Quân Hôn Thập Niên 70: Đại Lão Huyền Học Không Dễ Chọc - Chương 37: Khu nhà ở Tổng cục Quân đội
Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:15:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Ông thể sẽ đề nghị bái cô sư phụ."
Nghe câu , Tiêu Minh Nguyệt hỏi Lục Tranh: "Anh ?"
Ánh mắt Lục Tranh nghiêm túc, giọng điệu trịnh trọng : "Muốn, sở hữu năng lực giống như cô."
"Tại ?" Tiêu Minh Nguyệt hỏi.
Lục Tranh: "Muốn trở nên mạnh mẽ cần lý do ?"
Cái lý do tính là lý do , hiển nhiên là phát từ nội tâm, Tiêu Minh Nguyệt : "Được."
Lục Tranh cũng , hai cùng về phía , chỉ chốc lát tới một căn phòng, binh lính canh gác bên ngoài thấy Lục Tranh liền kính lễ: "Thủ trưởng đang đợi bên trong."
Lục Tranh ừ một tiếng dẫn Tiêu Minh Nguyệt , Lục thủ trưởng đang cúi đầu xem văn kiện, thấy bọn họ liền dậy, Lục Tranh nghiêm chỉnh kính quân lễ: "Chào thủ trưởng."
Lục thủ trưởng xua tay, đó ha hả với Tiêu Minh Nguyệt: "Đồng chí Minh Nguyệt mau ."
Tiêu Minh Nguyệt khách khí cảm ơn, đó đến ghế sô pha xuống. Lục thủ trưởng giống như một trưởng bối bình thường, hỏi thăm tình hình gia đình Tiêu Minh Nguyệt. Tiêu Minh Nguyệt thấy thế, liền thu hồi thuật che mắt, khôi phục dáng vẻ ban đầu.
Lục thủ trưởng sửng sốt một chút, Tiêu Minh Nguyệt : "Nhà cháu xảy chút chuyện, cho nên....."
"Ta hiểu." Lục thủ trưởng : "Cần tổ chức gì, cháu cứ việc ."
Tiêu Minh Nguyệt lắc đầu: "Cảm ơn ngài quan tâm, tạm thời cần."
Lục thủ trưởng gật đầu, hai trò chuyện vài câu, Lục Tranh liền lấy văn kiện để Tiêu Minh Nguyệt và Lục thủ trưởng ký tên, hai đều ký xong, Tiêu Minh Nguyệt coi như là nhân viên chính thức của Cửu Cục.
Mộng Vân Thường
Sau đó Lục thủ trưởng quả nhiên đưa chuyện Lục Tranh bái sư, Tiêu Minh Nguyệt nếu đồng ý với Lục Tranh, lúc cũng sẽ vẻ, trực tiếp đồng ý.
"Nếu như , sẽ chuẩn một bữa tiệc bái sư, để Lục Tranh chính thức bái sư." Lục thủ trưởng .
"Không cần long trọng như ," Tiêu Minh Nguyệt sự việc quá lớn, liền lập tức : "Chỉ là một cái hình thức thôi."
Lục thủ trưởng xong trầm mặc một lát : "Vậy cũng thể quá đơn giản, mời mấy chứng, nghi thức vẫn là ."
Tiêu Minh Nguyệt Lục thủ trưởng đây là biểu đạt sự coi trọng đối với , liền đồng ý, bất quá đưa yêu cầu phận thật sự của thể bại lộ, Lục thủ trưởng tỏ vẻ thấu hiểu. Ba chuyện một lát, Tiêu Minh Nguyệt và Lục Tranh liền cáo từ rời .
"Căn nhà phân cho cô ở khu nhà ở gần đây. đưa cô xem." Khi lời , Lục Tranh chút câu nệ, khác hẳn với . Sắp trở thành thầy trò, nhất thời nên chung sống thế nào.
Tiêu Minh Nguyệt bỗng nhiên nhớ tới sư phụ kiếp , ông già mỗi ngày uống rượu đ.á.n.h với , trong lòng khỏi ấm áp, cô : "Chúng chung sống vẫn cứ như là , cần thiết để ý quá nhiều lễ giáo."
Lục Tranh cô , nhẹ nhõm hơn ít. Hai cùng lên xe, thêm mười mấy phút nữa thì đến khu nhà ở Tổng cục, cổng lớn vẫn ít binh lính canh gác.
Đăng ký trong xong, Lục Tranh : "Căn nhà phân cho cô, đây một vị Đại tá ở, tháng ông chuyển , nhà liền trống ."
Tiêu Minh Nguyệt tò mò quan sát cảnh trí xung quanh, Lục Tranh tiếp: "Đồ nội thất và đồ điện đều trang thống nhất, nếu hỏng hóc thể xin đổi mới."
Tiêu Minh Nguyệt trong lòng tán thưởng phúc lợi thật , miệng : " đoán là sẽ ở đây trong thời gian dài."
"Phân cho cô , ở đều là của cô." Lục Tranh .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-dai-lao-huyen-hoc-khong-de-choc/chuong-37-khu-nha-o-tong-cuc-quan-doi.html.]
Đang chuyện thì tới một dãy nhà hai tầng, Lục Tranh đẩy cổng một cái sân : "Chính là nơi , hai tầng còn một cái sân nhỏ."
