Mọi nhao nhao giãn xa cô . Trương Hồng Anh sầm mặt mắng mỏ: "Hoàng Ngọc Phượng, cô chuyện thì ngậm miệng ! Đông đảo xã viên đều là bần hạ trung nông, tri thức chúng xuống nông thôn chính là để giúp đỡ họ! Đồng chí Lâm Niệm là đúng!"
"Giác ngộ tư tưởng của cô kém, đừng liên lụy đến khác!"
Nếu Hoàng Ngọc Phượng trả về văn phòng tri thức, hoặc đội cái mũ nh.ụ.c m.ạ bần hạ trung nông diễu phố, thì danh tiếng của điểm tri thức đại đội Tiền Tiến cũng sẽ thối hoắc. Đừng mong bình chọn tiên tiến nữa! Sau quyền lợi gì cũng sẽ đến lượt điểm tri thức của họ.
Ví dụ như cơ hội về thành phố, cấp sẽ : Ái chà, điểm tri thức kẻ nh.ụ.c m.ạ bần hạ trung nông, chứng tỏ giác ngộ tư tưởng tổng thể cao, nhất định ở tiếp tục nhận sự giáo d.ụ.c của bần hạ trung nông.
Ví dụ như cơ hội thi tuyển công việc, cơ hội đề cử học đại học Công Nông Binh, hoặc nếu gia đình ở thành phố giúp mua việc đưa họ về, bên phía văn phòng tri thức dùng lý do chặn , thì cho dù bên đơn vị tiếp nhận, bên thả thì cũng chỉ uổng công vô ích!
Lời của cô dứt, liền hiểu lợi hại trong đó, nhao nhao mắng Hoàng Ngọc Phượng một trận. Hoàng Ngọc Phượng: (╥╯^╰╥) Tại mắng luôn là cô ? Người ! Toàn là !
Lúc , Hứa Niên Hoa u ám : "Các cứ chờ mà xem, suất học đại học Công Nông Binh sang năm, thôn chúng chắc chắn sẽ dành cho Lâm tri thức."
"Hơn nữa sự việc của cô mà báo cáo lên , huyện chắc chắn sẽ ưu tiên xem xét cô , đấy, cô thực sự đấy!"
Lần , sắc mặt của những tri thức học đại học Công Nông Binh lắm, đặc biệt là Kiều Quốc Lương và Trương Hồng Anh, sắc mặt hai vô cùng khó coi. Tại hai bằng lòng phụ trách điểm tri thức, chẳng lẽ vì cái ? Chẳng lẽ là vì mấy công điểm dư cuối năm ? Mấy cái công điểm đó tính cái thá gì, cũng chẳng đổi mấy hạt lương thực.
Hứa Niên Hoa hài lòng sắc mặt , trong lòng thấy thoải mái , hừ! Người khác , chẳng lẽ cô ? Lâm Niệm gian xảo lắm, đoàn kết với ở điểm tri thức, ngược đoàn kết với đám xã viên đó, trong lòng cô sáng như gương , cơ xã viên lớn, đoàn kết xã viên là cơ sở quần chúng.
Vả bây giờ cô còn tính là tri thức ? Cô nhận ở đại đội Tiền Tiến ! Hứa Niên Hoa cũng giống như Hoàng Ngọc Phượng, đều thuộc loại thích chiếm hời, ai cho cô chiếm hời thì là kẻ tội. cô cao tay hơn Hoàng Ngọc Phượng một chút.
Thế nhưng, cô gặp Lưu Dũng Nam.
Lưu Dũng Nam chỉ liếc xéo cô một cái, lớn tiếng gọi Lâm Niệm: "Đồng chí Lâm Niệm, đồng chí Hứa Niên Hoa cô vì xã viên, cũng vì đại đội, mà chỉ vì tư tâm học đại học Công Nông Binh của bản thôi!"
