Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 202

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:24:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Các đại đội trưởng của những đại đội khác hẹn mà cùng lắc đầu, thế thì , loại đó mang về dù cơ hội tạo thu nhập, nhưng cũng sẽ hỏng danh tiếng và phong khí của đại đội.

 

Không đáng, lấy!

 

(Tiêu Lam: Á á á á! Không bà đây, trường học sửa cái thá gì, dây điện rải cái thá gì, các còn dám ghét bỏ bà đây!

 

Không đúng, mấu chốt là công lao cũng chẳng của Lâm Niệm mà, các mù hết ?)

 

Ngược , đồng chí ở cục điện lực với bọn họ: "Dù dây điện cũng rải qua đây , các đại đội hàng xóm lắp đặt thì mau ch.óng nộp đơn , chỉ cần nộp tiền vật tư, tự chuẩn cột điện, cục chắc chắn sẽ phê duyệt thôi!"

 

Mấy vị đại đội trưởng chần chừ, tự bỏ tiền cơ ...

 

Đại đội nào cũng chẳng dư dả gì!

 

Đồng chí cục điện lực : "Mau ch.óng bàn bạc , nếu đợi bọn xong việc , các ông nộp đơn nữa cũng khó đấy!" Anh cũng là lời thật lòng.

 

Một khi bọn họ rút khỏi đại đội Tiền Tiến, sẽ thời gian xuống nông thôn nữa .

 

Phải là bọn họ bận rộn lắm, chỗ nào chỗ nào cũng đang đợi bọn họ đến việc đấy!

 

Mấy vị đại đội trưởng nào còn thời gian để tán dóc với Tưởng Điền Phong, từng một đạp xe như bay, vội vàng về họp đại hội xã viên.

 

Cơ hội một hai!

 

Nếu đợi đến lúc tiền mới nộp đơn thì chẳng đợi đến năm nào tháng nào!

 

Tưởng Điền Phong liền thông báo, hộ xã viên nào thông điện thì đến ủy ban thôn báo danh.

 

Bây giờ báo danh chỉ cần nộp tiền vật tư, dây điện sẽ nối từ ủy ban thôn hoặc đầu thôn nhà xã viên.

 

Nếu cần trụ điện thì xã viên tự bỏ gỗ thể tiết kiệm tiền trụ điện.

 

Chuyện giống như sửa nhà, tiền ít, vả nối dây nhà mà dùng thì sẽ mất tiền điện!

 

Nếu trong nhà lắp dây điện, gắn đèn điện, bình thường dùng, lúc khách đến thì cực kỳ oai phong!

 

Chuyện báo danh liền đông hẳn lên!

 

Thanh niên trí thức ở điểm thanh niên trí thức cũng đang bàn bạc chuyện , chỉ điều ý kiến của thống nhất, lắp dây điện đèn điện, cũng lắp mà chỉ hưởng sái.

 

Ví dụ như Hoàng Ngọc Phượng: "Dù cũng tiền, các lắp là việc của các , liên quan đến !" Lắp xong cũng ở chung một phòng, lẽ nào hưởng lộc?

 

Hừ hừ hừ!

 

Đến lúc đóng tiền điện cũng đừng tìm cô !

 

cũng đồng ý lắp đèn điện, dựa cái gì bắt cô đóng?

 

Hứa Niên Hoa cũng chiếm hời, cô : " cũng góp một phần sức lực, chỉ là đấy, tay đang kẹt, nhiều tiền đến thế. Thật sự là..."

 

" , đồng chí Lâm Niệm và đồng chí Lưu Dũng Nam đến? Bọn họ ở điểm thanh niên trí thức, nhưng bọn họ cũng là thanh niên trí thức mà!"

 

"Chuyện của điểm thanh niên trí thức, tất cả thanh niên trí thức đều nên đóng góp một chút sức lực chứ?"

 

Ý tứ trong lời của cô ai mà chẳng ?

 

Hoàng Ngọc Phượng đầu tiên liền giơ tay tán thành: ", Lâm Niệm và Lưu Dũng Nam cũng là thanh niên trí thức, chuyện của điểm thanh niên trí thức bọn họ cũng góp một phần sức!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-202.html.]

"Bất kể bọn họ , tiền đáng đưa thì thiếu!"

 

"Nhổ !" Cốc Hướng Dương ngắt lời cô : "Mặt chị mà lớn thế, bắt Lưu thanh niên trí thức và Lâm thanh niên trí thức đưa tiền, chị đưa tiền ?"

