Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 220

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:24:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mở kiện hàng xem.

 

Trời đất ơi!

 

Mấy chiếc áo đại y quân đội mới tinh, mấy bộ quân phục xanh mới tinh, mấy chiếc ba lô quân dụng mới tinh, bình nước quân dụng, giày vải bông quân dụng càng là một đống lớn...

 

Chương 168 Nhân sâm trăm năm

Ngoài những thứ đó , còn nhiều thịt hộp, cá hộp, xúc xích thịt, hoa quả đóng hộp, sữa bột, mạch nha tinh... vân vân...

 

Đây là đồ ăn và đồ mặc.

 

Sau đó là đồ dùng, găng tay lao động, xà phòng thơm, xà phòng giặt... tóm , đều là những thứ khá khan hiếm, và các gia đình nông thôn đều nỡ mua.

 

Hèn gì mà gói đồ to thế !

 

Người nhà họ Lâm mà chậc lưỡi.

 

“Cái ... cái ... thế thì nhiều quá, quý giá quá!”

 

Đầu óc bà Khúc choáng váng, bây giờ? Ông bà nội của tiểu Phó cho nhiều thế , nhà họ là gia đình nông dân, Niệm Niệm gả qua đó liệu coi thường ?

 

... và họ lấy gì để đáp lễ đây?

 

Đàn ông tắm nhanh, ba em Lâm Đại Cường tắm xong , thấy bàn ở chính đường cũng để hết, gói đồ trải đất, bày la liệt các thứ.

 

Cũng dọa cho một trận.

 

Biết là ông bà nội Phó Thu Thạch gửi cho Lâm Niệm, Lâm Đại Cường và Lâm Đại Cương im lặng.

 

Hồi lâu Lâm Đại Cường : “Con tìm lão Kiều đầu, hỏi xem ông thể nhượng một củ sâm .”

 

“Chỉ là lão Kiều đầu cái gì.”

 

Lão Kiều đầu đây là thợ săn, còn là hái t.h.u.ố.c, nhưng đó săn thương, nên săn nữa.

 

Ông cụ sống cô độc nuôi cháu nội, ngày tháng khá khó khăn.

 

Ở đây họ thứ gì đáng giá mang ?

 

Chính là d.ư.ợ.c liệu.

 

Trước đây còn xương hổ, pín hổ nọ, nhưng đó hổ liệt danh sách động vật bảo tồn, cấm săn b·ắn, những thứ liền biến mất tăm bề nổi.

 

“Đi hỏi thêm bác sĩ Diêu nữa, ông lên núi hái t.h.u.ố.c.” Bà Khúc .

 

Nói đoạn mấy em định ngay, Lâm Niệm vội cản : “Làm việc cả ngày mệt , đợi thu hoạch xong hãy hỏi ạ.”

 

Bà Khúc: “Nhà ăn uống , vả hôm nay mới là ngày đầu tiên, mệt, hôm nay hỏi xong thì lòng mới yên !”

 

Lâm Đại Cương với Lâm Đại Cường: “Anh cả hỏi bác sĩ Diêu, con hỏi lão Kiều đầu.”

 

“Mẹ, xem trong nhà còn bao nhiêu bột mì trắng và gạo, xem thể trích mỗi thứ mười cân cho con mang .”

 

“Niệm Niệm, cháu xem thể cho chú hai lọ mạch nha tinh, một hộp sữa bột, một chiếc áo đại y quân đội, hai đôi giày bông quân dụng ? , quân phục cũng cho chú một bộ ?”

 

Lâm Niệm Lâm Đại Cương dùng đồ để đổi lấy đồ , lý nào đồng ý, vội : “Chú út cần gì thì cứ lấy ạ.”

 

Thời buổi bạn trực tiếp dùng tiền mua, bằng mang những thứ khan hiếm đổi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-220.html.]

Nhà tiền chắc bán cho bạn, nhưng thứ đang cần thì khác.

 

Lâm Đại Cương khoác một túi lớn đồ đạc khỏi cửa, lúc bà Khúc còn nhét cho một xấp tiền, Lâm Niệm nhét cho một nắm kẹo.

 

Lão Kiều đầu sống tách biệt, Lâm Đại Cương đến nhà ông, nhà ông mới ăn xong cháo rau dại, hai ông cháu đều mệt đến mức cử động, bẹp chiếc giường lò bẩn thỉu, đến một ngọn đèn cũng thắp.

