Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 78

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:11:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hồ Mỹ Lệ bĩu môi, cũng thêm gì nữa, nhanh nhẹn dọn dẹp đồ đạc chuẩn về nhà.”

 

Nhìn thấy ngôi nhà lầu hai tầng mới xây, Tôn Tiểu Điệp rõ ràng ngẩn một lúc.

 

Cô và Lâm Hướng Đông ở quê là nhà ngói, hơn nữa nhà điện, cũng nước máy.

 

Nhà cô chỉ một cái đèn pin, nước dùng trong nhà đều là Lâm Hướng Đông mỗi sáng gánh về.

 

Chưa kể các việc đồng áng khác, riêng việc gánh nước thôi đủ vất vả .

 

Buổi tối ăn món canh gà còn từ bữa và ngó sen trộn của Lâm Hướng Tây.

 

Bầu khí trong nhà tế nhị, nhưng Lâm Hướng Nam hề lay chuyển, gắp một miếng ngó sen nhận xét:

 

“Cho ít giấm .

 

Lẽ nên cho thêm nhiều vừng nữa mới thơm.”

 

Lâm Hướng Tây vẻ mặt khiêm tốn học hỏi:

 

ngon bằng chú B-éo .

 

Hôm nay ở trong bếp ảnh hưởng đến phong độ của em .”

 

Chủ yếu là vì Hồ Mỹ Lệ ở trong bếp nên Lâm Hướng Tây dám trộn nếm vị mặt bà.

 

Vì Hồ Mỹ Lệ sẽ mắng ăn vụng.

 

Trời đất chứng giám!

 

Người bếp nếm vị chẳng là chuyện bình thường ?

 

Món ngon, cơm cũng ngon, nhưng Tôn Tiểu Điệp bưng bát cơm mà ăn như nhai sáp.

 

Nhà họ Tôn là một trong những nhà giàu nhất đội, lúc những đứa trẻ khác đều bỏ học thì Tôn Tiểu Điệp học hết cấp hai, quần áo những đứa trẻ khác đều vá víu thì năm nào cô cũng quần áo mới.

 

Mười lăm mười sáu tuổi, cô là cô gái nổi bật nhất đội .

 

Cô tưởng ở bên Lâm Hướng Đông là chịu thiệt.

 

đến thành phố, thấy căn phòng Lâm Hướng Đông ở.

 

Còn thấy cả xe đạp, đài phát thanh, quạt điện, phích nước... những thứ hàng hiếm trong nhà.

 

Tôn Tiểu Điệp chút mất tự tin .

 

Người thành phố còn khẩu phần lương thực cố định, những năm mất mùa ở quê, nhiều gia đình trong đội còn nhịn đói.

 

Lâm Hướng Đông tuy chịu khó nhưng nông thực giỏi lắm, nếu Hồ Mỹ Lệ thi thoảng gửi phiếu lương thực cho , đôi khi cũng nhịn đói.

 

Nếu Lâm Hướng Đông sống ở thành phố như thế thì Tôn Tiểu Điệp cũng hiểu tại Hồ Mỹ Lệ nhất định đưa con trai về thành phố .

 

Ở thành phố, dù là gia đình công nhân bình thường thì ngày tháng cũng hơn quê.

 

Có ăn uống , dầm mưa dãi nắng việc, tranh cướp mùa màng.

 

Ăn cơm xong, Hồ Mỹ Lệ liền :

 

“Tối nay Tôn Tiểu Điệp cứ ngủ cùng .

 

hai đứa cũng lĩnh chứng, ở chung một chỗ ảnh hưởng .”

 

Lâm Hướng Nam nhịn :

 

“Con cái cũng .

 

Mẹ còn cái .”

 

Nói xong cô liền Hồ Mỹ Lệ lườm một cái.

 

Lâm Hướng Nam thấy đầu to .

 

Lâm Hướng Đông còn chẳng bận tâm thành phố , Hồ Mỹ Lệ cứ nháo thế để .

 

Buổi tối lúc , Lâm Hướng Nam định riêng tư tìm Hồ Mỹ Lệ khuyên bà dừng tay.

 

định gõ cửa, cô thấy giọng của Tôn Tiểu Điệp.

 

“Con thể ngăn cản Hướng Đông về thành phố.

 

con xa cách Hướng Đông.”

 

“Con quan hệ lương thực của con chuyển là một rắc rối lớn, nhưng dùng tiền chẳng là giải quyết ?

