Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 556

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:49:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cứ cầm lấy ."

 

Lâm Hướng Nam hờ hững :

 

nhận đồ thì các em việc cho , dạy dỗ cho hẳn hoi ."

 

Mặc dù danh nghĩa là học trò của cô, nhưng lúc học bản lĩnh thì vẫn là các sư sư tỷ đáng tin cậy hơn, Lâm Hướng Nam bận lắm, thời gian cầm tay chỉ việc cho học sinh.

 

Giao lưu học sinh cho nhà quản lý, Lâm Hướng Nam cũng yên tâm.

 

Lâm Hướng Nam một cách nhẹ tựa lông hồng, nhưng Tô Vượng Vượng chút nắm chắc ý tứ, lén lút hỏi:

 

“Thưa thầy, lưu học sinh dạy thế nào ạ?"

 

“Ngoại trừ những dự án bảo mật, thể dạy bao nhiêu thì dạy bấy nhiêu."

 

Lâm Hướng Nam nhịn chút buồn , châm chọc :

 

“Em cũng nghiệp giáo viên , còn sợ cái ?

 

Học sinh của em dạy thế nào thì học sinh của cũng dạy thế thôi."

 

“Em cũng nhận lưu học sinh bao giờ ."

 

Tô Vượng Vượng nhỏ giọng lẩm bẩm.

 

Mặc dù mức độ chừng mực dễ kiểm soát, nhưng Lâm Hướng Nam ở chống đỡ, Tô Vượng Vượng cũng chẳng sợ hãi, dạy đều là những thứ thật sự, hề bộ tịch để lừa gạt .

 

Người bỏ tiền để đây mà, đừng để dạy ảnh hưởng đến đơn hàng lớn tiếp theo.

 

Sau khi Hiệu trưởng quẳng học sinh cho Lâm Hướng Nam thì cũng thèm quản nữa.

 

là “dùng thì nghi, nghi thì dùng", với tính khí của Lâm Hướng Nam, nếu thực sự bỏ tâm trí để đấu trí đấu dũng với đám học sinh thì cả đám học sinh gộp cũng chơi cô.

 

Chỉ là một lưu học sinh thôi, chẳng lo lắng cả.

 

thấy cái lưu học sinh đại gia vung tiền như r-ác, còn dỗ dành Lâm Hướng Nam sang nước bọn họ đầu tư, Hiệu trưởng liền yên nữa.

 

Chỉ trẻ con mới gì về sức mạnh của đồng tiền, còn ở cái tuổi của ông, ông hiểu quá rõ về sức mạnh của đồng tiền .

 

Lúc ông và Lâm Hướng Nam tán gẫu, ông liền :

 

“Cô xem tin tức , tháng hai vị lãnh đạo ở bên Đặc khu điều tra vì liên quan đến việc buôn lậu xe quy mô lớn đấy..."

 

Lúc cải cách mở cửa mới bắt đầu, nghị lực của vẫn kiên định.

 

bây giờ các ông chủ lớn trong nước nhiều lên, đ-ạn bọc đường quá mức dày đặc, thế là chịu nổi sự cám dỗ.

 

Vì để bản thể tận hưởng cuộc sống, vì để cha thể ở căn nhà , vì để con cái suất trường danh tiếng ở nước ngoài và những khoản chi phí du học khổng lồ...

 

thì mỗi đều cái cớ của riêng , lúc bắt thì lóc t.h.ả.m thiết hối .

 

Những chuyện bát quái tương tự như , hai năm nay cũng dần dần nhiều lên.

 

Vừa thấy giọng điệu đó của Hiệu trưởng, Lâm Hướng Nam liền trừng mắt ông:

 

“Gì thế, thầy chuyện nhắm đấy ?"

 

nào ý đó .

 

chỉ là tán gẫu thôi."

 

Hiệu trưởng dám thừa nhận, bởi vì ông cãi Lâm Hướng Nam.

 

Ông thừa nhận, Lâm Hướng Nam cũng ý của ông, ghét bỏ :

 

“Thầy coi thường ai thế.

 

tiêu tiền dựa khác, tự kiếm , thầy tưởng đầu tư nhiều công ty như đều là để ngắm thôi ?

 

Còn nuôi nổi một ?"

 

Hiệu trưởng nhỏ giọng lầm bầm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-556.html.]

 

“Cô kiếm nhiều, cô cũng tiêu nhiều mà.

 

Trong nhà hai đứa trẻ còn đang chuẩn du học nữa."

 

Dưới hành động nỗ lực vung tiền của Lâm Hướng Nam, các tòa nhà thí nghiệm trong và ngoài trường của cô đều thể coi là xa hoa, đãi ngộ cho những việc ở đó cũng đến mức quá đáng, Tết Đoan Ngọ tiền thưởng, Tết Trung Thu tiền thưởng, hàng quý tiền thưởng, cuối năm tiền thưởng...

