Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 166

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:12:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phó Thu Thạch: ...

 

"Khụ khụ..."

 

Anh ngượng ngùng ho khẽ hai tiếng, cuối cùng vẫn lấy hết can đảm thành thật với Lâm Niệm, dù thì thành thật sẽ khoan hồng mà!

 

"Cái đó... chính là khi tận mắt chứng kiến bộ mặt thật của em, bắt đầu thích em !" Trước mặt khác là con thỏ trắng nhỏ đáng thương mặc bắt nạt. Sau lưng mới nhe móng vuốt và răng nanh nhỏ , thì cô là một con mèo đội lốt thỏ.

 

"Còn về việc giả vờ đối tượng... quả thực là một trong những thủ đoạn theo đuổi em của , tất nhiên , cũng là để hành sự thuận tiện hơn, nếu lấy phận gì để ở trong thôn chứ?"

 

Quả thực là nha. Đại phản diện đúng là thông minh, theo đuổi đối tượng cũng quên chính sự, lúc nào cũng thể chu mấy mặt.

 

"Vậy còn Niệm Niệm thì ? Em động lòng với từ lúc nào?"

 

Lâm Niệm buột miệng : "Cái con hẻm nhỏ đó..." Phản ứng . Cô thẹn quá hóa giận: "Em mới động lòng nhé! Em , đủ mười tám tuổi mới yêu đương!"

 

Nhìn xem! Nhìn xem! Sơ ý một cái là rơi tròng của đại phản diện !

 

Phó Thu Thạch trầm thấp khẽ: "Được, Niệm Niệm động lòng, Niệm Niệm để dành tình cảm cho đợi đến khi tròn mười tám tuổi mới động lòng!"

 

Lưu Dũng Nam đang định tìm chỗ giải quyết nỗi buồn, núp gốc cây: ... nên ở đất, nên ở gốc cây... Hu hu hu. Anh ba bắt nạt !

 

Chương 128 Hẹn hò

 

Chuồng bò. Đới Quốc An phát hiện con thỏ nướng trong phòng , mắng khẽ một câu: "Thằng nhóc , gửi!" khóe miệng cong lên cao. Ông theo lệ gõ cửa phòng bên cạnh.

 

" nhờ kiếm con thỏ nướng, sáu đồng một con, hai chia ?" Đới Quốc An tùy tiện gọi giá, đắt thì đúng là đắt thật, nhưng ai bảo họ dễ kiếm thịt chứ? Dù dựa núi ăn núi, nhưng cũng để họ thời gian lên núi săn b.ắ.n mới chứ! Ngày nào cũng dậy sớm hơn gà, ngủ muộn hơn ch.ó, ngay cả thời gian gánh nước nhặt củi cũng là đổi bằng thời gian cá nhân ít ỏi.

 

"Muốn!" Giáo sư Bành vui vẻ đồng ý ngay.

 

"Lão Đới, ông giỏi thật đấy!" Giáo sư Bành chân thành khen ngợi, nhưng ông hề hỏi Đới Quốc An đường dây của ai. Chỉ sợ hỏi một cái, Đới Quốc An đồ gì dẫn theo nữa. Hiện tại là thời kỳ đặc biệt, ai cũng bảo vệ an của bản . Thực tế lão Đới ăn một cũng chẳng , ông sẵn sàng chia sẻ là mạo hiểm rủi ro . Đưa ba đồng, lấy nửa con thỏ nướng. Giáo sư Bành nữa cảm thán hai vợ chồng họ tầm xa trông rộng, giấu tiền .

 

Hai vợ chồng trốn trong phòng ăn trong bóng tối, giáo sư Kỳ cảm thán: "Nhờ lão Đới giúp đỡ mấy thịt thà, cảm thấy sức khỏe khá hơn nhiều ." Giáo sư Bành cũng : "Chẳng thế ! cũng cảm thấy sức khỏe khá hơn , bà xem một đồng chí cũ từng sinh t.ử chiến trường như ông còn kiên trì , chúng cũng nên ôm hy vọng, kiên định niềm tin mà trụ vững."

