Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 555

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:48:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bây giờ Lâm Hướng Nam bận rộn kiếm tiền, năng gì nữa, nhưng những lời cô đây vẫn hề biến mất.”

 

Trong nước cứ hễ đột phá kỹ thuật trọng đại nào, Lâm Hướng Nam lôi bàn tán một vòng.

 

Mỗi khi đến lúc , Lâm Hướng Nam đều dám thò mặt , trốn ở nhà “danh sách thù dai".

 

“Mình thành thật lâu như , vẫn tha cho thế !"

 

“Đừng tưởng là khen thì sẽ nhớ ơn các .

 

Quay đầu nếu tổ chức mà bắt đến cái nơi cách biệt với thế giới để nhốt việc, thì mỗi các đều thoát can hệ !

 

Đến lúc đó sẽ bắt hết các !"

 

“Bắt hết , đầu độc cho câm hết luôn!"

 

Chương 480 Cô dạy loại hèn nhát

 

Thời gian càng lâu, danh sách chờ “trùm bao tải" trong tay Lâm Hướng Nam càng dài thêm.

 

Chuẩn tìm cái lý do khác để phản bác một trận.

 

Người quá nhiều, căn bản cách nào cảnh cáo từng một, bảo bọn họ đừng nhắc những lời Lâm Hướng Nam nữa.

 

Mọi đều nội tình , thế thì còn bảo mật cái nỗi gì, chẳng khác nào thẳng luôn.

 

Trước đồng nghiệp kết quả nghiên cứu, Lâm Hướng Nam luôn là hì hì xem náo nhiệt, bây giờ cô trở thành xem, thấy cô trở nên thành thật, Giáo sư Hoàng đặc biệt đến tìm cô để buôn chuyện.

 

“Cô xị mặt cái gì.

 

Bên phía Giáo sư Lưu nhận bao nhiêu giải thưởng , cô chúc mừng ?

 

Trước cô chẳng thích mấy chuyện nhất ?

 

Bây giờ nữa?

 

thích Giáo sư Lưu ?"

 

Ông dám đảm bảo, chỉ cần Lâm Hướng Nam mặt, niềm vui của Giáo sư Lưu lập tức giảm một nửa.

 

Vất vả lụng mấy năm trời, xong mới phát hiện , lắm, góp phần chứng minh cho những lời c.h.é.m gió của Lâm Hướng Nam , nhân tiện còn tự vả mặt một cái nữa.

 

Chuyện ông từng nếm trải, kinh nghiệm đầy .

 

“Đi cái gì mà chứ.

 

khiêm tốn."

 

Lâm Hướng Nam đáng thương :

 

sợ hào quang của quá ch.ói mắt, lãnh đạo sẽ chủ động đến 'quan tâm' , điều đến căn phòng tối nhỏ bé nào đó thì khổ."

 

Nếu lùi hai mươi năm , cái thời thiếu ăn thiếu mặc biến động, Lâm Hướng Nam trái ngại cách biệt với thế giới để bảo bình an.

 

bây giờ cải cách mở cửa mười mấy năm , thế giới phồn hoa lóa mắt , Lâm Hướng Nam cảm thấy nghị lực của chịu nổi thử thách, sống nổi cái kiểu việc cách biệt với thế giới đó .

 

Biết Lâm Hướng Nam đang lo lắng điều gì, Giáo sư Hoàng cũng cạn lời luôn.

 

“Cô cũng lo xa quá .

 

Nhiệm vụ kiểu đó, tìm ai cũng tìm đến cô .

 

Thật sự tưởng là tổ chức kén chọn ."

 

Không chút phong thái đại tướng trưởng thành vững vàng thì thực sự nổi việc đó.

 

Hạng sống một cuộc đời màu mè hoa lá hẹ như Lâm Hướng Nam, ngay từ đầu loại trừ .

 

Thật sự bắt việc, ước chừng cô cũng thể nửa đêm trèo lên xe lửa bỏ trốn mất.

 

Thời đại đang phát triển, bọn họ cần đến bãi sa mạc Gobi cũng thể đóng góp cho sự nghiệp của quốc gia, hiện tại nhiều công xưởng quân sự tam tuyến trong núi sâu đều loại bỏ, huống chi là các căn cứ nghiên cứu khác trong núi sâu, phần lớn đều bước ngoài .

 

Hiện tại mục tiêu của bọn họ là hướng quốc tế.

 

con đường hướng quốc tế , tạm thời cũng chỉ Lâm Hướng Nam bước , còn những thế hệ kế cận khác thì vẫn nỗ lực thêm.

 

Đừng Hoa Quốc bây giờ tạm thời còn lạc hậu, nhưng ngay từ lúc mới lập quốc, Hoa Quốc bắt đầu tiếp nhận sinh viên nước ngoài.