 

Hoàng Ngọc Phượng lý thẳng khí hùng: "Bọn họ tiền mà!"

 

Cốc Hướng Dương mỉa mai : "Người tiền là việc của , quan hệ gì đến chị? Chị thì sức lực đấy, thấy chị giúp ở điểm thanh niên trí thức việc hả?"

 

Hoàng Ngọc Phượng: "Dựa cái gì chứ, ngu chắc!"

 

Mọi một trận ồ lên.

 

Hứa Niên Hoa trợn mắt trắng dã, nó, thấy đều d.a.o động , cái tên ngốc mở mồm là hỏng bét hết!

 

đang định mở miệng gì đó, thì Lâm Niệm và Lưu Dũng Nam đến.

 

Lâm Niệm trực tiếp : "Chuyện đơn giản thôi, ai sẵn sàng bỏ tiền lắp dây điện thì ở chung một phòng, ai sẵn sàng thì ở chung một phòng, tiền điện cũng đắt, trong một phòng chia chắc đắt hơn mua nến ."

 

"Tuy nhiên nên đặt quy định, mùa xuân mùa hạ khi nào thể bật đèn, khi nào bắt buộc tắt đèn, tránh việc cố tình kéo dài thời gian dùng điện, bắt cùng phòng gánh hộ tiền điện."

 

"Mất lòng lòng ."

 

Trương Hồng Anh gật đầu: " thấy đồng chí Lâm Niệm đúng."

 

Kiều Quốc Lương cũng phụ họa: "Mọi cùng gánh vác thực tiền cũng nhiều!"

 

hỏi: "Nếu thanh niên trí thức đến nữa thì ? Lúc đó điện lắp xong , bọn họ đến chẳng hưởng sái ?"

 

Lưu Dũng Nam : "Đơn giản thôi, ai sẵn sàng đóng tiền thì ở phòng đèn điện, ai sẵn sàng thì ở phòng đèn điện, chuyện gì to tát !"

 

Mọi nhao nhao gật đầu, đúng , cùng chia sẻ chi phí thực sự cao.

 

Lâm Niệm lúc mới : " và đồng chí Lưu Dũng Nam bàn bạc qua , nhà mới của chúng sẽ kéo dây điện , nếu điểm thanh niên trí thức kéo dây điện thì cứ kéo từ bên phía nhà mới của chúng sang."

 

"Như thì gần hơn so với kéo từ chỗ đại đội bộ sang, dùng ít vật tư hơn, cũng thể tiết kiệm chút tiền."

 

Cô và Lưu Dũng Nam qua đây chính là để chuyện , đều là thanh niên trí thức, cô và Lưu Dũng Nam dọn ngoài ở , nhưng cũng thể quá tách rời khỏi tập thể .

 

Hơn nữa, cô và Lưu Dũng Nam cũng chẳng tổn thất gì!

 

Tiện tay ơn chứ?

 

Quả nhiên, lời Lâm Niệm dứt, ít thanh niên trí thức đều vui mừng hẳn lên, những lắp đèn điện thi cảm ơn Lâm Niệm và Lưu Dũng Nam.

 

Mắt Hứa Niên Hoa đảo một vòng, cô đến mặt Lâm Niệm, cúi xin Lâm Niệm: "Xin đồng chí Lâm, đây vì một hành vi của gây chút hiểu lầm, gây chút ảnh hưởng cho chị, đều là của , xin chị!"

 

" nghĩ chúng đều là thanh niên trí thức, là chiến hữu cùng chung một chiến hào xuống nông thôn phấn đấu, nghĩ chắc chị sẽ chấp nhặt với nhỉ."

 

Lâm Niệm: "Không chấp nhặt, nhưng tha thứ!"

 

Đừng tưởng nâng tầm lên thành chiến hữu là cô sẽ ngại từ chối, hừ, ai là chiến hữu với cô?

 

Làm chiến hữu với cô, lúc nào cũng đề phòng đ.â.m lưng !

 

" chỉ chiến hữu với những thanh niên ưu tú tích cực tiến thủ, chính nghĩa lương thiện, khua môi múa mép, gây chia rẽ quan hệ quần chúng, cô xứng!"

 

Hứa Niên Hoa ngẩn , rằng, cô chính là dùng từ chiến hữu để đạo đức giả bắt chẹt Lâm Niệm, đó vay tiền Lâm Niệm để đóng góp phần của .

 

 

Loading...