Lưu tri thức, thanh niên tri thức Tô cũng là ý , cũng đừng quá ức h.i.ế.p ."

 

Lưu Dũng Nam: " ức h.i.ế.p lúc nào?"

 

Kiều Quốc Lương phiền não gầm lên: "Được , họp , để thanh niên tri thức Lâm tiếp!"

 

"Có gì thì đợi cô xong hãy thảo luận!"

 

"Bằng đứa nào còn lải nhải thì cút ngoài!"

 

Xong , hiện trường yên tĩnh , cho dù yên tĩnh thì cũng bên cạnh kéo .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-265.html.]

Lâm Niệm liền tiếp tục : "Cứ cho là chúng tìm cách rang sản vật núi rừng, thì thể điều tra một chút, xem giá cả công xã thu mua sản vật và giá ở huyện, ở tỉnh khác biệt gì ? Nếu khác biệt thì thôi, nếu khác biệt, chúng thể thành lập một hợp tác xã sản vật núi rừng ?"

 

"Do hợp tác xã tập thể khắp mười dặm tám thôn thu mua sản vật, mang sản vật đó đến trạm thu mua giá cao hơn để bán?"

 

"Như , hợp tác xã sản vật núi rừng thể giải quyết ít nhất ba vị trí công việc, một nhân viên bán hàng và hai nhân viên thu mua ?"

 

"Hơn nữa hợp tác xã ngoài thu mua sản vật núi rừng, thể thu mua cả rau xanh, cá, lươn, chạch ?"

 

"Hướng tiêu thụ ngoài trạm thu mua, thể liên hệ với các xưởng rang hạt, tiệm cơm quốc doanh, cũng như nhà ăn của các xưởng lớn ?"

 

"Phải rằng chỉ cần là đồ ăn thì thị trường thứ gì là khan hiếm, nghĩ là thể thử một phen!"

 

"Mọi nghĩ ?"

 

Tiêu Lam là đầu tiên phản đối: "Lâm Niệm, cô đây là đầu cơ trục lợi, là chủ nghĩa tư bản!"

 

Lâm Niệm đáp: "Cô hoặc cô dẫn bạn bè của cô , tiền kiếm rơi túi riêng của các cô thì đó là đầu cơ trục lợi, chủ nghĩa tư bản. đại đội , những tuyển việc là nhận lương từ tay đại đội, đó là kinh tế tập thể."

 

"Đồng chí Tiêu Lam, cô phân biệt rõ ràng giữa tập thể và cá nhân, nếu dễ xảy vấn đề lớn lắm đấy!"

 

Lời của Lâm Niệm nhận sự tán đồng của .

 

quá đúng, nếu thể lập hợp tác xã, ít nhất sẽ ba vị trí công việc, đều cơ hội.

 

Dù thế nào nữa, cũng vẫn hơn là việc ngoài đồng chứ!

 

Mọi thảo luận qua , cảm thấy ý tưởng của Lâm Niệm , bất kể xưởng rang hạt thì hợp tác xã là thể triển khai .

 

Kiều Quốc Lương : "Giai đoạn đầu, ai sẵn sàng hy sinh thời gian và điểm công để ngoài điều tra, liên hệ đầu cho những thứ , nếu hợp tác xã lập , đó sẽ là đầu tiên hợp tác xã!"

 

"Điều kiện , và đồng chí Trương Hồng Anh sẽ bàn bạc với đại đội trưởng."

 

"Về phía xưởng rang hạt cũng để tâm một chút, thư về nhà hỏi xem đường lối nào ."

 

"Ai đường lối, xưởng dựng lên thì đó xưởng, đương nhiên, nếu gì thì sự vất vả giai đoạn đầu của sẽ đổ sông đổ biển!"

 

"Cho nên khi quyết định, các bạn suy nghĩ cho kỹ."

 

Lúc , Giản Hiểu Linh giơ tay: " rang hạt hướng dương, từng việc vặt ở xưởng hạt hướng dương."

 

Cô gái khi đến đại đội thì ít ít , việc thì cứ , việc cũng nghiêm túc, nhưng tiếp xúc với ai, sự hiện diện.

 

"Là cho khác, chính là ở xưởng rang hạt hướng dương, giúp một năm!"

 

"Đại đội hạt hướng dương, cái cần là rang hạt khô cơ!" Hoàng Lệ Lệ lên tiếng. "Bố là xưởng trưởng, sẽ tìm bố , để ông giúp đỡ!"

 

Trời ạ, cuối cùng cô cũng thể khoe khoang !

 

cũng dập Lâm Niệm đến c.h.ế.t sống như Tiêu Lam, nhưng cô dám.

 

Hoàng Lệ Lệ khoe khoang xong cũng quên liếc Lâm Niệm một cái, thấy Lâm Niệm ý định đếm xỉa đến , trong lòng liền vững tâm.

 

Hừ!

 

Con tiện nhân cũng sợ khác mối quan hệ giữa hai bọn họ, nhất định sẽ gì nhiều.

 

 

Loading...