“Được , đưa thì từ ngày mai đưa thêm cho mấy cái màn thầu, bánh ngũ cốc gì đó .”
Sau đó chê bai liếc Lưu Dũng Nam một cái: “Cái phép khích tướng của gì cả!”
“Phó Quốc Thành hại con trai đến mức , ông cụ chắc chắn yên .”
Lưu Dũng Nam hì hì : “Xem kìa, cái gì cũng qua mắt bác, nhưng hiệu quả là đúng ạ?”
“Xong , mau về ngủ , ngày mai còn mệt lắm đấy!”
Đới Quốc An chuyển đồ ăn sang hộp cơm mang theo, trả hộp cơm cho Lưu Dũng Nam, bảo mau .
Ông cũng vội vàng về chuồng bò, chia một nửa đồ ăn trong hộp cho hai vợ chồng giáo sư.
Bành Vi Dân mừng rỡ: “Lại còn thịt! Anh Đới, khá thật đấy!”
“Hết bao nhiêu tiền, đưa !”
Đới Quốc An : “Lần cả đợt thu hoạch vụ thu ngày nào cũng , đưa hai mươi đồng cộng thêm mười cân phiếu lương thực.”
“ nhắc , bây giờ đưa tiền, nhỡ đưa hai ngày thôi!”
“Số tiền cũng trả !”
Bành Vi Dân vội vàng lấy tiền và phiếu lương thực cho Đới Quốc An: “Không trả thì thôi, ăn no ngày nào ngày nấy!”
“Nếu thực sự đưa suốt cả vụ thu, thì tiền còn rẻ hơn lúc !”
Đới Quốc An nghiêm túc dối: “Thay , tìm nữa!”
“Người việc chắc chắn hơn!”
Có câu của ông, Bành Vi Dân gì thêm nữa.
Đới Quốc An về phòng.
Ông vội lấy một cái màn thầu cho Kỳ Tuệ ăn. Một cái màn thầu còn động đến: “Cái màn thầu để dành trưa mai bà ăn, tối nay chúng ăn hết mấy miếng thịt !”
Kỳ Tuệ bẻ màn thầu đôi đưa cho ông một miếng to hơn: “Anh cũng ăn cùng , còn chăm sóc , nếu sức khỏe sụp đổ thì trông cậy ai?”
Bành Vi Dân còn gì đó, Kỳ Tuệ : “Nếu ăn, cũng ăn!”
Ông bất lực : “Bà thật là, ! Chúng cùng ăn!”
“Cũng nhờ Đới!” Kỳ Tuệ , “ là hoạn nạn mới thấy chân tình! Sau việc gì Đới cần đến chúng , chúng dốc hết sức !”
Nói xong bà u sầu: “Cũng chúng ngày trả ân tình , cứ ru rú ở đây cả đời, e là khó.”
Bành Vi Dân cổ vũ bà, cũng là cổ vũ chính : “Anh Đới sớm muộn gì chúng cũng sẽ vị trí công tác, đất nước cần nhân tài, chúng sớm muộn gì cũng ngày tiếp tục tỏa sáng vì Tổ quốc!”
“ tin lời Đới, bà cũng hãy tin !”
“Những ngày khó khăn giải phóng còn vượt qua , chẳng lẽ chút khó khăn nhỏ chúng vượt qua bà nhỉ?”
Kỳ Tuệ , bà c.ắ.n một miếng màn thầu thật to: “! Mọi chuyện sẽ thôi!”
Ngày hôm , trạng thái nhất ở điểm thanh niên tri thức là các thanh niên tri thức cũ, mà là thanh niên tri thức mới Tô Vân – kẻ dị biệt trong đám thanh niên tri thức mới.
Bởi vì Tô Vân ăn ngon mà!
Cô gian, trong gian giấu ít đồ ngon.
Mệt thì mệt, nhưng sự khác biệt giữa ăn ngon và ăn ngon là quá lớn.
