Quân Hôn Thập Niên 70: Gã Cho Cực Phẩm Quân Nhân - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-02-13 17:59:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ông cấu kết với em rể Mã Dân cùng ăn trộm phiếu chuyển tiền của nhà họ Lâm cũ, còn trộm suốt hơn mười năm trời!

 

Hơn mười năm đấy!

 

Số tiền đó lớn đến mức nào chứ!

 

Mẹ kiếp nhà họ!

 

Bao Hướng Đảng thật là to gan mặt dày!

 

Miêu Tráng và Hầu Khánh đương nhiên sẽ nhiều, nhưng dù họ chỉ tiết lộ một chút xíu thôi, cũng đủ để khiến cả làng rung chuyển.

 

Đủ để khiến các xã viên kinh ngạc rớt cả hàm.

 

"Không , chúng trộm mười mấy năm, chúng chỉ lấy trộm vài thôi!" Mã Dân nghĩ đến những chứng cứ thiêu hủy, liền lên tiếng biện minh.

 

Bao Hướng Đảng cũng kêu oan: " trộm, là phát hiện Mã Dân gì đó , kết quả để bịt đầu mối ông liền chia cho một nửa."

 

" nghĩ là nên rút dây động rừng, tránh để Mã Dân bỏ trốn, nên mới cầm tiền, định đợi trời sáng sẽ lên cục báo án..."

 

"Đều là do Mã Dân, liên quan gì đến !"

 

Nói xong, ông liền chằm chằm Mã Dân, đó họ thỏa thuận xong , nếu chuyện lộ, sẽ do một Mã Dân gánh hết, như ông vẫn là đại đội trưởng, còn thể giúp Mã Dân chăm sóc gia đình con cái.

 

Mã Dân nuốt nước miếng một cái.

 

Đang định gì đó.

 

Thì giọng của Miêu Tráng vang lên: "Bây giờ các biện minh thế nào cũng vô dụng thôi, những chứng cứ cần nắm giữ chúng đều nắm giữ hết !"

 

"Đợi về đến cục, sẽ thẩm vấn các !"

 

Hầu Khánh cũng : "Đồng chí Miêu Tráng đúng đấy, nếu chúng nắm giữ chứng cứ xác thực, thì cũng sẽ mượn danh tri thức đến đại đội Tiền Tiến để giám sát các !"

 

"Chúng tập trung , để mở đại hội thẩm vấn hai bọn họ, mà là để trưng cầu ý kiến, xem còn ai mất phiếu chuyển tiền nữa ..."

 

"Mọi báo cáo trung thực, nếu ai đục nước béo cò, mất phiếu chuyển tiền cũng bảo mất, thì chúng sẽ điều tra đến cùng đấy!"

 

Miêu Tráng: "Phiếu chuyển tiền bưu điện vẫn còn lưu hồ sơ, tra cứu vẫn thuận tiện."

 

Ồ hố...

 

Hoàng Ngọc Phượng đang định nhận phiếu chuyển tiền.

 

Ngoài Hoàng Ngọc Phượng , một trong làng thật sự cũng ăn vạ một phen!

 

"Đồng chí Miêu, nhà nửa năm mất một con gà, hàng xóm láng giềng đều , vì chuyện đó còn cổng c.h.ử.i rủa cả ngày trời đấy!"

 

"Chuyện ... báo ?"

 

Miêu Tráng gật đầu: "Có thể báo, chấm công và kế toán của đại đội ? Cả chủ nhiệm hội phụ nữ nữa, mời giúp đỡ đăng ký một chút."

 

Mấy điểm danh vội vàng bước , gọi văn phòng khiêng bàn ghế , đó đợi trong thôn đến báo cáo.

 

Mọi ùa lên.

 

Tưởng Điền Phong dẫn duy trì trật tự, yêu cầu xếp hàng.

 

Sau đó Lâm Niệm liền thấy những kêu gào: Nhà mất gà lúc nào, nhà mất vịt lúc nào, nhà ai mất cải trắng củ cải, nhà ai mất củi khô mùa đông.

 

Điều nực nhất là, nhà vệ sinh mất cái que chùi đ.í.t cũng chạy đến đăng ký, kế toán mắng cho xối xả!

 

Miêu Tráng và Hầu Khánh cũng vô cùng cạn lời.