 

"Sớm muộn gì cũng một ngày, những vấn đề chúng sẽ sáng tỏ, chúng nhất định thể bục giảng, bồi dưỡng nhân tài cho đất nước, cho xã hội. Bây giờ Bao Hướng Đảng đó , Tưởng Điền Phong giảm bớt cho chúng một khối lượng công việc, cảm thấy nha, ngày tháng sẽ càng ngày càng dễ thở hơn đấy!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-166.html.]

Giáo sư Kỳ : "! Ngày tháng sẽ càng ngày càng , chúng kiên trì!"

 

"Rầm..."

 

"Cái con đĩ , bảo chút việc cũng xong, mày xem mày tác dụng gì!" Lúc , căn phòng phía bên chuồng bò truyền đến tiếng đ.á.n.h c.h.ử.i và lóc, hai : Lại bắt đầu , mới yên bao lâu .

 

hai đều ngoài khuyên can, một là trong miệng ăn thỏ xong mùi, hai là họ cũng từng khuyên, kết quả thì ? Họ phê bình Vu Vọng Thủy, Bạch Lan còn ngược trách họ đa sự.

 

Giáo sư Bành: "Ăn xong thì ngủ !"

 

"Chúng là hai , chịu ơn của lão Đới, chúng giúp đỡ lão Đới nhiều một chút!"

 

Căn phòng bên , Vu Vọng Thủy đ.á.n.h mệt , bèn ôm Bạch Lan : "Lan nhi, em cũng đừng trách , đ.á.n.h em . em xem, mấy ngày nay chúng đều ăn cái gì?"

 

"Cái bụng đều ăn no!"

 

"Cái dây Bao Hướng Đảng đứt , em xem khác chứ, hôm nay bảo em quyến rũ Tưởng Điền Phong, em ?"

 

"Còn nữa, cái thằng Bao Kháng Mỹ đó thể để nó hưởng lợi , em để nó ngủ trắng mấy ?"

 

"Em tìm nó, với nó nếu cho chúng lương thực qua mùa đông, thì tố cáo nó, tố cáo nó mua chuộc em giúp nó đối phó Lâm Niệm!"

 

Bạch Lan vô biểu cảm lau vết m.á.u môi: "Thân phận của tố cáo, ai tin , chỉ bảo là loại phần t.ử như hãm hại nhân dân lao động thôi!"

 

"Chát!" Bạch Lan dứt lời, Vu Vọng Thủy tát cô một cái: "Con đĩ, cho mặt mũi đấy!"

 

"Mày xem, mày trúng Bao Kháng Mỹ ?" Bạch Lan lẳng lặng rơi lệ, lắc đầu tỏ ý .

 

"Anh còn đ.á.n.h tiếp nữa, ngày mai xuống ruộng , mặt hỏng , thương tích, cũng cách nào..." Những từ ngữ phía nữa. Vu Vọng Thủy c.h.ử.i một tiếng xúi quẩy. Đá Bạch Lan một cái, lúc mới c.h.ử.i bới om sòm ngủ.

 

Bạch Lan gian nan bò dậy, xuống bếp lấy nước rửa mặt. Đới Quốc An và Bành Vi Danh đều thấy động tĩnh, nhưng đều ai ngoài lo chuyện bao đồng. Lúc Bạch Lan ngang qua hai nhà , ánh mắt dừng cửa phòng Đới Quốc An một lát. Ánh mắt kỳ lạ.

 

...

 

Ngày hôm , Lâm Niệm quả nhiên ngủ đến lúc tự tỉnh. Phó Thu Thạch xin nghỉ cho cô, Tưởng Điền Phong đồng ý sảng khoái. Bà nội Khúc cũng bảo trong nhà khẽ thôi, đừng ồn cho Lâm Niệm ngủ. Bà còn cho cô món bánh hoa cuộn thịt băm hành thơm phức, là bột mì thượng hạng, trộn một chút bột ngũ cốc thô nào.

 

 

Loading...