Quân Hôn Thập Niên 70: Đại Lão Huyền Học Không Dễ Chọc - Chương 29: Sư phụ Huyền Môn cũng như cha mẹ

Cập nhật lúc: 2026-01-19 12:15:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tiêu Minh Nguyệt mặc kệ nội tâm Lục Tranh và lính cần vụ khiếp sợ cỡ nào, cô cúi đầu nghịch khẩu s.ú.n.g lục. Cậu lính cần vụ vác bia ngắm đến bên cạnh Lục Tranh, trề môi : "Doanh trưởng, em vẫn là nuôi heo , đầu tiên b.ắ.n còn chuẩn hơn em luyện cả năm."

 

Tiêu Minh Nguyệt nghĩ tới đả kích như , lập tức : " và các giống ."

 

Cậu lính cần vụ hiển nhiên cảm thấy cô đang an ủi , miệng mếu máo lợi hại hơn. Lục Tranh trừng mắt một cái: "Cho dù cho heo ăn thì xạ kích cũng đạt chuẩn. Đi huấn luyện ."

 

Cậu lính cần vụ vác bia ngắm , Tiêu Minh Nguyệt hỏi Lục Tranh: " sẽ đả kích đến mức gượng dậy nổi chứ?"

 

Lục Tranh dở dở : "Binh lính của chúng nếu yếu ớt như thì đều về nhà trồng ruộng hết ."

 

"Còn luyện nữa ?" Lục Tranh hỏi.

 

Tiêu Minh Nguyệt lắc đầu: "Không luyện, mau ch.óng bọc linh khí cho đạn và s.ú.n.g, giải quyết con thụ yêu ."

 

Lục Tranh ừ một tiếng, hai cùng về ký túc xá của Lục Tranh. Vào nhà xuống, Lục Tranh vẫn nhịn tò mò, hỏi: "Cô thế nào ?"

 

Tiêu Minh Nguyệt bàn nghịch s.ú.n.g lục, miệng : "Bước đầu tiên của tu luyện là dẫn khí nhập thể, chỉ cần dẫn khí nhập thể sẽ thần thức, dùng chính là thần thức để nhắm chuẩn."

 

"Chỉ cần dùng thần thức nhắm chuẩn là thể bách phát bách trúng ?" Lục Tranh hỏi.

 

Tiêu Minh Nguyệt đầu : "Muốn tu luyện ?"

 

Lục Tranh mắt cô nghiêm túc hỏi: "Cô dạy ?"

 

Tiêu Minh Nguyệt khẽ một tiếng: "Anh dạy tu luyện ý nghĩa gì ?"

 

Lục Tranh: "Bái sư."

 

Tiêu Minh Nguyệt đặt s.ú.n.g lục lên bàn, ánh mắt cũng mang theo sự nghiêm túc: "Người trong Huyền Môn bái sư, giống như học sinh học với thầy giáo . Sư phụ Huyền Môn cũng như cha ."

 

Lục Tranh thể chất chí dương, tư chất trác tuyệt, gia thế bối cảnh cường đại, phẩm chất cũng thượng thừa, Tiêu Minh Nguyệt cảm thấy thu đồ như sẽ thiệt thòi. Chỉ là, thu đồ là chuyện phiền toái, một độc lai độc vãng càng tự tại hơn.

 

Mà Lục Tranh xong lời cô liền bắt đầu trầm mặc, xác thật vẫn luôn giãy giụa chuyện nên bái Tiêu Minh Nguyệt sư phụ . Nguyên nhân chủ yếu là, ngay từ đầu coi Tiêu Minh Nguyệt như một cô bé thành niên cần chăm sóc, tuy rằng thực lực của cô mạnh. hiện tại, nếu tu luyện, cũng chỉ thể bái Tiêu Minh Nguyệt sư phụ.

 

.....

 

Sâu trong nội tâm luôn chút lấn cấn, cũng cụ thể lấn cấn cái gì.

 

Tiêu Minh Nguyệt thấy vẫn luôn trầm mặc, liền tiếp tục nghịch s.ú.n.g lục, miệng : "Chuyện bái sư, cần suy xét, cũng cần suy nghĩ kỹ, rốt cuộc từng nhận đồ , cứ cảm thấy phiền phức lắm."

 

Lục - khả năng trở thành phiền toái - Tranh: "....."

 

Mộng Vân Thường

" cần bọc linh khí lên từng bộ phận của khẩu s.ú.n.g," Tiêu Minh Nguyệt đưa s.ú.n.g cho Lục Tranh: "Anh tháo nó ."

 

Lục Tranh thu hồi tâm tư, cúi đầu tháo dỡ s.ú.n.g lục, Tiêu Minh Nguyệt cầm viên đạn bắt đầu bọc linh khí lên . Bọc linh khí cho vật phàm cũng chuyện đơn giản, cô cần khắc một pháp trận lên , từ đó khiến linh khí thể lưu , và phát huy uy lực khi cần thiết.

 

Lục Tranh tháo dỡ xong s.ú.n.g lục, liền thấy tay Tiêu Minh Nguyệt liên tục bắt ấn quyết, mà viên đạn bắt đầu xuất hiện từng phù văn nhỏ xíu. Anh khỏi nữa vì thực lực của Tiêu Minh Nguyệt mà chấn động.

 

Anh dám quấy rầy, liền yên lặng bên cạnh, hô hấp cũng nhẹ nhất thể.

 

Tiêu Minh Nguyệt dùng cả buổi sáng để bọc linh khí cho tám viên đạn và khẩu s.ú.n.g lục, nhưng linh khí trong cơ thể cô cũng tiêu hao sạch sẽ. Lục Tranh sắc mặt chút tái nhợt của cô, lo lắng hỏi: "Cô thế nào ?"

