Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 532

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:48:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tuy nhiên trong lòng Lâm Hướng Nam hiểu rõ, hai đều là những kẻ bướng bỉnh, đều sẽ thừa nhận lầm của .”

 

Nhìn thấy nước uống kiện lực bảo xe của em trai, Lâm Hướng Nam cũng lấy một chai, dựa xe, xem kịch uống nước.

 

Khuyên can tốn lời lắm, cô thấm giọng .

 

cô còn uống mấy ngụm thì Hồ Mỹ Lệ mệt đến mức thu tay.

 

Ở tuổi bà, thật sự đuổi kịp trai trẻ khỏe như Lâm Hướng Tây nữa.

 

Hồ Mỹ Lệ thở hồng hộc đến bên cạnh Lâm Hướng Nam, giật lấy chai kiện lực bảo trong tay cô, mắng mỏ :

 

“Con nãy cứ im chẳng giúp chút sức nào, thế mà còn uống nước giải khát vận động cơ đấy!"

 

Người thực sự nên uống cái nước để bổ sung năng lượng !

 

Hồ Mỹ Lệ cầm chai kiện lực bảo, uống liền mấy ngụm lớn.

 

Lâm Hướng Tây khó đuổi hơn cả ch.ó, nãy đúng là bà mệt bở tai.

 

Chương 459 Đi Làm Thuê Rồi

 

Hồ Mỹ Lệ đuổi mệt , Lâm Hướng Tây cũng chạy mệt , thấy Hồ Mỹ Lệ thu tay, nó cũng sáp lấy một chai nước uống.

 

Năm nay kiện lực bảo tài trợ cho đội tuyển Trung Quốc tham dự Olympic, danh tiếng đang vang dội, Lâm Hướng Tây nghĩ họ lái xe về, dọc đường mệt mỏi nên mua một thùng để sẵn xe.

 

Ngay cả các vận động viên Olympic cũng uống loại nước giải khát điện giải , họ uống lái xe cũng sức hơn.

 

Uống nước xong, lau mồ hôi xong, Lâm Hướng Tây mới :

 

“Chị ơi, xe còn mấy xấp tiền nữa, đều là tiền hoa hồng cho chị đấy."

 

“Chị còn hoa hồng á?"

 

Lâm Hướng Nam há hốc mồm, ngạc nhiên :

 

“Em trai, em thế cũng quá hào phóng đấy!"

 

Cô vỗ vai Lâm Hướng Tây, :

 

“Em sang Đặc khu bên đó, chị cũng chẳng giúp gì nhiều.

 

Mấy nghìn tệ vốn liếng xưởng nhỏ ở quê đây, em trả cho chị gấp bội .

 

Lần thì cần chia cho chị ."

 

Lâm Hướng Nam cũng thiếu tiền, đến mức chiếm hời của nhà .

 

Một chạy sang Đặc khu lập nghiệp, kiếm tiền cũng chẳng dễ dàng gì.

 

Nói đến đây, Lâm Hướng Nam liền tò mò hỏi:

 

“Cậu cả ?

 

Cậu ?"

 

“Cậu đến công ty kiện lực bảo thuê ạ."

 

“Cái gì?

 

Làm thuê á?"

 

Nước Lâm Hướng Nam uống suýt nữa thì phun ngoài, “Người t.ử tế nào xin nghỉ lương, ăn ở Đặc khu mà tiếp tục đến nhà máy thuê chứ."

 

Việc biên chế thì , chạy ngoài thuê, tuyệt đối là điều thể hiểu nổi.

 

Theo ý nghĩ của Lâm Hướng Nam, một khi ngoài tìm vàng thì đương nhiên nắm bắt cơ hội kinh doanh, tự khởi nghiệp, trở thành thế hệ giàu thứ nhất tay trắng lập nghiệp.

 

Lâm Hướng Tây giải thích:

 

“Cậu cả vốn liếng mà.

 

Em bảo cho mượn tiền để lập một công ty nhỏ, chịu, sợ lỗ, chỉ tự để dành tiền.

 

Tiền dành dụm hòm hòm, thấy công ty kiện lực bảo ăn quá, liền đặc biệt chạy đến nhà máy thuê để học lỏm nghề."

 

Mỗi thế hệ một tính cách riêng.

 

Hồ Đại Hỷ cũng giống như Hồ Mỹ Lệ, những tài cán lớn khác thì , nhưng tài năng nhẫn nhịn và cầu an thì thuộc hàng nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-532.html.]

 

Chứng kiến nhiều sóng to gió lớn, họ đặc biệt thận trọng.

 

Một chút rủi ro cũng mạo hiểm.

 

Đến thế hệ của Lâm Hướng Tây thì gan hơn nhiều, một dám chạy sang Đặc khu.

 

Thành thật mà , nếu Lâm Hướng Tây dẫn , Hồ Đại Hỷ cũng dám chạy sang Đặc khu.

