Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 91

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:16:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

La Thải Hà dám, rụt rè :

 

“Mẹ đang mang thai, gây gổ thì .”

 

Lỡ như thực sự đụng mụ đàn bà đanh đ-á, giằng co thì m.a.n.g t.h.a.i đúng là chỉ chịu thiệt.

 

còn đang trông cậy việc sinh con để hòa nhập gia đình đây.

 

Cho dù cô m.a.n.g t.h.a.i , Doanh trưởng Vương vẫn luôn đề phòng cô , sợ cô đối xử với con cái, tiền lương đều là tự cầm, mỗi tháng chỉ đưa cho cô một ít tiền mua thức ăn.

 

sợ đứa bé chuyện gì sơ suất, nên dám tìm Lâm Hướng Nam gây phiền phức.

 

Không sai bảo La Thải Hà, chờ đến khi Doanh trưởng Vương về nhà, Vương Hổ bắt đầu lóc om sòm.

 

“Cái bà họ Lâm đ-ánh con, kế cũng giúp con...”

 

Doanh trưởng Vương chuyện liền nhíu mày:

 

“Một lớn còn chấp nhặt với trẻ con chứ.

 

Để tìm Cố Chấn Hoa chuyện.

 

Bảo dạy dỗ vợ cho hẳn hoi.”

 

“Con cũng .”

 

Vương Hổ hưng phấn xung phong.

 

Mỗi phụ phía nó tìm đến cửa, đứa trẻ phía đối phương sẽ mắng, nó cũng xem Lâm Hướng Nam dạy dỗ.

 

La Thải Hà do dự một chút, vẫn khuyên ngăn:

 

“Hồi nãy em kiểm tra , Tiểu Hổ gì đáng ngại cả.

 

Hay là bỏ qua .

 

Lâm Hướng Nam cũng mới đến khu tập thể, đừng cho vợ chồng cãi .”

 

“Dì tránh .”

 

Vương Hổ trực tiếp đẩy La Thải Hà , kéo Doanh trưởng Vương luôn:

 

“Ba, ba mới là ba ruột của con, ba đòi công bằng cho con.”

 

Doanh trưởng Vương khẽ đỡ lấy eo La Thải Hà một chút, nhắc nhở:

 

“Em đang mang thai, chú ý một chút.”

 

Nói xong liền theo Vương Hổ, giáo huấn:

 

“Đã với con bao nhiêu , con đang m.a.n.g t.h.a.i đứa bé đấy, con cẩn thận cho ba một chút.”

 

Vương Hổ thầm mặt quỷ, hề để lời lòng.

 

Hai nhà chỉ cách vài bước chân, Doanh trưởng Vương nhanh ch.óng tới cửa nhà Lâm Hướng Nam, gõ cửa hỏi:

 

“Lão Cố nhà ?”

 

“Anh cứ .”

 

Cố Chấn Hoa đang cái ghế đẩu nhỏ, vò quần áo trong chậu, thấy Doanh trưởng Vương liền ngẩng đầu hỏi:

 

“Có chuyện gì thế ạ.”

 

Doanh trưởng Vương cũng quên béng mất đến đây để gì, sửng sốt hỏi:

 

“Sao tự giặt quần áo?

 

Vợ ?”

 

“Vợ em đang đun nước nóng cho em.

 

sợ em dùng nước lạnh giặt đồ cóng tay.”

 

Cố Chấn Hoa thở dài :

 

“Cô đúng là quá xót em mà.”

 

“Cậu là đàn ông đại trượng phu mà giặt quần áo, cho thối mũi.

 

Cậu cũng hổ .”

 

Doanh trưởng Vương dùng tư thế của khuyên bảo:

 

“Ngoại trừ hai tháng đầu khi vợ của mất , bao giờ động tay giặt quần áo cả.

 

Mau bỏ quần áo xuống, để vợ mà giặt.”

 

Cố Chấn Hoa trực tiếp từ chối:

 

“Dù vợ em thương em đến mấy, em cũng thể ỷ chiều mà sinh hư.

 

đun nước nóng cho em , còn đủ ?”

 

“Đủ cái con khỉ.

 

Cái chậu quần áo đều nên để cô giặt mới đúng.”

 

Nghe thấy chạy đến nhà năng hùng hồn như thế.

 

Lâm Hướng Nam ngay cả cái gáo trong tay cũng kịp đặt xuống từ trong bếp chạy , thấy là Doanh trưởng Vương, liền trực tiếp nhắm cái gáo trong tay ném thẳng đầu ông .