Anh đột ngột hét lên như , hiện trường lập tức rơi tĩnh lặng. Kiểu tĩnh lặng đến mức cả tiếng kim rơi. Hơi thở của đều nhẹ . Nha nô về phía Lâm Niệm, cô sẽ trả lời thế nào.
"Lưu Dũng Nam, cố tình phá đám đúng ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-160.html.]
"Đồng chí Lâm Niệm mưu cầu phúc lợi cho đại đội, đại đội đề cử cô gì sai ?"
"Đừng là tri thức, ngay cả tất cả xã viên của đại đội Tiền Tiến chúng , ai mưu cầu phúc lợi cho đại đội, sẽ đề cử đó, cho dù tám mươi tuổi mà đem một ngôi trường về cho đại đội, cũng đề cử !"
"Ăn nho thì chê nho xanh, các từng một chỉ lưng, giỏi thì cũng đóng góp một cái cho đại đội !"
"Lâm tri thức là xây trường học cho đại đội, các ai mà thể kéo điện về cho đại đội, sẽ giao suất đề cử cho đó! Nếu huyện thông qua, sẽ lên huyện gây chuyện, ngày nào cũng !"
Mọi hít một khí lạnh, kéo điện ư? Còn khó hơn xây trường học nhiều! Họ gì cái bản lĩnh đó! Đại đội trưởng thật khéo đùa, đây chẳng là đang khó họ ? Họ đến khả năng xây trường học còn ! Mặc dù trong lòng vẫn thấy cân bằng, nhưng ai dám cãi Tưởng Điền Phong, dù lời của Tưởng Điền Phong chặn đường lui của họ . Mẹ kiếp! Nghẹn uất!
Tưởng Điền Phong: Mấy nhóc con, đấu với lão t.ử ư, con nó đều còn non lắm! Đừng chi, ông thực sự ý định đề cử Lâm Niệm học đại học, hơn nữa còn chắc chắn. Với chuỗi những việc Lâm Niệm cho đại đội, tin là huyện thể chọn cô!
(Tiêu Lam: Không đúng nha, thì trường học thể xây ? Hay là dây điện thể kéo ? Sao là công lao của Lâm Niệm chứ? Rõ ràng là công lao của mà!)
Lâm Niệm bước đến bên cạnh Tưởng Điền Phong, cô quanh một lượt, dừng ánh mắt những ở điểm tri thức, nghiêm túc : "Bất kể tin , chỉ chút việc trong khả năng của cho đại đội. Cha , liệt sĩ Lâm Trường Chinh, chính là đại đội Tiền Tiến nuôi dưỡng nên . Gốc rễ của cha ở đại đội Tiền Tiến. Ước mơ của cha là đất nước thể giàu mạnh hưng thịnh, quê hương thể phồn vinh giàu , cuộc sống của dân quê hương thể ngày một hơn!"
" may mắn cắm đội ở quê hương của cha, với tư cách là con của ông, góp chút sức mọn để thực hiện tâm nguyện của cha. Chỉ thế mà thôi!"
" dám về thành phố , nhưng dám , cơ hội đề cử học đại học cần!"
"Năm nay cần, sang năm cần, năm nữa cũng cần, vĩnh viễn bao giờ tranh giành suất với !"
Cô xong, tất cả đều sững sờ. Lâm tri thức cô ... dám những lời như ? Đó là cơ hội học đại học đấy, từ bỏ là từ bỏ luôn !!! Tưởng Điền Phong và nhà họ Lâm đều lo lắng đến mức chịu nổi, cái thể chứ, đây là đang tự cắt đứt tương lai của mà!
Chương 124 Luôn tiểu nhân hại trẫm
"Lâm tri thức, cô những lời như , cô đừng bận tâm đến những kẻ ý đồ !"
"Thế gian luôn một hạng , bản chẳng đóng góp gì, nhưng đỏ mắt khi thấy đóng góp lớn nhận nhiều hơn họ!"
"..."