Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 483
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:38:47
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cho nên, cô chắc chắn là lọt mắt xanh của Lâm Hướng Nam .”
Tô Vượng Vượng vui vẻ đến mức lắc đầu quầy quậy:
“Kỳ nghỉ hè ở trường quả nhiên là đúng đắn.
Đây chẳng là biểu hiện nên mới nổi bật .
Đợi tớ thể hiện hơn chút nữa, kỳ nghỉ hè, tớ thể một độc chiếm ân sủng của chị !"
Không chỉ một cô nghĩ như , những trong phòng thí nghiệm hôm nay về ký túc xá cũng đều nghĩ như thế.
Không gì khác, vì hôm nay Lâm Hướng Nam đối xử với quá đỗi dịu dàng, dịu dàng một cách lạ thường.
Tô Vượng Vượng tìm cô tham khảo đề tài, Lâm Hướng Nam trực tiếp đưa ý kiến, đàn em nghiên cứu sinh tìm cô sửa luận văn, Lâm Hướng Nam cầm tay chỉ việc hướng dẫn sửa.
Mấy tờ tạp chí thường đăng bài, Lâm Hướng Nam đều quen thuộc, dù bài đăng qua vòng thẩm định giấu tên, Lâm Hướng Nam cũng thể đoán sơ bộ những chuyên gia thẩm định là ai, sửa chữa mục tiêu một chút thể tránh việc trả để chỉnh sửa nhỏ.
Sau khi giúp sửa xong luận văn, Lâm Hướng Nam những phê bình khác mà ngược còn khen ngợi hai câu:
“Bài luận văn khá , những chỗ cần sửa nhiều, tiến bộ hơn so với .
Sửa xong thì đưa cho chị thẩm định một nữa, chỗ chị mà qua thì chắc chắn phía giáo sư sẽ vấn đề gì."
Cùng độ tuổi như , Lâm Hướng Tây ở nhà thì ha hả, đàn em ở phòng thí nghiệm đang luận văn, cô nỡ lòng nào phê bình nỗ lực.
Bình thường Lâm Hướng Nam kiêu ngạo đến mức nào, bỗng nhiên dịu dàng một ngày như , ai mà nghĩ nhiều cho .
Mọi đều cảm thấy thể hiện , Lâm Hướng Nam thấu, cả ngày việc đều đầy hăng hái.
Lâm Hướng Nam phát “súp gà" cả ngày ở phòng thí nghiệm, khi trở về nhà liền thấy em “mướp đắng" nhà đang tươi hớn hở sán gần.
“Chị, mau xem em mua gì cho chị , hai giỏ hoa lớn, !
Lúc ngang qua thấy là em chắc chắn chị sẽ thích, mang đặt trong phòng chắc chắn là lắm.
Em mua hoa xong là vội vàng về ngay, chỉ sợ hoa héo rũ giữa đường..."
Bình thường Lâm Hướng Tây chẳng thích mấy thứ hoa cỏ đó , nếu vì chị , đời nào mua hoa chứ.
“Ngoại trừ việc học kém một chút.
Những phương diện khác, em vẫn khá là tâm lý đấy."
“Đó là đương nhiên.
Ai dám bảo em tâm lý với chị chứ."
Lâm Hướng Nam an ủi vỗ vỗ cánh tay , :
“ em xem, một thầy giáo như em, thể ngừng việc tự học chứ, dù cũng nên để tâm nhiều hơn một chút việc học ..."
“Được , em , chị cứ yên tâm ."
Lâm Hướng Tây đồng ý một cách dứt khoát, nhưng học tập là chuyện thể nào, cùng lắm là trong giờ việc thì soạn giáo án, nghiên cứu giáo trình.
Giờ đang là kỳ nghỉ, cứ chơi .
Mặc dù Lâm Hướng Tây chuyện gì cũng phản hồi, nhưng chuyện nào cũng kết quả.
Tuy nhiên Lâm Hướng Nam quả thực dỗ dành , “quả mướp đắng" nhà cũng đắng đến thế, đám nhóc ở phòng thí nghiệm bỗng chốc chẳng còn ngọt ngào như khi so sánh nữa.
Khi bài luận văn sửa xong của đàn em giao cho Lâm Hướng Nam sửa tiếp, Lâm Hướng Nam liền kìm mà đổi sắc mặt:
“Cậu đến bước , tại sâu thêm một chút nữa...
Căn cứ lý luận cho cách của là gì?
Tự bịa ..."
“Để em mang về sửa nữa."
Từng sai một chỉ , mắng mấy câu, hàm răng đang nhe của đàn em lập tức thu , vẻ mặt căng thẳng.
