Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 507
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:39:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ nhóm Hùng Mẫn Tài một lượt, ánh mắt trao đổi một hồi kiên định bày tỏ ở .”
'Cậu tăng ca dịp Tết ?' ' tăng.' 'Vậy cũng tăng.'
Kết quả của việc “nội cuốn" lẫn là cả năm đều về, đều ở tòa nhà thí nghiệm.
“Đừng mà.
Tết tăng ca , về nhà ăn Tết đấy."
Lâm Hướng Nam méo mặt .
“Lâm lão sư, cô cứ lo việc của cô .
Không cần quản bọn , bọn tự tính toán."
Hùng Mẫn Tài giải thích:
“Mắt thấy cuối năm sắp thành quả , bây giờ nghỉ phép, cứ như thở nghẹn ở đó, dở dở ương ương.
Thà rằng đợi Tết rảnh rỗi hãy nghỉ bù."
Đoán chừng Lâm Hướng Nam lẽ , Hùng Mẫn Tài giải thích thêm:
“Lúc tuyển dụng, Tạ tổng hứa với bọn , nếu thành quả sẽ thưởng cho bọn mười vạn tệ."
Tiền thưởng là mười vạn, nhưng năm chia thế nào thì vấn đề, là chia đều cho năm , ai đó chiếm phần lớn?
Vào thời điểm mấu chốt cuối cùng , chẳng ai rút lui cả, chỉ sợ phần tiền thưởng phần của .
Nhóm Hùng Mẫn Tài thể ý đồ gì chứ, họ chỉ kiếm chút tiền tài mọn thôi mà.
Chương 437 Trò chơi đồ hàng
Còn hơn một tháng nữa mới đến Tết, Tạ Minh Lãng vội vã về nhà để nịnh nọt tiền của bố .
khi , cũng quên “vẽ bánh" cho Lâm Hướng Nam.
Anh vẽ bánh cho đám trợ lý Hùng Mẫn Tài , thì với nhân vật nòng cốt như Lâm Hướng Nam, thể keo kiệt .
“Không cô ngày tuyết tiện ?
cũng thấy tiện.
Đợi về nhà nịnh cụ ít tiền tiêu Tết, lúc Kinh Thành sẽ mua cho cô một chiếc xe."
Lời của Tạ Minh Lãng khiến Lâm Hướng Nam cảm giác kiểu “ trộm ắc quy xe điện để nuôi cô", cô lợi cũng chẳng chiếm.
“Không cần cần, mua xe tự mua."
“Khách sáo gì.
tặng cô, xe gì cứ lên tiếng một câu là ."
Qua chuyện tuyển trợ lý, Tạ Minh Lãng nhận thức rõ Lâm Hướng Nam là một “đại lão" .
Vì cái bánh vẽ cho Lâm Hướng Nam bất kỳ yêu cầu nào.
Không giống như nhóm Hùng Mẫn Tài là kết quả mới thưởng, Lâm Hướng Nam chỉ cần là .
Cố Chấn Hoa cấp xe, trường cũng xe, nhưng bất kể là Cố Chấn Hoa Lâm Hướng Nam đều ý định dùng xe công cho việc tư.
Cải cách mở cửa mới vài năm, từng trải qua những chuyện đây, cả hai đều cực kỳ thận trọng trong những việc .
Khi việc công, Lâm Hướng Nam dùng xe chẳng hề khách sáo chút nào, thậm chí công tác xa mà bảo cô tự bắt xe chuyển chuyến, cô còn thèm.
Còn bình thường thì Lâm Hướng Nam xe, chỉ ba lựa chọn:
xe buýt, xe đạp hoặc bộ.
Tạ Minh Lãng thì khác, là nhà đầu tư, tiền, phận ở đó, bất kể gì, cũng đều xe đưa xe đón.
Thấy như , Lâm Hướng Nam nhịn mà lầm bầm ghen tị hai câu, thế là Tạ Minh Lãng đưa việc tặng xe chương trình nghị sự luôn.
Tòa nhà thí nghiệm cũng quyên tặng , giờ dự án nghiên cứu của Lâm Hướng Nam tiến triển thuận lợi, mắt thấy tiền lớn sắp nhảy túi , Tạ Minh Lãng sẽ keo kiệt.
tặng tòa nhà thí nghiệm và thiết thí nghiệm là quan hệ công với công, Lâm Hướng Nam tiếp nhận bình thường.