 

Nghe thấy tiếng gõ cửa, lão Kiều đầu bực bội hỏi: “Ai đấy? Nửa đêm nửa hôm ngủ, chạy đến nhà gì?”

 

“Bác Kiều, là cháu, Lâm Đại Cường, chút việc tìm bác ạ!”

 

Lão Kiều đầu thấy là Lâm Đại Cương, liền dậy mở cửa.

 

Kiều Hổ T.ử nhanh hơn ông một bước: “Ông nội, để cháu mở cửa cho chú Đại Cương.”

 

Từ nhỏ đến lớn, nhà họ Lâm ít giúp đỡ , cách mấy ngày gặp đều sẽ cho một cái màn thầu ngũ cốc.

 

Những năm khó khăn nhất, vẫn là nhà họ Lâm tiếp tế cho hai ông cháu một miếng ăn, hai ông cháu mới cầm cự qua ngày.

 

Cháu nội mở cửa, lão Kiều đầu liền dậy thắp đèn, Lâm Đại Cương và Kiều Hổ T.ử chuyện , lão Kiều đầu liền xin : “Đại Cương, xin nhé, .”

 

Lâm Đại Cương : “Không ạ, cháu đến giờ vốn đúng . Có điều chuyện khá gấp, bác đừng trách cháu đến đột ngột nhé!”

 

Kiều Hổ T.ử cố gắng dọn dẹp cái bàn nhỏ giường lò mang xuống, Lâm Đại Cương đặt túi đồ lên giường, đó mở túi : “Thu hoạch vụ thu ai cũng mệt, cháu cũng vòng vo, cháu mang những thứ đến là tìm bác đổi một củ sâm lâu năm!”

 

“Những thứ đủ để đổi cháu , nếu bác thấy dùng tiền hợp hơn thì cứ giá.”

 

Anh kỹ thuật hỏi thẳng nhà bác sâm , mà trực tiếp đổi sâm, bước đầu tiên cho lão Kiều đầu sự lựa chọn để từ chối.

 

Tất nhiên đây là vì đến, nếu đổi thành khác, lão Kiều đầu khi đ.á.n.h đuổi khỏi cửa .

 

Ông những thứ trong túi, mạch nha tinh, một túi bột mì, một túi gạo, một bó thịt hun khói khô, còn cái hộp sắt lão già là cái gì.

 

Lâm Đại Cương chú ý tới ánh mắt của hai ông cháu dừng ở đó liền giải thích: “Đây là sữa bột, thể bồi bổ cơ thể cho bác và Hổ Tử.”

 

Sữa bột lão già thấy bao giờ, nhưng qua, là thứ cực , thứ khó mua đắt.

 

Ông hình của cháu nội như cọng cỏ lau, gió thổi là bay, hơn nữa trong nhà thực sự khó khăn, nếu thu hoạch vụ thu , hai ông cháu cũng chỉ dám húp cháo rau dại.

 

Bồi bổ cơ thể đ.á.n.h trúng tim lão già.

 

Còn chiếc áo đại y quân đội mới tinh, giày bông, cháu nội mùa đông năm nay thể mặc ấm hơn một chút !

 

Còn gạo và bột mì... đều là những thứ nhà ông đang thiếu trầm trọng.

 

Lão già dậy ngoài, một lúc liền , tay cầm một cái bọc vải đỏ và một bình rượu.

 

“Củ sâm trăm năm , bình rượu đau chỗ nào thì xoa chỗ đó.”

 

“Ngoài những thứ bàn, bù thêm cho năm mươi đồng, ba mươi cân phiếu lương thực.”

 

Nghĩ một lát ông : “Nhân sâm thì may mắn thể kiếm , nhưng rượu t.h.u.ố.c thì hết đấy!”

 

Lâm Đại Cương hiểu ngay ý của ông, đây là rượu ngâm từ xương cốt của “thứ đó”!

 

“Cảm ơn bác!”

 

Anh mừng rỡ vô cùng, đó móc tiền đếm cho ông năm mươi đồng, may mà lúc đưa tiền cũng cho một ít phiếu lương thực, đếm ba mươi cân phiếu lương thực đưa cho ông.

 

 

Loading...