“Quả dưa ngọt" nhỏ trong nháy mắt biến thành “quả mướp đắng" đầy ấm ức.
Chương 417 Xem ngốc
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-483.html.]
Lâm Hướng Tây dạy dỗ một trận nên rén, chủ động tránh bão, thời gian rảnh đều chạy sang chỗ cả để trốn.
Cháu gái nhỏ mới chào đời, lúc cửa hàng bánh bao bận rộn, Hồ Mỹ Lệ liền giao cửa hàng cho nhân viên trông coi, cũng chạy sang nhà con trai cả.
Hai họ , Đại Bảo và Tiểu Bảo cũng theo.
Hai ngày liền, Lâm Hướng Nam về nhà thì nhà đều trống , chỉ còn một Cố Chấn Hoa.
Mẹ Hồ Mỹ Lệ và những khác ăn tối ở chỗ cả xong mới cùng về.
“Ôi trời ơi, cơ hội thế , chủ nhật hai đứa hẹn hò ."
Giọng điệu của Lâm Hướng Nam đầy vẻ phấn khích, bao nhiêu năm , cuối cùng thì con cái cũng bám nữa, gian riêng của hai .
“Hẹn!"
Cố Chấn Hoa thoải mái :
“Hai đứa xem phim ."
Đến ngày chủ nhật, Đại Bảo và Tiểu Bảo cảm thấy đó thời gian ở bên bố , nên vẫn ở nhà chơi với Lâm Hướng Nam.
hai đứa ngủ dậy thấy Lâm Hướng Nam trang điểm xinh , mặc sườn xám, dáng vẻ tao nhã, còn Cố Chấn Hoa thì mặc áo sơ mi, cổ áo Lâm Hướng Nam cởi bớt hai chiếc cúc, trông vô cùng lãng t.ử.
Lâm Hướng Nam đeo túi nhỏ, giơ tay hất tóc, thông báo:
“Đi đây~ Bye bye~"
“Mẹ ơi, chúng con ..."
Lời của Đại Bảo còn hết, Lâm Hướng Nam lên tiếng :
“Biết .
Mẹ cũng sẽ nhớ các con."
Nói xong, cô kéo tay Cố Chấn Hoa, chuồn thật nhanh.
Cố Chấn Hoa cũng ý tứ, cần gì, phối hợp vô cùng nhịp nhàng, bước chân nhanh y như Lâm Hướng Nam.
Vừa khỏi cổng sân nhà , hai liền chạy bộ một mạch, chỉ sợ con cái đuổi kịp.
Nhìn bóng lưng của Lâm Hướng Nam và Cố Chấn Hoa, Đại Bảo và Tiểu Bảo tủi bĩu môi, mách lẻo với Lâm Hướng Tây.
“Bố cho chúng con chơi cùng."
Đại Bảo phục.
“Họ thật ."
Tiểu Bảo trông thật tội nghiệp.
“Cái gì mà họ cho chúng chơi cùng?
Là chúng cho họ chơi cùng mới đúng.
Đi, hôm nay út cũng đưa hai đứa xem phim."
Trước đợt truy quét tội phạm, mùa hè nhiều sành điệu, mặc quần jeans cạp cực thấp, thể hở cả nửa m-ông, các hoạt động như khiêu vũ, nam nữ đều trực tiếp kề sát cọ xát , gợi d.ụ.c ngay tại chỗ, rạp chiếu phim cũng là nơi yêu thích nhất để giới trẻ hẹn hò, đôi khi mức độ táo bạo bên ngoài màn ảnh còn lớn hơn cả màn ảnh...
Hiện giờ những kẻ phạm tội lưu manh xử b-ắn nhiều , từng tên một đều trở nên ngoan ngoãn, ăn mặc cũng chỉnh tề hơn, môi trường xem phim cũng thanh lọc.
Trong bóng tối, các cặp đôi trẻ nhiều nhất cũng chỉ dám nắm tay nhỏ một chút.
Ở bên ngoài, thậm chí còn cố ý giữ cách.
môi trường ngoan ngoãn , lòng vẫn ngoan ngoãn.
Lâm Hướng Nam hôm nay ngoài đặc biệt chưng diện, xinh vô cùng nổi bật.
Lúc Cố Chấn Hoa mua nước ngọt, Lâm Hướng Nam ở cửa rạp phim chờ đợi, cô gặp hai đợt đến bắt chuyện.
“Cô đang đợi bạn , ..."
Lâm Hướng Nam đ-ánh giá đối phương một lượt, chiếc đồng hồ vàng lớn tay vô cùng bắt mắt, qua là một tên nhà giàu mới nổi, cô vô cảm, nhắc nhở một cách nhẹ nhàng:
“Tội lưu manh."