 

Bao Hướng Đảng và Mã Dân thì sắp ngất đến nơi .

 

Mọi mắng nhiếc om sòm bắt họ đền gà vịt cải trắng hành lá, Bao Hướng Đảng gào lên: "Ông đây trộm!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ga-cho-cuc-pham-quan-nhan/chuong-136.html.]

"Đệch @#¥%... Ông đây tiền ăn, việc gì trộm đồ của chúng mày?"

 

Lâm Niệm giọng mỉa mai: "Đại đội trưởng là tiền ăn thật, dù thì tiền gửi và phiếu hàng tháng của bà cụ Khúc đều chui túi của ông và em rể ông mà!"

 

Giọng cô lớn, nhưng các xã viên xung quanh đều thấy hết, qua lời nhắc nhở của Lâm Niệm, như khai thông huyệt đạo, từ ngữ mắng c.h.ử.i Bao Hướng Đảng càng thêm phong phú hơn!

 

"Cái đồ khốn kiếp, lấy tiền của nhà họ Lâm cũ màu."

 

"Chứ còn gì nữa, còn bảo tiền ăn, là tiền của ông , mà ông tiền ăn!"

 

"Thật là lòng lang thú, đồ khốn nạn mà còn mặt mũi đại đội trưởng, ngày nào cũng mắng quát nọ."

 

"Chứ còn gì nữa, thấy mặt mũi của ông chắc là để quên trong bụng , đại đội loại như , thật là mất mặt!"

 

"Phi!"

 

"Cái đồ khốn!"

 

Bao Hướng Đảng dù thanh minh thế nào là trộm đồ, tham tiền của nhà họ Lâm, nhưng chẳng ai tin cả!

 

Ông tham thì của cục lén lút đến đại đội vùng chắc?

 

Ông tham thì bắt ông chắc?

 

Sao đến bắt ?

 

"Mẹ kiếp, nhà họ Lâm mấy năm đó khó khăn như , cái đồ ch.ó tham tiền của , thất đức quá!"

 

"Bọn họ thể tham tiền của nhà họ Lâm, thì cũng thể trộm gà của chúng !"

 

" nhà mất cây cải trắng, cái thằng Bao Hướng Đảng khốn khiếp cứ ở đó hòa giải cho ầm lên, bắt tập trung việc, hóa chính ông là tên trộm!"

 

" đúng đúng, nhà mất một nắm hành, ông những giúp tìm trộm, mà còn mắng một trận, lỡ sản xuất, hành nhà chắc chắn là do ông trộm!"

 

Bao Hướng Đảng: ...

 

Tao đ m tổ tông chúng mày!

 

Mẹ nó chứ!

 

Mẹ nó chứ!

 

Một cây cải trắng một nắm hành cũng ầm lên, , đây lỡ sản xuất thì là cái gì?

 

Bao Hướng Đảng tức hộc m.á.u!

 

Lâm Niệm thật sự là mở mang tầm mắt, đây già kể, hồi họ còn nhỏ, hàng xóm láng giềng thể vì một cây hành nửa củ tỏi mà đ.á.n.h , lúc đó cô còn tưởng là đùa.

 

Bây giờ mới , đó là thật.

 

Thật sự thể đ.á.n.h !

 

Nói cho cùng thì cũng là vì nghèo mà , đều ăn đủ no, vật chất thiếu thốn, một cây hành trong nhà đương nhiên là coi trọng .

 

Mọi náo loạn cho đến tận sáng sớm, của cục lái xe tải xuống, bắt vợ chồng Bao Hướng Đảng, vợ chồng Mã Dân hết.

 

Đồng thời, còn khám xét nhà của hai , tịch thu bộ tiền mặt và phiếu hàng.

 

Mẹ già của Bao Hướng Đảng, bố của Mã Dân đuổi theo xe lóc t.h.ả.m thiết.

 

Người của cục , các xã viên liền lao hai nhà , bắt họ đền gà đền vịt.

 

Đánh cho của hai nhà một trận tơi bời.

 

Nếu Tưởng Điền Phong dẫn ngăn cản, của nhà họ Bao và nhà họ Mã chắc chắn sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t vài .

 

gà qué và lương thực của hai nhà bọn họ, đều ùa cướp sạch sành sanh.

 

Pháp trách đông mà.

Loading...