Còn riêng tặng xe cho , Lâm Hướng Nam thấy .
Dù giá trị một chiếc xe còn chẳng bằng một thiết nhập khẩu loại , Lâm Hướng Nam cũng nhận món quà từ Tạ Minh Lãng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-507.html.]
“Chuyện xe cộ đừng quản nữa, tự tính toán.
Anh mau về nhà , đừng để ý đến xe nữa."
Lâm Hướng Nam đuổi .
“Thật sự cần ?"
“Thật sự cần."
Lâm Hướng Nam khẳng định chắc nịch.
Giọng Tạ Minh Lãng đầy vẻ tiếc nuối:
“Cô cần thì thôi .
cũng ép, tránh gây rắc rối cho cô."
Học giả đại lục vẫn là quá thành thật, quá giản dị.
Trong những quen ở Kinh Thành, Lâm Hướng Nam coi là xa xỉ , mà ngay cả cô cũng dám dùng xe, khiến Tạ Minh Lãng cảm thán.
Không bổ não cái gì, lúc vẻ mặt cứ như “khổ đại thâm cừu" .
Lâm Hướng Nam chẳng thèm quan tâm nghĩ gì, Tạ Minh Lãng , cô liền gọi điện cho Hoàng Tiểu Cương, bảo lấy danh nghĩa công ty mua một chiếc xe, để cô dùng.
Cô nhận xe của Tạ Minh Lãng là vì cô tự mua.
Gợi ý của Tạ Minh Lãng cho cô cảm hứng, vất vả một năm , Lâm Hướng Nam quyết định thưởng cho một chiếc xe, treo tên công ty để đưa đón .
“Chị Lâm, xe mua hàng nội địa hàng nhập khẩu?
Ngân sách bao nhiêu?"
Hoàng Tiểu Cương hỏi kỹ.
Anh chỉ mong Lâm Hướng Nam mua xe, công ty xe , lúc Lâm Hướng Nam dùng, cũng thể lái oai một chút.
Có lẽ vì từng bắt trong đợt trấn áp mạnh tay đây, Hoàng Tiểu Cương dù Hồng Kông dát vàng một lớp, khoác một lớp vỏ mới về, nhưng cái đuôi cũng dám vểnh lên.
Lúc Lâm Hướng Nam việc gì sai bảo, liền ngoan ngoãn yên xử lý một việc vặt của công ty, như sắp xếp ăn ở cho nhân viên, thu mua văn phòng phẩm...
đều là Hoàng Tiểu Cương xử lý.
Công ty đang ở giai đoạn khởi đầu, vốn dĩ cũng quá nhiều việc để bận rộn.
Hiện tại bận nhất là Lâm Hướng Nam, đợi cô bận xong mới đến lượt Hoàng Tiểu Cương và Tạ Minh Lãng bọn họ.
Để khiêm tốn, Lâm Hướng Nam :
“Cứ chiếc Santana nội địa .
Tầm tám chín vạn tệ là mua , phô trương."
Nói là nội địa, nhưng thực tế là linh kiện do Đức sản xuất, lắp ráp trong nước, đây là khoản đầu tư giai đoạn đầu của công ty Đức để đ-ánh thị trường đại lục.
Nhận chỉ thị của Lâm Hướng Nam, Hoàng Tiểu Cương lập tức gọi điện đặt xe, chuyện mặt, Lâm Hướng Nam chỉ việc nấp phía đợi xe mà lái thôi.
Lâm Hướng Nam chuẩn mua xe, Lâm Hướng Tây nghỉ phép đến Kinh Thành chơi vài ngày cũng chuẩn mua nhà.
Trước đây Lâm Hướng Nam chuyện mua nhà, Lâm Hướng Tây mảy may động tĩnh, ai mà chủ động mua nhà.
Khiến trong nhà một cái là ngay uẩn khúc.
Cậu đang ngượng ngùng giải thích thế nào thì Đại Bảo buông một câu gây sốc:
“Cậu út đối tượng ."
Lâm Hướng Tây mặc nhận, ngại ngùng gì.
“Chuyện từ khi nào thế?"
Hồ Mỹ Lệ lập tức phấn chấn hẳn lên:
“Cô gái đơn vị nào?
Ở ?
Nhà mấy miệng ăn?
Mau mời đến nhà ăn cơm ..."