Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 195

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:13:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nếu Cát Chính Phong đến thật, còn thể gán cho ông một cái tội chấp hành mệnh lệnh.

 

Hà Giang tức đến sắp nổ tung.

 

Chỉ thể lệnh cho các bộ phận chuẩn đón tiếp lãnh đạo trụ sở thị sát.

 

sự việc quả nhiên đúng như Hà Giang dự đoán, trời tối mịt mà Cát Chính Phong vẫn tới, bên gọi điện lãnh đạo việc đột xuất quan trọng nên trì hoãn, ngày mai mới tới .

 

Hà Giang lập tức nhịn nổi nữa, ở trong văn phòng c.h.ử.i bới đến tận nửa đêm mới về.

 

Ở tận viện dưỡng lão cao cấp trong một vùng núi nào đó tại Kinh Thành, ông cụ cũng nhận tin tức.

 

Ông cụ khẩy vì tức giận.

 

"Hổ dữ còn ăn thịt con!"

 

"Thằng con cả của , thật đúng là bằng cầm thú!"

 

Bà cụ nghiến răng nghiến lợi: "Hồi đó sinh nó đáng lẽ dìm nó c.h.ế.t trong bồn tiểu cho , bà già đẻ cái hạng nghiệt súc cơ chứ!"

 

Ông cụ vỗ vỗ tay bà, khuyên nhủ: "Bà nghĩ thế , nó thì thằng bé Thu Thạch!"

 

Bà cụ : "Nếu nể mặt thằng cháu đích tôn của , bà già sớm tát cho nó một phát c.h.ế.t tươi !"

 

"Cháu đích tôn thì lúc nào cũng nghĩ đến thằng bố nó, kiếp, cái thứ súc sinh bằng trong đầu chỉ con hồ ly tinh thôi!"

 

"Lần ông phép mặc kệ!"

 

"Thu Thạch nó mềm lòng, ông là ông nội nó, ông chỗ dựa cho nó!"

 

"Nó chẳng cảm thấy bố quản con là chuyện thiên kinh địa nghĩa ? Ông cũng quản thằng con trai ông !"

 

Ông cụ liên tục gật đầu: "Được , nó gương cho , lão già cũng thể học theo!"

 

Nói xong, ông cụ liền gọi liên tiếp mấy cuộc điện thoại, nội dung đều giống : Ôi dào, thằng cả nhà theo đ.á.n.h giặc nửa đời , thể tâm trí nó đều mệt mỏi lắm .

 

tóc bạc tiễn kẻ tóc xanh.

 

Bây giờ là thời bình , hy vọng các nể mặt , điều nó sang bộ phận văn phòng để nó tu tâm dưỡng tính một chút .

 

Còn nữa, nó lo toan vất vả bấy lâu , cũng đến lúc trút bỏ bớt gánh nặng vai nó , mấy cái cuộc họp gì đó, cũng ít gọi nó thôi.

 

Để nó yên tu tâm dưỡng tính, cái già còn chờ nó hiếu kính đây!

 

cũng kéo lùi bước tiến của quốc gia, thằng ba nhà vẫn còn trẻ, gánh nặng trút từ vai thằng cả xuống, thể chất thêm một chút lên vai thằng ba!

 

Thằng ba đương lúc sung sức, chính là lúc nên cống hiến cho đất nước và nhân dân!

 

Ông cụ hạ cầu xin, ai mà nể mặt cho ?

 

Đều hứa là ngay khi bắt đầu việc sẽ tổ chức họp thảo luận, bảo ông cụ đừng nóng vội.

 

Bà cụ ở bên cạnh mà mắt tít .

 

"Đáng lẽ dạy dỗ nó như thế từ lâu !" Bà cụ hừ lạnh.

 

Ông cụ thở dài: "Trước đây chẳng Thu Thạch cho lão già xen chuyện giữa hai cha con bọn họ !"

 

"Phải là cô bé Lâm Niệm cách, Thu Thạch yêu đương với cô bé là thái độ đổi ngay, nó mà bày tỏ thái độ, dám dạy dỗ bố nó ?"

 

Bà cụ dậy: " tìm ít đồ gửi cho cháu dâu tương lai của , cái đứa cháu dâu để bay mất !" Cháu trai thể ở bên cạnh cháu dâu, bà giúp giữ chân .