 

Chỉ cần là lễ tết, Lâm Hướng Nam đều phát tiền.

 

Tô Vượng Vượng nghiệp ở trường giáo viên, thể xin trường cấp phòng thí nghiệm , mà vẫn nỡ rời xa Lâm Hướng Nam, vẫn cứ theo cô như cũ, cô chỉ tự theo, mà còn mang theo cả học sinh của cùng.

 

Ở bên ngoài lấy nhiều thiết dụng cụ và đãi ngộ như chứ.

 

Không kiếm tiền thì cứ bám lấy thôi, quá bình thường mà.

 

Đi theo thầy của thì chẳng gì mất mặt cả.

 

Làm nghiên cứu là một thứ đốt tiền, cho dù phần lớn kinh phí là quốc gia cấp, thì tiền lẻ còn cũng bình thường thể chịu đựng , sức mạnh cá nhân thể so bì với quốc gia, những thiết máy móc siêu lớn, móc rỗng ví của Lâm Hướng Nam cũng mua nổi.

 

Du học cũng , vì sự chênh lệch vật giá giữa hai bên, nuôi con nước ngoài du học cũng đốt tiền dữ dội.

 

Một “con quái thú nuốt vàng" khiến nhiều gia đình gánh nổi , huống chi nhà Lâm Hướng Nam còn tận hai đứa.

 

Ngặt nỗi hai đứa trẻ trong nhà đều kinh thành học hành.

 

Cái tuổi nhà trẻ, hai đứa trẻ lăn lộn trong trường, lúc Lâm Hướng Nam học đại học thì cô dẫn chúng đến lớp học và văn phòng chơi , Lâm Hướng Nam giờ nghiệp tiến sĩ bao nhiêu năm cơ chứ.

 

Quanh quẩn ở Đại học Kinh thành hơn mười năm, quá mức quen thuộc, dẫn đến việc Đại học Kinh thành chẳng còn chút sức hút nào đối với hai đứa trẻ nữa.

 

Những đứa trẻ lớn hơn một chút đều hy vọng rời khỏi đôi cánh của cha để tự khám phá.

 

Bất kể là những ngôi trường xung quanh kinh thành, là những ngôi trường ở các thành phố ven biển, đều thoát khỏi móng vuốt của lớn trong nhà, Đại Bảo và Tiểu Bảo dứt khoát chuẩn nước ngoài.

 

Tất nhiên, học xong chắc chắn bọn trẻ sẽ về.

 

Thân phận của cha nhạy cảm, thực sự mà đ-ánh nh-au, hai đứa nhỏ còn lo lắng sẽ bắt cóc tống tiền cơ.

 

Hiệu trưởng thì thèm hai thiên tài nhỏ , giữ trường , nhưng gì nổi Lâm Hướng Nam, những lời níu kéo còn chẳng cơ hội để thốt khỏi miệng.

 

Cứ theo lời ông , hai đứa con nhà Lâm Hướng Nam, về khoản tiêu tiền , quả thực như đúc từ một khuôn với Lâm Hướng Nam , ăn mặc đều cầu kỳ.

 

Thực sự nước ngoài du học , còn tốn bao nhiêu tiền nữa đây.

 

Rất nhiều lãnh đạo ngã ngựa đều là vì thiếu những khoản tiền nhỏ, dần dần cái lòng tham mới phình to .

 

Hiệu trưởng chỉ phòng bệnh hơn chữa bệnh, cảnh báo về tác hại của việc sai trái, để tránh cho Lâm Hướng Nam con đường hẹp.

 

Kết quả là Lâm Hướng Nam những , còn khinh thường liếc ông một cái, vòng qua ông mà bước .

 

Trước khi , Lâm Hướng Nam còn lấy danh nghĩa mỹ miều:

 

“Con đường giống với thầy, cùng đường với thầy ."

 

Lâm Hướng Nam mất hút , Hiệu trưởng vẫn còn đang nghi thần nghi quỷ lầm bầm lầu bầu:

 

“Lời ẩn ý đây mà, cái là ý gì cơ chứ..."

 

Về nhà nghiền ngẫm suốt một ngày, ông cũng nghiền ngẫm gì, mãi đến ngày hôm , nỗi nghi hoặc của ông mới tan biến hết sạch.

 

Bởi vì Lâm Hướng Nam tự mua thiết cho , còn gửi đến phòng thí nghiệm tư nhân bên ngoài, mà là quyên tặng cho tòa nhà thí nghiệm của trường.

 

“Thực lực của thế nào, cần nữa chứ?"

 

Hiệu trưởng thật thà:

 

“Không cần nữa, đều hiểu cả ."

 

cũng là do quá lâu bỏ tiền lớn mua thiết , khiến thầy nảy sinh hiểu lầm về ."

 

Lâm Hướng Nam nhịn lắc đầu thở dài.

 

Những thứ cần mua cô sớm mua , dạo gần đây quả thực gì cần sắm sửa thêm.

 

 

Loading...