Vừa mới cô bắt đầu điên cuồng việc, tiểu đội trưởng thấy, với xã viên bên cạnh: “Cuối cùng cũng một thanh niên tri thức đáng tin cậy.”
Các xã viên: “Chứ còn gì nữa, thấy cái đà việc của thanh niên tri thức Tô còn sung hơn cả thanh niên tri thức cũ chứ!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-222.html.]
“Nếu tất cả thanh niên tri thức đều như cô thì mấy!”
Không ai rằng sở dĩ Tô Vân điên cuồng bẻ ngô, thực là để khi thành nhiệm vụ của sẽ giúp hai ông cháu lão Kiều đầu, cô lấy lòng họ !
Chương 170 Nhỏ , già tìm đến tận cửa
Tô Vân cũng mệt, nhưng cô tự cổ vũ , nghĩ đến những thứ trong nhà lão Kiều đầu, lòng cô trào dâng động lực vô tận.
Phải rằng những thứ đó đến chuyện bán lấy tiền, ví dụ như nhân sâm trăm năm, nếu dùng thể đổi lấy các mối quan hệ và ân tình!
Tô Vân là sống qua hai kiếp, cô việc, cũng thế nào để bảo vệ đôi tay và khuôn mặt của một cách nhất khi việc.
Trên đầu quấn một mảnh vải, bên ngoài đội thêm nón lá, mặc quần áo dài tay, tay đeo găng tay lao động.
Mục Hồng cũng bắt chước theo, găng tay lao động là Tô Vân nhường cho cô một đôi, điều cô ăn diện như sẽ bảo cô kiêu kỳ, nhưng Tô Vân thì ai gì.
Nói ?
Ngô của bẻ nhiều mà!
Đang bẻ ngô thì thấy loa phát thanh gọi: “Đại đội trưởng Tưởng Điền Phong, kế toán đại đội, thủ quỹ, nhân viên quản lý kho đến văn phòng đại đội một chuyến, các đồng chí ở trạm cơ khí nông nghiệp huyện mang máy cày đến !”
Hầm hầm hầm...
Cái gì cơ?
Mọi thấy gì cơ?
Máy cày?
Tưởng Điền Phong đang đập lúa, thấy tiếng liền vội đặt bó lúa trong tay xuống chạy thốc tháo về văn phòng đại đội.
Nếu là bình thường, xã viên cũng sẽ bỏ việc xuống văn phòng đại đội xem chuyện lạ, xem náo nhiệt.
thu hoạch vụ thu thì ngay cả xã viên lười nhất cũng dám lười biếng.
Tuy nhiên ngăn cản họ bàn tán sôi nổi, đại đội họ máy cày !
Đây là thật ?
Hay là đang mơ?
Phải rằng ngay cả công xã, chẳng qua cũng chỉ hai chiếc máy cày cũ mà thôi!
thế, đến tay công xã là đồ cũ .
Tô Vân loa phát thanh mà lòng nóng hổi, máy cày? Cô lái xe sàn mà!
Một thứ thông suốt thì trăm thứ thông suốt, cho cô sờ máy cày, cô chắc chắn là lái!
Nếu thể lái máy cày, thì cô cần vất vả đồng mỗi ngày thế nữa!
Tô Vân quyết định đợi đến trưa lúc ăn cơm, sẽ tung tin lái máy cày , đó để đại đội trưởng đích đến mời !
Hàng tự tìm đến thì đáng giá, chỉ đại đội trưởng đích đến mời, cô mới thể đàm phán điều kiện với ông!
Ví dụ như... ví dụ như đất xây nhà!
Lâm Niệm và Lưu Dũng Nam đều thể mua đất xây nhà, tại cô thể?
Cô gian, nhất định ở một mới thuận tiện.
Đợi cô mua đồ của lão Kiều đầu, thì cần giúp lão Kiều đầu việc nữa, chuyển sang lái máy cày.
Tô Vân nghĩ , tâm trạng cũng trở nên hơn nhiều, việc càng hăng hái hơn.