Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 59

Cập nhật lúc: 2026-02-23 09:10:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cái nhà từ lúc tung tin bán việc đến lúc bán việc, đầy một ngày.”

 

Phía Hồ Mỹ Lệ từ lúc tin đến lúc bỏ tiền mua việc cũng chỉ mất một tiếng đồng hồ.

 

Cho nên lúc mua việc, dựa chính là vận may.

 

Lâm Hướng Nam đó lượn lờ ngoài các nhà máy, xem thông tin tuyển dụng của , ngày ngày hỏi thăm chuyện bán việc, mà vẫn chẳng kiếm cái nào.

 

Bây giờ vận may đến, chuyện công việc lập tức chốt hạ.

 

Tiền cọc đưa , lúc về Hồ Mỹ Lệ mới hỏi thăm mợ cả:

 

“Ngô Thúy Thúy chẳng chỉ là m.a.n.g t.h.a.i thôi ?

 

Tìm mà?

 

Sao nghĩ đến chuyện bán việc?”

 

Vừa bà vội vã mua việc, chẳng kịp hỏi han gì nhiều, giờ bà mới tâm trí mà hóng hớt.

 

Chuyện ăn mấy trăm tệ, mợ cả nếu hỏi cho rõ ràng thì dám trung gian môi giới.

 

“Chuyện thì dài lắm.

 

với cô thế nhé, một là Ngô Thúy Thúy hai năm từng sảy một đứa, cái t.h.a.i quả thực mang vất vả; hai là em chồng cô đầu năm nghiệp sơ trung, xuống nông thôn.”

 

“Ồ~~ hiểu , là mấy chuyện đó chứ gì.”

 

Trên mặt Hồ Mỹ Lệ lộ nụ đầy ẩn ý.

 

Mợ cả cũng nhướng mày với bà:

 

“Chính là như cô nghĩ đấy.

 

Phía nhà chồng công việc của Ngô Thúy Thúy thì thôi , còn chẳng chút biểu hiện gì, Ngô Thúy Thúy chịu mới là lạ, cô ngốc.”

 

Công việc là phía nhà họ Ngô bỏ tiền mua cho con gái, đến lượt khác đến chiếm hời.

 

Ngô Thúy Thúy ép đến phiền lòng, dứt khoát về nhà để ba sắp xếp hướng cho công việc .

 

Ngô Thúy Thúy chỉ một trai, vợ chồng trai đều việc , cháu trai cháu gái thì còn nhỏ, công việc của cô nhà dùng đến, nên nhà họ Ngô trực tiếp đem bán luôn.

 

Mọi đều là họ hàng dây mơ rễ má, cứ bảo là Hồ Mỹ Lệ cầu xin đến nhà họ Ngô, nhà họ Ngô mới giúp đỡ lúc ngặt nghèo.

 

Nhà chồng Ngô Thúy Thúy ý kiến cũng dám ầm lên, mưu đồ công việc của con dâu vốn dĩ là họ đuối lý.

 

Biết nguyên nhân Ngô Thúy Thúy bán việc, Hồ Mỹ Lệ nhịn cảm thán:

 

“Mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh.

 

So thì nhà họ Cố vẫn còn dễ xử lý chán.”

 

Chỉ đ-ánh cho một trận là nhà họ Cố im lặng tiếng.

 

“Ái chà~ Hai ngày nay ở nhà máy d.ư.ợ.c , Cố Chấn Quốc dạo vợ quản c.h.ặ.t, tiến bộ .

 

Không muộn, về sớm, cũng xin nghỉ ốm, lạ lùng lắm cơ~”

 

“Lần Từ Tiểu Đông mời nhà ngoại đến giúp cô mặt, còn đến hiện trường xem nữa kìa, em nhà ngoại cô đúng là đông thật…”

 

Hai họ chuyện đến hào hứng, về đến cửa nhà cũng chịu , còn túm tụm nhà khác.

 

Lâm Hướng Nam cũng kệ họ, tự lao bếp, lấy từ trong tủ mấy củ khoai tây, chuẩn dùng để luyện kỹ thuật dùng d.a.o.

 

Đợi Hồ Mỹ Lệ buôn chuyện xong, thỏa mãn bước bếp thì thấy một chậu khoai tây thái sợi to nhỏ đều.

 

“Trời đất ơi, con thái nhiều khoai tây thế gì?

 

Cái ăn bao nhiêu bữa đây, địa chủ cũng phá của như con.

 

Mau bỏ d.a.o xuống cho .”

 

Lâm Hướng Nam cạn lời:

 

“Mẹ còn con!

 

Vừa chỉ mải mê bốc phét thôi.

 

Mẹ cũng nghĩ xem con lấp l-iếm thế nào!

 

Đây chẳng là kiểu điển hình của ‘đ-ánh dọn’ ?”