 

sẵn sàng bỏ tiền mua việc cho con trai, tại thể vì cháu nội mà bỏ thêm chút tiền nữa chứ.”

 

“Tiền?

 

Tiền ở ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-78.html.]

thì tiền .”

 

Hồ Mỹ Lệ ‘ khẩy’ một tiếng, nhưng nể tình đứa trẻ trong bụng Tôn Tiểu Điệp nên cũng lời nặng nề.

 

“Hướng Đông một tháng 18 đồng lương, nuôi bản nó, nuôi cô, còn nuôi , nuôi thêm đứa con nữa.

 

Mua lương thực giá chính thức tiền của nó còn đủ tiêu, đừng đến lương thực giá cao.”

 

Cái lý Tôn Tiểu Điệp , nhưng cô vẫn đấu tranh một chút, “Không thể mua thêm một công việc nữa ?

 

Nếu con cũng lương thì chắc tiền sẽ đủ chứ ạ.”

 

“Cô tưởng chắc?”

 

Hồ Mỹ Lệ u uất :

 

trong nhà bây giờ chỉ hai công việc.

 

thể thế nào?”

 

Và một trong hai công việc là để dành cho Lâm Hướng Tây ở thành phố.

 

Lâm Hướng Nam ở cửa một lúc, cũng định gõ cửa nữa.

 

Cứ nháo , tùy hai họ nháo thế nào cũng , đ-ánh nh-au cũng chẳng .

 

Ngày mai cô sẽ để Lâm Hướng Tây ca cho cô, chốt công việc .

 

Công việc còn tùy họ giày vò.

 

Chương 70 Âm thầm giải quyết

 

Công việc bây giờ thực sự hiếm , tìm dựa may mắn.

 

Với khối tài sản hơn 200 triệu trong gian của Lâm Hướng Nam, rớt vài trăm đồng trong túi cô cũng chẳng thèm đầu tìm.

 

đơn vị nào mà dán thông báo tuyển dụng, dù bây giờ cô sợ xuống nông thôn nữa, cô cũng sẽ chạy lên hàng đầu để đặc biệt một cái.

 

Bởi vì từ nhỏ đến lớn cô từng khổ vì tiền, nhưng thực sự từng khổ vì tìm việc .

 

Chuyện tiền bạc thì còn dễ , chuyện công việc thì Lâm Hướng Nam chắc chắn sẽ nhượng bộ.

 

Con bên nặng bên khinh, nếu bảo Lâm Hướng Nam chọn giữa cả và em út, cô chắc chắn sẽ chọn em út.

 

Sáng sớm hôm , cả nhà xếp thành một hàng đ-ánh răng bên rãnh nước.

 

Lâm Hướng Tây đ-ánh răng xong định luôn, Lâm Hướng Nam đưa tay kéo .

 

“Gì thế chị?

 

Nước trong cốc lạnh , chị cần em lấy nước nóng cho chị ?”

 

“Không cần.”

 

Lâm Hướng Nam nhổ bọt kem đ-ánh răng trong miệng , “Tí nữa đến trường xin nghỉ , hôm nay cùng chị đến tiệm cơm một chuyến.”

 

“Hôm nay bên chị món gì ngon ?”

 

Ánh mắt Lâm Hướng Tây sáng rực lên, dứt khoát :

 

“Xin nghỉ gì.

 

Trốn học là mà.”

 

thầy cô cũng chẳng quản bọn họ mấy.

 

Xin nghỉ quan trọng, quan trọng là tiệm cơm, ở nhà đông tiện chuyện, Lâm Hướng Nam nháy mắt với một cái, “Lát nữa đường chị cho mà .”

 

Hồ Mỹ Lệ đang giả bệnh, tuy xót tiền lương nhưng cũng , định ở nhà tư tưởng cho Lâm Hướng Đông.

 

Lâm Hướng Tây xe đạp của Lâm Hướng Nam, phấn khích hỏi:

 

“Chị, hôm nay chị đặt đồ gì ?

 

mua con rùa mà chú B-éo ?”

 

“Không .

 

Chị định để em ca công việc của chị.”

 

Lâm Hướng Tây chút kỳ lạ, “Tại ?

 

Sang năm em mới nghiệp mà?”

 

“Năm nay em bỏ học với sang năm nghiệp chẳng khác gì .

 

Thà rằng sớm cho xong.”

 

Nếu Lâm Hướng Tây là đứa ham học, Lâm Hướng Nam chắc chắn sẽ ủng hộ học hết cấp hai cấp ba, thi đại học.

 

 

Loading...