Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 541
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:48:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giáo sư Hoàng , việc bại lộ .”
Chuyện chính là do ông đấy!
Thì nào, Lâm Hướng Nam dám đ-ánh ông chắc?
Trong lòng thì nghĩ kiêu ngạo như , nhưng mặt Lâm Hướng Nam, giáo sư Hoàng thậm chí còn thèm ngẩng đầu lên, cái cổ cứ như hàn ch-ết , tư thế hề đổi một chút nào.
Không thể thẳng, vì ông đúng là hố , ông thấy chột .
Không dám mắng , vì ông cãi thắng.
Càng dám đ-ánh nh-au, ông là một nắm xương già .
Ông cứ thế mà cho qua chuyện, nhưng Lâm Hướng Nam chịu, lẩm bẩm mắng mỏ:
“Em bảo mà, tại đều là bận xong việc mới gọi đến, mà dự án lớn trong tay em còn thành gọi em đến, bắt em chạy đôn chạy đáo hai bên, bận đến cuồng đầu óc.
Hóa là do thầy giở trò."
“Thầy ngẩng đầu lên, chuyện !"
Lâm Hướng Nam chất vấn.
“Lão già họ Hoàng?
Thầy thế hả.
Dám dám nhận ."
Từ Giáo sư Hoàng, Thầy Hoàng, hạ cấp xuống thành Lão già họ Hoàng, sắc mặt ông vẫn đổi, tiếp tục lật xem văn kiện.
V-ĩnh vi-ễn thể đ-ánh thức một đang giả vờ ngủ, đúng là chân lý mà.
Lâm Hướng Nam nghiến răng, trực tiếp vươn tay rút phăng tập văn kiện trong tay giáo sư Hoàng:
“Đừng xem sách nữa, em !"
Cô dí sát mặt mặt giáo sư Hoàng.
Mặt dí tận đến mắt giáo sư Hoàng , cô tin giáo sư Hoàng còn thể nữa.
Giáo sư Hoàng Lâm Hướng Nam một cái, thản nhiên dậy:
“ chút việc cần tìm Thôi lão bàn bạc một chút, em cùng ?"
“Được lắm nhé, lâm trận bỏ chạy, lúc thầy đường trốn đấy!"
Giáo sư Hoàng trả lời, kẹp lấy văn kiện của , lẳng lặng bỏ , giả vờ như thật sự bận.
Thanh niên sức lực dồi dào, ông trốn một chút thì sợ Lâm Hướng Nam sẽ kiên trì mắng ông nửa tiếng đồng hồ trong văn phòng mất, cái đó cũng khá là khổ sở đấy.
Thông thường các giáo sư đều là văn hóa, đẳng cấp, chuyện như , nhưng Lâm Hướng Nam thì, giáo sư Hoàng dám cược, chỉ thể chuồn là thượng sách.
Giáo sư Hoàng cũng đoán sai, Lâm Hướng Nam thật sự chuyện đó.
Lâm Hướng Nam nghi ngờ giáo sư Hoàng đang lừa , chỉ là mượn việc công để chạy trốn thôi, chứ chẳng việc chính sự gì cần bàn bạc cả.
Trên đường giáo sư Hoàng đến văn phòng Thôi lão, Lâm Hướng Nam cứ bên cạnh giáo sư Hoàng, kiên trì ngừng nghỉ mà lải nhải.
Bất kể giáo sư Hoàng nhanh thế nào cô cũng theo kịp, nhất định để lời của lọt tai giáo sư Hoàng.
“Thầy từ nhà em lái xe đến căn cứ nghiên cứu mất bao lâu ?
Năm mươi phút, tròn năm mươi phút đấy ạ!
Đi về là gần hai tiếng đồng hồ !
là lãng phí thời gian quý báu của em mà..."
“Em thể ở đây."
Giáo sư Hoàng nhịn phản bác:
“Căn cứ còn trang tài xế cho em nữa, em ở xe cũng thể việc mà.
Không lãng phí thời gian ."
“Có tài xế thì chứ, việc xe cho mắt, còn dễ say xe..."
Lâm Hướng Nam ngủ xe thôi, chẳng việc tí nào cả.
Hiện giờ vẫn khẩn cấp đến mức đường cũng tăng ca.
Tài xế do công ty tuyển dụng những nơi như căn cứ nghiên cứu, bên căn cứ liền cấp cho Lâm Hướng Nam một mới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-541.html.]
Thời gian chạy xe mà Lâm Hướng Nam tính toán là thời gian xe ô tô con, chứ xe đạp xe buýt thì còn chậm hơn nữa.