 

Vị trí của Ngô Thúy Thúy là phụ bếp, giúp việc thái rau.

 

“Sợ cái gì.

 

Con thái rau thì bảo lãnh đạo sắp xếp việc khác cho.

 

Chỉ cần thái độ của con , tin lãnh đạo còn dám đuổi việc con.”

 

Hồ Mỹ Lệ lý thẳng khí hùng chất thêm gánh nặng lên vai lãnh đạo tương lai của Lâm Hướng Nam.

 

Vừa nãy lúc ngoài thời gian quá gấp rút, Hồ Mỹ Lệ vài lời vẫn hết, giờ trong phòng chỉ còn hai họ, Hồ Mỹ Lệ liền :

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-59.html.]

 

“Chúng nhé.

 

Công việc bỏ sáu trăm tệ mua.

 

Sau nếu cả con thật sự thể về thành phố, hoặc là công việc của em trai con chỗ trông cậy, con trả công việc cho gia đình.”

 

“Được , đều theo .”

 

Lâm Hướng Nam tùy miệng đồng ý.

 

Tính tình Hồ Mỹ Lệ tuy chút đanh đ-á nhưng đối với ba đứa con là thật sự tệ.

 

Để Lâm Hướng Nam thành phố, Hồ Mỹ Lệ cũng nghĩ đủ cách, thậm chí định vay tiền mua việc cho Lâm Hướng Nam, ầm ĩ về , bà còn tiếc chuyện ly hôn.

 

Nếu Hồ Mỹ Lệ ở phía , chịu đựng áp lực từ nhà máy và khu phố mà chịu nhượng bộ, Lâm Hướng Nam bây giờ chừng đang ở nông thôn nhổ lạc .

 

Bây giờ Hồ Mỹ Lệ tính toán cho hai đứa con còn cũng là chuyện bình thường.

 

Chưa đến ơn sinh thành của c-ơ th-ể , chỉ riêng chuyện ở thành phố, Lâm Hướng Nam nợ ân tình của Hồ Mỹ Lệ .

 

Dù Lâm Hướng Nam thích cũng sẵn lòng theo sự sắp xếp của bà, cứ chiếm lấy vị trí công việc .

 

cái Hồ Mỹ Lệ mà, con lùi một bước là bà thể lấn tới một bước.

 

Thấy Lâm Hướng Nam đồng ý yêu cầu của , Hồ Mỹ Lệ tiếp tục :

 

“Vì công việc là thuộc về gia đình.

 

Tiền lương hàng tháng của con cũng giao cho .”

 

“Cái gì?”

 

Lâm Hướng Nam mặt đầy cạn lời:

 

“Mẹ xem, thế là tiếng ?

 

Con việc mệt ch-ết mệt sống một tháng, tiền lương đưa hết cho ?

 

Có thể ?

 

Chu Bát Bì cũng ác bằng .”

 

Hồ Mỹ Lệ thỏa hiệp:

 

“Vậy để cho con một tệ tiền tiêu vặt.

 

Đủ chứ.”

 

Lâm Hướng Nam bĩu môi.

 

“Vẫn đủ?

 

Chị Đào Hoa của con một tháng cũng chỉ một tệ, nó đủ tiêu thì con chắc chắn cũng đủ tiêu.

 

Hơn nữa, bản con chỉ tiền riêng, đợi kết hôn con còn tiền lương của Tiểu Cố để dùng…

 

Tối đa là hai tệ, thể nhiều hơn nữa.”

 

“Một nửa.”

 

“Cái gì một nửa?”

 

Hồ Mỹ Lệ chấn kinh:

 

“Con giữ một nửa tiền lương?

 

Cái cũng đen quá đấy, thể nào, tuyệt đối thể nào.”

 

“Đi một tháng trời, cuối cùng cầm về tay một tệ.

 

Ngày tháng như thế con sống nổi.”

 

Mức lương , dù là công hiền lành nhất cũng suy sụp.

 

Lâm Hướng Nam lý luận:

 

“Chị Đào Hoa chỉ giữ một tệ tiền tiêu vặt là vì ăn mặc nhà đều lo hết .

 

Mẹ thể lo ăn mặc cho con ?”

 

Hồ Mỹ Lệ những lo ăn mặc cho Lâm Hướng Nam, mà còn thường xuyên hưởng sái đồ ngon của Lâm Hướng Nam, quần áo mới cũng ké mất hai bộ.

 

Nhắc đến chuyện , Hồ Mỹ Lệ bất giác thấy chột , mắng nhiếc lẩm nhẩm:

 

“Được , một nửa thì một nửa.

 

Lão nương thật sự là uổng công nuôi con lớn nhường .

 

Cánh cứng điều kiện với .”

 

Lâm Hướng Nam ngẩng đầu trời, giả vờ như thấy.

 

 

Loading...