Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 547
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:48:51
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Làm nghề nào ghét nghề đó, dạy sinh viên khiến Lâm Hướng Nam trực tiếp suy sụp tinh thần.”
cô quên béng mất quần chúng hóng hớt , còn quần chúng hóng hớt thì hề quên cô.
Người hận còn lâu dài hơn cả yêu, những năm xưa cãi thắng nổi Lâm Hướng Nam, cuốn sổ nhỏ trong lòng họ vẫn ghi chép rõ mồn một đấy.
Những lời tuyên bố hùng hồn mà Lâm Hướng Nam đưa , những chiếc bánh vẽ mà cô vẽ, còn lập hẳn một cái bảng, thành mục nào thì đ-ánh dấu mục đó, chỉ để xem rốt cuộc năm xưa là ai sai.
Đ-ánh dấu đến phía , nhiều đều ngẩn ngơ, năm năm còn tới mà những “chiếc bánh nhỏ" trong vòng năm năm của Lâm Hướng Nam đều thành hết , nếu như thì kết quả cuối cùng của những “chiếc bánh lớn" mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm sẽ ?
Lâm Hướng Nam còn chủ động khơi chuyện mà bỗng nhiên trở thành nhân vật chủ đề mặt báo.
《Đội ngũ nghiên cứu khoa học đông đảo tiến lên mạnh mẽ, liệu kế hoạch của Lâm Hướng Nam thể thực hiện ?》, 《Học tập Lâm Hướng Nam, chuyên gia kiểu Lâm Hướng Nam》...
Đã quen với việc mắng nhiếc báo lá cải , bỗng nhiên khen ngợi như , Lâm Hướng Nam thấy tiêu đề là nhướng mày ngay.
“Tiến bộ , trực tiếp mắng là tác dụng nên đổi sang kiểu mát để thu hút sự chú ý của đây mà.
Xem mắng thế nào."
Lâm Hướng Nam xắn tay áo, rũ tờ báo, chuẩn xem kỹ mấy bài tin tức sẽ khách khí mà mắng .
Xem xong cô liền tiu nghỉu đặt tờ báo xuống:
“Hỏng , đúng là khen thật."
Chương 473 Không quân t.ử
b.út lấy , cảm xúc cũng nhen nhóm xong, hai câu thì thật sự với thời gian lãng phí để tin tức.
Khiêm tốn là chuyện thể nào, đặc biệt là đối với đám đối thủ cũ năm xưa.
Mấy cái tin khen ngợi cô đó, b.út danh cũng khá quen tai.
Chửi mấy năm trời, giờ mới khen cô một cái mà cô mềm lòng thì đời nào, cô hạng dễ dãi như thế.
Giờ mới nghĩ đến chuyện dỗ dành cô, muộn !
Nghĩ đến bộ mặt xéo xắt của mấy gã đó năm xưa, Lâm Hướng Nam cầm b.út ngay:
“Sự việc xong xuôi mới Gia Cát Lượng, lúc việc đến thì chẳng khác nào lợn, hãy mưa đúng lúc, bớt thói vuốt đuôi..."
Dẫu cũng liệt kê chiến tích của cô , chiến tích rõ rành rành, Lâm Hướng Nam cũng chẳng thèm lý lẽ sự thật nữa, trực tiếp mở chế độ tự luyến:
“ thế, Lâm Hướng Nam đây chính là giỏi giang như đấy, giờ sự lợi hại của , hối hận kịp chứ gì, đẳng cấp gì mà đòi đấu với ..."
Kiểu mẫu “ cùng " mà mấy đối thủ cũ dự kiến xuất hiện, đối với cái bậc thang mà họ đưa , Lâm Hướng Nam trực tiếp đ-á văng, xong còn bồi thêm một câu:
“Đưa bậc thang gì, vướng víu, tự nhảy nhót ."
Vừa mới phát thiện ý, đầu phát hiện sức sát thương của Lâm Hướng Nam vẫn giảm năm nào.
Họ buông v.ũ k.h.í đầu hàng, Lâm Hướng Nam thừa cơ đ-âm thêm hai đao.
Mấy đối thủ cũ thấy bài của Lâm Hướng Nam, mà nảy sinh cảm giác “ hổ là cô ".
“ đại khái đoán kết quả ."
“Nằm trong dự liệu."
“Không , thời gian còn dài, chúng cứ thong thả mà xem."
Bởi vì hai bên thể đạt thành tựu bắt tay giảng hòa, cho nên đám đối thủ cũ chỉ khen ngợi Lâm Hướng Nam ngắn ngủi một chút, đầu loạn lên.