 

Tiêu Minh Nguyệt xua tay: "Không , linh khí cạn kiệt thôi, khôi phục một chút là ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-dai-lao-huyen-hoc-khong-de-choc/chuong-29-su-phu-huyen-mon-cung-nhu-cha-me.html.]

" lấy cơm."

 

Lục Tranh xong liền , chỉ chốc lát bưng một cái âu tráng men lớn , chờ đặt âu tráng men lên bàn, Tiêu Minh Nguyệt thấy bên trong là một con gà hầm thơm nức mũi.

 

"Cơm bộ đội các sẽ đến mức mỗi một con gà chứ." Tiêu Minh Nguyệt đùa.

 

Lục Tranh đưa đũa cho cô: " bảo ban bếp núc riêng đấy."

 

Tiêu Minh Nguyệt cũng khách khí, gắp một cái đùi gà lên ăn, Lục Tranh thấy hai má cô phồng lên khi ăn, giống như một con sóc đáng yêu, khóe môi nhịn cong lên.

 

Ăn cơm xong Tiêu Minh Nguyệt liền bắt đầu giường đả tọa, Lục Tranh ở bên cạnh canh chừng mà việc của , đến giờ cơm chiều, bưng đồ ăn phong phú trở về. Lần là gà con hầm nấm, Tiêu Minh Nguyệt cũng hỏi nhiều, cứ ăn là .

 

Lục Tranh thấy cô ăn uống vui vẻ như , cảm thấy quan hệ giữa bọn họ gần gũi hơn ít.

 

" hỏi rõ , nhà quân nhân mà cô , là vợ của Đại đội trưởng Đại đội 2 Doanh 3 Triệu Quảng Điền, tên là Hình Nguyệt Trúc." Lục Tranh : "Cô kết hôn với Triệu Quảng Điền hơn ba năm, vẫn luôn con, Triệu Quảng Điền tựa hồ ý kiến với cô ."

 

Tiêu Minh Nguyệt nuốt miếng thịt gà trong miệng, : "Quay đầu với Triệu Quảng Điền , vợ âm khí ăn mòn, nếu giải quyết thì tới tìm , nhưng thu phí, hơn nữa thu phí thấp ."

 

"Được." Lục Tranh đáp.

 

Ăn cơm xong Tiêu Minh Nguyệt tiếp tục tu luyện, Lục Tranh sang phòng bên cạnh nghỉ ngơi. Ngày hôm , linh khí của Tiêu Minh Nguyệt khôi phục, ngay cả vết thương ngoài da cô cũng lưu chút dấu vết nào.

 

Lại nữa xuất hiện mặt , thấy cô còn chút vết thương nào, nữa khiếp sợ thực lực của cô. Tiêu Minh Nguyệt để ý ánh mắt , thẳng về hướng thụ yêu.

 

Ông cụ Lục bọn họ Tiêu Minh Nguyệt hôm nay nữa vật lộn với thụ yêu, cũng đều tới sớm, theo Tiêu Minh Nguyệt và Lục Tranh.

 

Chỉ chốc lát , đến cách thụ yêu 20 mét, cũng giống như đó, chỉ thấy một cây dương to lớn, căn bản thấy bóng dáng Mê Huyễn Chương .

 

Tiêu Minh Nguyệt ánh mắt của , phất tay đ.á.n.h một đạo linh khí về phía Mê Huyễn Chương, giải trừ thủ thuật che mắt, chân Mê Huyễn Chương xuất hiện mắt .

 

Tiêu Minh Nguyệt hai lời, giơ s.ú.n.g lên b.ắ.n thẳng cây Mê Huyễn Chương, "đoàng" một tiếng, viên đạn xuyên cây, đó là một tiếng kêu t.h.ả.m thiết của trẻ con vang lên: "A a a.... Con nha đầu c.h.ế.t tiệt , ngươi dùng yêu pháp gì ?"

 

Tiêu Minh Nguyệt trợn trắng mắt: "Ta tu đạo pháp, ngươi tu mới là yêu pháp."

 

Mê Huyễn Chương: ".... Có bản lĩnh thì đây đại chiến 300 hiệp, a a a.... Đau c.h.ế.t mất."

 

Tiêu Minh Nguyệt nữa giơ s.ú.n.g lên, : "Ngươi xem nếu b.ắ.n một phát tâm cây của ngươi thì sẽ thế nào?"

 

"Ngươi dám!" Mê Huyễn Chương phẫn nộ lắc lư trái , tạo cuồng phong, Tiêu Minh Nguyệt nữa b.ắ.n một phát, cây xuất hiện một cái lỗ sâu hoắm.

 

"A a a.... Ta g.i.ế.c ngươi." Mê Huyễn Chương đau đớn rít gào, nhưng Tiêu Minh Nguyệt bọn họ khá xa, dây leo của nó với tới .

 

Tiêu Minh Nguyệt hừ lạnh một tiếng: "Lại yêu, phát tiếp theo chính là tâm cây của ngươi."

 

Lời rơi xuống, Mê Huyễn Chương liền im bặt bất động, giọng nó mang theo cầu xin: "Ta bắt sáu cũng là nguyên nhân, hơn nữa cũng g.i.ế.c bọn họ."

 

Tiêu Minh Nguyệt đối với lời nó tự nhiên sẽ tin , cô hỏi: "Tại ngươi bắt bọn họ?"

 

Mê Huyễn Chương lầm bầm: "Ta đây là buồn chán ."

 

"Nói chuyện đàng hoàng." Tiêu Minh Nguyệt quát lạnh.

 

Ai nắm đ.ấ.m cứng đó là đại gia, Mê Huyễn Chương dám lải nhải nữa, kể sự tình một .

 

 

Loading...