Sân rộng hơn hai mươi mét vuông, sửa sang chỉnh tề. Vào nhà, sàn gỗ màu đỏ và đồ nội thất màu đỏ, dày nặng, lầu cũng giống , Tiêu Minh Nguyệt thích.
Tham quan xong, hai xuống, Tiêu Minh Nguyệt Lục Tranh : "Chúng một chút về việc tu luyện của ."
Sống lưng Lục Tranh thẳng tắp hơn, Tiêu Minh Nguyệt định cần chính thức như thế, nhưng nghĩ đến nghề nghiệp của , liền nuốt lời trong, cô hỏi: "Nhà ở ?"
"Cũng ở trong khu ." Lục Tranh đáp.
"Anh ở cùng nhà?" Tiêu Minh Nguyệt hỏi.
Lục Tranh gật đầu, Tiêu Minh Nguyệt trầm tư một lát, đó : "Như , sẽ bố trí Tụ Linh Trận và trận pháp phòng hộ xung quanh cái sân , an trí Chương Vận ở đây, cũng tu luyện ở đây."
"Đây là nhà của cô." Lục Tranh .
"Dù hiện tại cũng ở," Tiêu Minh Nguyệt : "Trận pháp phòng hộ là để ngăn Chương Vận bỏ trốn, cũng phòng ngừa bên ngoài sân . Hiện giờ linh khí loãng, cứ tu luyện 《Nhật Nguyệt Ngưng Hoa Quyết》 ."
Lục Tranh đối với tu luyện hiểu , tự nhiên đều cô, liền cung kính gật đầu .
"Bộ công pháp dựa hấp thu tinh hoa nhật nguyệt để tu luyện, thể chí dương, lúc thể dùng bộ công pháp cân bằng." Tiêu Minh Nguyệt giải thích: "Hơn nữa, bộ công pháp tu luyện ở nơi linh khí nồng đậm sẽ hơn. Cho nên, và Chương Vận dùng chung một cái Tụ Linh Trận ."
"Được." Giọng Lục Tranh chút trầm, ngờ Tiêu Minh Nguyệt sẽ tính toán vì nhiều như .
Tiêu Minh Nguyệt sự khác thường của , : "Anh là Lôi linh căn, liền tu luyện 《Lôi Đình Quyết》 . Chương Vận tu luyện hơn bốn trăm năm, dùng cành cây của nó là thể bày trận. Anh sắp xếp một chút, chiều nay sẽ bày trận, đó liền dẫn khí nhập thể."
Cô ngoài nhiều ngày, nhanh ch.óng trở về.
Lục Tranh tự nhiên gì đồng ý, sắp đến giữa trưa, mời Tiêu Minh Nguyệt đến nhà ăn cơm. Lần Tiêu Minh Nguyệt từ chối, hai cùng cửa về phía nhà Lục Tranh.
Nhà Lục Tranh cũng là một căn nhà hai tầng sân, nhưng sân rộng rãi hơn, căn nhà diện tích cũng lớn hơn. Lục Tranh đang định đẩy cửa , liền phía giọng nữ truyền đến: "Lục Tranh."
Tiêu Minh Nguyệt và Lục Tranh cùng đầu , liền thấy hai phụ nữ phía họ. Một hơn bốn mươi tuổi trí thức ưu nhã, một hơn hai mươi tuổi, dịu dàng hào phóng.
"Mẹ." Lục Tranh gọi phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, đó giới thiệu bà và Tiêu Minh Nguyệt với , hơn nữa khi giới thiệu Tiêu Minh Nguyệt, thẳng: "Mẹ, đây là sư phụ con."
Mẹ Lục Tranh là Tần Ngọc Lan xong sửng sốt một chút, đó liền nhiệt tình : "Hai ngày nay cứ ông cụ nhắc tới ngài, hôm nay rốt cuộc cũng gặp mặt."
Tần Ngọc Lan cũng vì Tiêu Minh Nguyệt tuổi còn nhỏ, ăn mặc kiểu thôn quê mà coi thường, ngược vô cùng tôn trọng. Thật mấy ngày nay Lục thủ trưởng và Lục Tranh đều bận, thời gian ở nhà ít, bà cũng chỉ chồng một câu Lục Tranh bái sư.
Hiện tại thấy sư phụ của Lục Tranh thế nhưng là một cô bé mười mấy tuổi, bà thực sự kinh ngạc nhỏ. Bất quá bà tin tưởng Lục Tranh và Lục thủ trưởng, bọn họ quyết định bái cô bé sư phụ, cô bé tất nhiên đơn giản.
Người phụ nữ cùng Tần Ngọc Lan thì cẩn thận đ.á.n.h giá Tiêu Minh Nguyệt một phen, Tần Ngọc Lan giới thiệu với các cô: "Đây là Thư Vân, hai nhà chúng là thế giao."
Tiêu Minh Nguyệt gật đầu với cô , coi như chào hỏi. Bốn cùng sân, bà nội Lục thấy Tiêu Minh Nguyệt cũng vô cùng tôn trọng, nhưng vì cô tuổi còn nhỏ, bà nội Lục ân cần hỏi han một hồi.
Nói chuyện một lát, bà nội Lục và Tần Ngọc Lan bếp nấu cơm, Chu Thư Vân cũng theo bếp. Lục Tranh khi các bà thì liên tục gọi điện thoại, thoạt là thật sự bận.
Tiêu Minh Nguyệt lấy vở bài tập , lập kế hoạch tu luyện cho Lục Tranh.