Nghỉ hè tiết dạy, nghiên cứu của riêng cô cũng tạm , giáo sư Hoàng và những khác đều ở ký túc xá.
Chỉ Lâm Hướng Nam là lo lắng việc bên tòa nhà thí nghiệm của , nên vẻ đặc biệt bận rộn.
Cái chính là, ngoài việc công, Lâm Hướng Nam còn việc riêng của nữa...
Khối lượng công việc đột ngột tăng gấp đôi, oán khí của Lâm Hướng Nam cũng tăng gấp đôi theo.
Mắng đến cuối cùng, trán Lâm Hướng Nam cũng toát cả mồ hôi.
Giáo sư Hoàng suốt dọc đường, đến ngoài cửa văn phòng Thôi lão mới :
“Nói cả một đoạn đường , em cũng mệt , lau mồ hôi .
Chẳng lẽ em định cùng trong ?"
“Không ."
Lâm Hướng Nam hứ một tiếng, lấy từ trong túi chiếc khăn tay thêu hoa văn, nhẹ nhàng lau chùi khuôn mặt nhỏ nhắn mỏng manh của .
“Trương Phi xỏ kim khâu..."
Giáo sư Hoàng lầm bầm một câu lập tức đẩy cửa văn phòng, chuồn mất hút.
Dù Lâm Hướng Nam cũng thể đuổi theo đến mặt Thôi lão mà mắng ông .
Lâm Hướng Nam đến , việc cũng , nếu còn trưng bộ dạng bằng lòng việc thì đúng là đáng ghét .
Lâm Hướng Nam cũng chỉ thể mắng ông vài câu lúc riêng tư thôi, ông chịu đựng .
Mặc dù cảm thấy tố chất tâm lý của khá kiên cường, nhưng khi tiếng mắng của Lâm Hướng Nam bên tai biến mất, giáo sư Hoàng vẫn cảm thấy nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.
Lâm Hướng Nam hừ hừ vài tiếng ở cửa, chút cam tâm, nhưng vẫn bỏ .
Dạo cô thật sự bận rộn lắm , thời gian rảnh rỗi để canh chừng mà mắng giáo sư Hoàng .
Sau khi lên xe, tài xế liền hỏi:
“Giáo sư Lâm, về trường ạ?"
“Không về trường, đến phòng thí nghiệm của công ty."
Văn phòng còn mấy bản văn kiện ký tên, đang đợi Lâm Hướng Nam đến ký đấy.
Tiền công ty kiếm mới bỏ túi còn nóng, Lâm Hướng Nam nghĩ xong cách tiêu .
Thậm chí khi mở công ty, Lâm Hướng Nam nghĩ sẵn , cô đặt mua một lô lớn thiết , lấy danh nghĩa công ty quyên tặng cho phòng thí nghiệm của trường.
Tiền ăn chơi nhảy múa mua đồ sưu tầm thì tiền tiêu vặt của riêng Lâm Hướng Nam là đủ .
Loại ngoại hối thặng dư cực kỳ trong sạch , dùng để mua máy móc thiết là khéo.
Chuyện thu mua còn do đích Lâm Hướng Nam canh chừng, Tạ Minh Lãng dạo bận rộn xuể .
Muốn mua cái nào thì mua cái đó, oán khí của Lâm Hướng Nam cũng vơi bớt một chút xíu.
Chương 468 cũng bán
Chọn xong thiết cần, Lâm Hướng Nam liền gọi điện cho Tạ Minh Lãng hẹn thời gian.
“Lúc trường khai giảng rảnh ?
Đến trường một chuyến , lấy danh nghĩa của quyên tặng cho trường."
“Không ."
Tạ Minh Lãng dứt khoát từ chối:
“Cô bỏ tiền , để nhận công lao, thấy ngại lắm.
Một nhà khoa học phong thái thanh cao như cô, ngưỡng mộ ch-ết .
Cô cứ lấy danh nghĩa của mà quyên tặng , sợ gì chứ."
Bình thường Lâm Hướng Nam đáng tin đến thì lúc cô đem phần lợi nhuận của quyên tặng cho trường, hình ảnh của cô trong mắt Tạ Minh Lãng trở nên cao lớn hẳn lên.
Càng , Tạ Minh Lãng càng thấy lý:
“Nếu cô sợ điều tra chuyện cô đầu tư chiếm cổ phần, sẽ bảo đảm cho cô.
sẽ với bọn họ là cô góp vốn bằng kỹ thuật, trực tiếp cho cô cổ phần luôn, tiền chia hồng lợi đều là của cô."