Hai ngày bảo học tập Lâm Hướng Nam, hai ngày mắng, đầu bảo đừng học nữa, Lâm Hướng Nam đầy thói , kiêu ngạo!
Những thể cãi với Lâm Hướng Nam đều là những trong nghề hiểu chút kỹ thuật.
Sự thật bày đó họ sẽ cãi bướng, nhưng họ vẫn bảo vệ quan điểm của , tiếp tục tranh luận với Lâm Hướng Nam về tương lai.
Khiến Lâm Hướng Nam cũng chẳng thèm canh chừng luận văn nghiệp của sinh viên nữa, dồn hết sức lực tranh luận với họ.
“Người đều là hóa thù thành bạn, cô thì , ngược .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-547.html.]
Có bậc thang thì cô cứ xuống , cãi nữa ."
Giáo sư Hoàng định hòa giải.
Dù hiện tại khi ông và Lâm Hướng Nam hóa thù thành bạn thì còn cãi công khai nữa.
Ngay cả khi hai ý kiến khác , trình bày lý trí xong cũng tranh đúng sai, chỉ để thời gian trả lời.
Lâm Hướng Nam khinh bỉ bĩu môi:
“Bậc thang gì chứ?
Đây là bậc thang cho , là bậc thang cho chính bọn họ? là thắng, cần bậc thang.
Nếu họ cãi thắng, họ thể đưa bậc thang cho xuống chắc?
Chắc chắn sẽ cậy già lên mặt mà dạy bảo cho xem."
Năm xưa cô tung hoành các chương trình truyền hình và tin tức, cũng chẳng mấy ủng hộ cô, Lâm Hướng Nam tự thể đ-ánh hạ một vùng trời, chẳng cần ai hò hét cổ vũ .
Giáo sư Hoàng Lâm Hướng Nam “quét trúng" , ông lập tức bào chữa cho :
“Đừng bậy nhé, dám dạy bảo cô chứ.
chỉ nhắc nhở sinh viên đừng nóng vội, cũng đừng nản chí, cơm ăn từng miếng..."
“Vậy chẳng cũng đang xéo ?"
Lâm Hướng Nam đầy oán khí lườm ông .
“Làm gì chuyện đó, bình thường mặt sinh viên khen cô thôi."
Giáo sư Hoàng ngụy biện.
Có điều ông chỉ khen những việc Lâm Hướng Nam , bảo sinh viên học tập trí thông minh của cô, còn những thứ khác thì cần học, đặc biệt là cái tính nết.
Từ khi Lâm Hướng Nam quen giáo sư Hoàng đến nay, ông luôn là một phái bảo thủ kiên định.
Đến tận bây giờ vẫn .
Dù mối quan hệ với Lâm Hướng Nam khá , bản cũng liên tục đạt thành tích, nhưng cũng đủ để đổi lập trường của giáo sư Hoàng.
Bởi vì so với các nước phát triển, Trung Quốc hiện tại vẫn còn kém xa lắm.
Đây là cách về nền tảng, tạm thời tiến bộ nhanh hơn một chút, giáo sư Hoàng cũng thể tự hào nổi.
Ông :
“Khiêm tốn một chút là chuyện ."
“Khiêm tốn?
Khiêm tốn cái gì?
thắng , tự hào một chút thì ."
Lâm Hướng Nam vẻ cà lơ phất phơ vắt chéo chân.
Cái chân vắt chéo đang đung đưa đầy đắc ý thì tiếng gõ cửa văn phòng vang lên.
Đoán chừng là sinh viên nhà đến gõ cửa, Lâm Hướng Nam tự giác thu chân , chỉ tự hào nổi nữa, mà đến cả trái tim cũng thắt theo tiếng gõ cửa.
Cô bực bội vò mặt, còn kịp gì thì giáo sư Hoàng tự giác chuồn mất.
Chẳng trách Lâm Hướng Nam dạo báo hề kiềm chế chút nào, hóa là hỏa khí quá lớn, nén nổi.
Sinh viên bám lấy Lâm Hướng Nam:
“Thầy ơi, kết quả của em , thầy ơi, thầy nghĩ cách giúp em với thầy ơi."
Nói xong, từ trong túi móc mấy quả óc ch.ó đưa cho Lâm Hướng Nam:
“Thầy ơi cho thầy , tối qua em với sư tỷ Vượng Vượng và mấy nữa rủ hái trộm trong trường đấy, suýt nữa thì ch.ó đuổi."