 

Con cái nhà lái xe về , rõ ràng là ăn khá khẩm, Hồ Mỹ Lệ liền hỏi:

 

“Vậy cả của con học nghề xong định gì?

 

Định bán nước giải khát ?"

 

Lâm Hướng Tây chút bất lực, “Cậu cả còn cứu sống nhà máy d.ư.ợ.c.

 

Cậu tiên về quê, dẫn một nhóm đến công ty kiện lực bảo việc để học lỏm nghề, đó cùng về, biến nhà máy d.ư.ợ.c thành nhà máy nước giải khát, một loại nước giải khát chức năng tương tự như kiện lực bảo, dù đây cũng là nhà máy d.ư.ợ.c mà, bình thủy tinh chứa glucose bằng chai nhựa hoặc bình thủy tinh là thành nước giải khát , tên cả cũng nghĩ xong , gọi là thương hiệu Đại Lực."

 

Lâm Hướng Tây cảm thấy chút đáng tin, nhưng cả là bảo thủ, cùng lắm thì lãng phí chút thời gian thôi, sẽ lỗ tiền, nó khuyên hai câu cũng quản nữa.

 

Cái thứ gọi là hoài niệm , chị em Lâm Hướng Nam , nhưng Hồ Mỹ Lệ , bà vô cùng tán đồng :

 

“Anh cả đúng lắm.

 

Nhà máy d.ư.ợ.c nuôi sống cả gia đình bao nhiêu năm qua, bây giờ cũng đến lúc báo đáp ."

 

Bà thật sự coi đơn vị như nhà .

 

Cứu nhà , trong mắt Hồ Mỹ Lệ thì chẳng gì sai.

 

Lâm Hướng Nam nhịn mà gãi đầu, “Cậu cả thế rốt cuộc là đang đào chân tường của ai?

 

Chẳng lẽ là đang đào chân tường của nhà máy d.ư.ợ.c ?

 

Thật sự coi công ty lớn của như một cơ sở đào tạo mi-ễn ph-í ?

 

Một nhóm đến đào tạo xong là ?

 

Bên Đặc khu dù thiếu công nhân đến mấy cũng thể dễ dàng như chứ."

 

Hơn nữa mấu chốt là công ty chịu thả , mà là công nhân còn về , tốc độ phát triển bên Đặc khu vượt xa quê nhà, cơ hội việc quá nhiều.

 

Đến tận bây giờ tỉnh ngoài vẫn còn cần thư giới thiệu, dân thể tự do lưu động, nông dân ở nông thôn đến Đặc khu việc cũng cơ hội, dẫn đến nhiều công ty ở Đặc khu, đặc biệt là các nhà máy, đều thiếu .

 

Công nhân ở xí nghiệp tư nhân vẻ vang bằng quốc doanh, nhưng mức lương và đãi ngộ đều khá.

 

Đi thuê thì lương cao, khởi nghiệp thì cơ hội nhiều.

 

Đều Đặc khu mở mang tầm mắt , nhà máy d.ư.ợ.c thì dễ dàng như .

 

Cậu cả năm nay dẫn , năm tới nhà máy d.ư.ợ.c chừng sẽ sụp đổ nhanh hơn.

 

Nhất thời cô cũng phân biệt cả là trung gian nữa...

 

Biết những khởi nghiệp thời chiêu trò đều dị, Lâm Hướng Nam cảm thấy khả năng bao dung của khá mạnh, nhưng cái thao tác thần thánh của cả vẫn Lâm Hướng Nam choáng váng.

 

Nhà máy d.ư.ợ.c sắp cả cứu ch-ết .

 

Chương 460 Môn Học Đối Phó

 

Chuyện cả , Lâm Hướng Tây khuyên , nhưng cả chủ động thư, gọi điện thoại hỏi ý kiến của Lâm Hướng Nam.

 

“Tiểu Nam , để mợ cả và đều xin nghỉ lương sang Đặc khu phát triển, chuyện cháu thấy thế nào?"

 

Có Lâm Hướng Tây báo , Lâm Hướng Nam cũng đoán sẽ chuyện , cô dội gáo nước lạnh mà ủng hộ :

 

“Cháu lạc quan."

 

Mợ cả và cũng đang việc ở nhà máy d.ư.ợ.c, hai tháng nay chậm lương, nhận tiền nữa , vì cứ mòn mỏi ở nhà máy d.ư.ợ.c thì thà chủ động sang Đặc khu tìm cơ hội.

 

Chỉ cần chịu ngoài thì sợ kiếm tiền.

 

Lâm Hướng Nam :

 

“Kết quả cháu thể khẳng định, nhưng quá trình chắc chắn là , cứ yên tâm mà xông pha ."

 

Nếu nhà máy d.ư.ợ.c cứu sống thì với kinh nghiệm họ học , tự lập nghiệp riêng cũng thể .

 

 

Loading...