 

Cháu đích tôn khó khăn lắm mới chút , đủ thấy cô bé đó quan trọng với cháu trai thế nào.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-195.html.]

Ông cụ vội vàng nhắc nhở: "Bà cũng đừng quá quá kẻo dọa chạy mất đấy!"

 

Bà cụ liếc ông một cái: " còn chuyện đó ? chỉ gửi cho cô bé ít đồ ăn thôi, đúng , còn cả quần áo nữa, bên đó ở phía Bắc, mùa đông lạnh lắm!"

 

"Cô bé giày cỡ bao nhiêu nhỉ? Giày bông cũng gửi !"

 

"Thôi, cỡ nào cũng cứ gửi mỗi loại một đôi, cô bé thì lớn trong nhà cũng thể !"

 

Ông cụ: o( ̄ヘ ̄o#)

 

Ông ngay lời bà già chỉ là đ.á.n.h rắm thôi mà!

 

Ông với lính cần vụ: "Cậu lĩnh cho mấy cái áo đại y quân đội, đủ kích cỡ, cả giày bông quân đội nữa, cũng lấy mỗi cỡ một bộ!" Ông mấy năm lĩnh , coi như lĩnh bù một lượt phần của mấy năm qua thôi.

 

" , trong nhà vẫn còn ít đồ hộp thịt, thế , ngày mai về nhà một chuyến, mang hết đống đồ hộp thịt, đồ bổ dưỡng gì đó qua đây, đến lúc đó đóng gói cùng , gửi từ bên luôn!"

 

Bà cụ lườm ông một cái: Chó chê mèo lắm lông!

 

"Lát nữa thư cho Thu Thạch, bảo nó gửi một tấm ảnh cô bé qua đây!"

 

Ông cụ thoăn thoắt đáp: "Được!"

 

Bà cụ nghĩ một lát : "Nhà họ Lưu bỏ qua!"

 

Ánh mắt ông cụ dần trở nên lạnh lùng: "Trị một đứa , còn để dành cho Thu Thạch."

 

"Không thể cho Thu Thạch xả giận !" Nói đến đây, ông cụ dâng lên một cơn xót xa.

 

Bà cụ cũng xót cháu vô cùng, cháu đích tôn của bà ơi, chịu nhiều uất ức quá!

 

"Lão già , chuyện bên phía cháu đích tôn ông cũng quản chứ, sang hậu cần thì cháu uất c.h.ế.t mất!" Bà cụ thì cháu trai xông pha mưa b.o.m bão đạn liều mạng.

 

khổ nỗi cháu bà thích mà!

 

Cháu bà thích là quan trọng hơn bất cứ thứ gì!

 

Con sống một đời ngắn ngủi, đương nhiên là sống thế nào cho vui thì sống.

 

Ông cụ : "Chuyện vội vàng, để nó tự tới tìm mở miệng! cũng xem xem, nó cách gì để phá cục !"

 

Bà cụ giơ tay nhéo mạnh ông cụ một cái, ông cụ la bài hải: "G.i.ế.c ! Mưu sát chồng !"

 

Nghe thấy câu đầu, cảnh vệ đưa tay sờ s.ú.n.g.

 

Nghe đến câu thứ hai, buông tay, s.ú.n.g cần sờ nữa, là thú vui của đôi vợ chồng già thủ trưởng, bọn họ hiểu mà.

 

Ngày hôm Phó Thu Thạch trở đơn vị.

 

Anh vẫn còn một ngày phép, vội báo danh mà về ký túc xá tắm rửa nghỉ ngơi.

 

Vừa mới tắm xong, bộ quần áo sạch sẽ chuẩn ngủ thì tới tìm.

 

"Trung đội trưởng, Đội trưởng bảo đến văn phòng gặp ông !"

 

Phó Thu Thạch nhướng mày, một nụ lạnh lướt qua nơi khóe môi, quả nhiên đến , suy đoán của hề sai!

 

Lưu Cường xảy chuyện, khi nhận tin tức Lưu Đình thể nào tay.

 

Trước đây còn ôm ảo vọng về đồng chí Phó Quốc Thành, bây giờ... coi Phó Quốc Thành như một xa lạ.

 

Một xa lạ mang đầy ác ý với .

 

Vậy nên, khi thấy Hà Giang với gương mặt hầm hầm đưa cho tờ lệnh điều động, Phó Thu Thạch bình thản.

 

 

Loading...