 

Kể từ khi Lâm Hướng Nam thăng chức lên giảng viên hướng dẫn nghiên cứu sinh tiến sĩ, nhiều sinh viên nước ngoài vì danh tiếng của cô mà học trò của cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-555.html.]

 

Mỗi một Lâm Hướng Nam đều vô tình từ chối, cô chê phiền phức.

 

Dạy học sinh vốn dĩ phiền, học sinh nước ngoài thì độ khó tăng gấp đôi, cộng thêm một yếu tố bảo mật, mức độ chừng mực dễ kiểm soát, độ khó tăng gấp bội phần...

 

Lâm Hướng Nam vốn định lười biếng, nhưng chịu nổi “bán" cô, nhét lưu học sinh nước ngoài cho cô.

 

“Đơn hàng mấy chục triệu đô la của quốc gia đấy, thể hỏng .

 

Cô cứ dẫn dắt thêm một học sinh thôi mà, vướng víu gì , dắt một con cừu là chăn, dắt hai con cừu cũng là chăn, thêm một bớt một cũng chẳng khác là mấy..."

 

Sợ Lâm Hướng Nam bỏ dở giữa chừng, Hiệu trưởng chủ động tìm cô để công tác tư tưởng.

 

“Tại ?

 

Thầy tìm khác , thầy tìm Giáo sư Lý , Giáo sư Lý thầy hiền, thầy thích dạy học sinh.

 

Giáo sư Triệu cũng , cô hào quang của mẫu tính, dẫn dắt học sinh cực kỳ dịu dàng, học sinh đều thích cô ..."

 

Ch-ết đồng đạo chứ ch-ết bần đạo, Lâm Hướng Nam quả quyết đẩy các giáo viên khác chịu trận.

 

“Người chỉ đích danh học trò của cô, danh tiếng của cô lớn nhất.

 

nể mặt thì cũng nể mặt tiền chứ, đó là đại gia đấy, mỗi đặt hàng đều là mấy chục triệu thậm chí là cả trăm triệu đô la..."

 

Hiệu trưởng lải nhải khuyên nhủ, Lâm Hướng Nam còn kịp phản bác thì bên ngoài văn phòng bỗng nhiên truyền đến một giọng trong trẻo, ngang nhiên mắng c.h.ử.i trường học.

 

“Phiền quá mất, thật đem bán cái trường cho ...

 

Đi học thì cái gì ho , điên mất thôi..."

 

Hiệu trưởng thấy lời thì ngẩn hai giây, đó liền thấy một nữ sinh xinh xắn từ cửa bước .

 

Nữ sinh thấy cả Lâm Hướng Nam và Hiệu trưởng đều ở đó, oán khí mặt thu liễm một chút:

 

“Thưa thầy, thưa Hiệu trưởng, hai đều ở đây ạ.

 

Em đến lấy tài liệu, nãy em quên lấy."

 

“Lấy thì mau , Hiệu trưởng đang bàn việc với ."

 

Lâm Hướng Nam nén .

 

“Vâng thưa thầy."

 

Hiệu trưởng cứ thế đơ mặt , học sinh cầm tập tài liệu từ bàn việc của Lâm Hướng Nam , đó thản nhiên rời khỏi.

 

Ông còn đang định xem sinh viên khoa nào mà gan lớn thế.

 

Phát hiện là “thuộc hạ" của Lâm Hướng Nam, Hiệu trưởng cũng chẳng còn gì để .

 

Phòng thí nghiệm của Lâm Hướng Nam nuôi những đóa hoa mềm yếu, là “bá vương hoa" cả.

 

“Ngày thường cô nên quản lý bọn họ nhiều hơn chút!"

 

Hiệu trưởng nhăn nhó nhắc nhở.

 

Lâm Hướng Nam trả lời trực diện, cô liền hỏi:

 

“Cứ như , thầy cũng yên tâm giao lưu học sinh nước ngoài đến từ chỗ đại gia cho ?"

 

“Yên tâm chứ, gì mà yên tâm.

 

thì cô cũng dạy loại hèn nhát ."

 

Chương 481 mà thiếu tiền ?

 

Lưu học sinh từ bên ngoài đến thường đều chút tiền, cái học trò mới thu nhận của Lâm Hướng Nam thì càng miễn bàn, cực kỳ giàu .

 

Vừa mới đến trường, vị lưu học sinh cho các sư sư tỷ một sự chấn động nhẹ, quà gặp mặt là vòng tay vàng ròng.

 

Bởi vì nhà đúng là mỏ vàng thật, đây là “đặc sản địa phương" chính hiệu mang từ nhà đến.

 

“Thế hợp lắm nhỉ."

 

Đám Tô Vượng Vượng món quà, lắp ba lắp bắp, do dự quyết, ánh mắt cứ liếc về phía Lâm Hướng Nam.

 

Người lớn trong nhà gật đầu thì trẻ con dám nhận bao lì xì .

 

 

Loading...