 

“Cái ông họ Vương , dạy quy tắc mà còn dạy đến tận nhà ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-91.html.]

Quản rộng đấy.”

 

“Ui da, đờ mờ.”

 

Doanh trưởng Vương kịp tránh, đầu đ-ập một cái.

 

Vương Hổ kinh ngạc ba ruột , Lâm Hướng Nam, sợ hãi, dám lên tiếng.

 

Chương 81 Cách nắm thóp đàn ông

 

Doanh trưởng Vương nỡ chấp nhặt với cô vợ trẻ, chỉ đành ôm đầu, với Cố Chấn Hoa:

 

“Cậu xem mà quản vợ chứ!”

 

Lâm Hướng Nam ngay cửa bếp, hai tay chống nạnh, lớn tiếng chế giễu:

 

“Còn quản , ông lo mà quản bản ông .”

 

“Này, cô cái ...”

 

Doanh trưởng Vương chút mất mặt.

 

Cố Chấn Hoa vội vàng dậy, giữ lấy cánh tay ông , trấn an vỗ vỗ, quan tâm hỏi:

 

“Đầu chứ ?

 

Có cần tìm bác sĩ xem ?”

 

“Không cần.

 

Không vấn đề gì lớn.”

 

Doanh trưởng Vương xoa xoa đầu.

 

Vừa nãy lúc cái gáo đ-ập trúng thì đau một chút, bây giờ đỡ nhiều .

 

Lâm Hướng Nam cũng nhắm đến mạng , lực đạo .

 

“Không thương là .”

 

Xác định , Cố Chấn Hoa liền :

 

“Có chuyện gì cứ bàn bạc với em là .

 

Nhà em tính tình nóng nảy một chút, là kiểu mà vợ em cũng quản nổi .

 

Mấy lời thích , ít mặt cô thôi.”

 

“Cậu thế là ý gì?

 

Vậy là trận đòn chịu trắng .”

 

Doanh trưởng Vương thể tin nổi Cố Chấn Hoa.

 

Ông còn trông mong Cố Chấn Hoa dạy dỗ vợ, ai ngờ Cố Chấn Hoa dạy dỗ ông .

 

Lâm Hướng Nam khoanh tay ng-ực, lạnh :

 

“Bị đ-ánh là đáng đời ?

 

Ai bảo ông mồm mép rẻ tiền.”

 

Doanh trưởng Vương cũng chẳng thèm để ý đến Lâm Hướng Nam, chân thành khuyên nhủ Cố Chấn Hoa:

 

“Không .

 

Cậu là đàn ông con trai, để cho một đàn bà chủ gia đình, mặt lắm.”

 

Cảm thấy nắm đ-ấm của cứng , Lâm Hướng Nam nghiến răng, định bếp lấy gậy.

 

Cố Chấn Hoa thấy thế liền , vội vàng kéo Doanh trưởng Vương ngoài, lớn:

 

“Tiểu Nam, em đun thêm một nồi nước nữa .

 

Anh ngoài chút việc bàn với Doanh trưởng Vương.”

 

Doanh trưởng Vương vẫn còn phục, miệng lầm bầm :

 

“Cậu đúng là, đầu thấy sợ vợ như đấy.”

 

“Nói nhảm cái gì thế, em sợ cô , em là hạng nào chứ?

 

Trong cái nhà , em bảo cô , cô còn chẳng dám .”

 

Cố Chấn Hoa vẻ mặt nghiêm túc :

 

đối với em một lòng một , bỏ cả gia đình sự nghiệp để theo em đến đây, nếu em để cô chịu ấm ức, thì em thành cái loại .

 

Anh đối xử với em thế nào ...”

 

Đến khi Lâm Hướng Nam cầm gậy chạy thì Cố Chấn Hoa đẩy Doanh trưởng Vương ngoài cửa.

 

Lâm Hướng Nam ‘hừ’ một tiếng, trực tiếp ném cây gậy đ-ập mạnh cánh cửa.

 

Tiếng ‘rầm’ một cái khiến Vương Hổ giật nảy .

 

Nghe thấy tiếng động , Cố Chấn Hoa oán trách:

 

“Em bảo mà, cứ nhất quyết mấy lời đó mặt vợ em, xem tức giận thế nào kìa.

 

Lát nữa về em còn dỗ dành đấy.”

 

Doanh trưởng Vương vốn định bắt bẻ Lâm Hướng Nam, suýt nữa thì Cố Chấn Hoa cho nghẹn họng.

 

 

Loading...