Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 481
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:38:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cách mua sắm kiểu , một hai vạn tệ cũng đủ tiêu mà.”
Anh tò mò hỏi:
“Chị, chị cái bằng sáng chế gì đó để mở công ty ?
Chị tiết kiệm tiền một chút để dự phòng ?
Làm nghiên cứu cần tiền, xin bằng sáng chế cần tiền, đăng ký công ty ở Hồng Kông cũng cần tiền..."
Chưa cần tính kỹ, Lâm Hướng Tây thấy đau ví chị .
Chị kiếm tiền thì giỏi thật, nhưng về khoản tiêu tiền thì cũng là một tay cừ khôi.
Thu nhập chỉ tăng thêm một phần, nhưng mức tiêu xài của Lâm Hướng Nam dám tăng thêm hai phần...
“Chẳng là do bận quá xoay xở kịp ?
Đợi chị bận xong đợt tính."
Lâm Hướng Nam nhịn mà gãi đầu, “Một đống việc, phiền ch-ết ."
“Vậy chị cũng tranh thủ chứ.
Kỳ nghỉ hè em ở Thủ đô còn thể giúp chị xử lý chút việc, đợi em , chị còn thể dựa ai?!"
Lâm Hướng Tây, một em nhỏ, cái khí thế của một cả.
Anh vô cùng tự tin :
“Nhìn khắp lượt, trong cái nhà chỉ mỗi em là đáng tin cậy thôi.
Anh rể với cả đều đáng tin bằng em ."
Kỳ nghỉ hè , Đại Bảo và Tiểu Bảo hối lộ hậu hĩnh.
Nghe Lâm Hướng Tây một cách hùng hồn như , Đại Bảo và Tiểu Bảo liền vỗ tay cổ vũ điên cuồng.
“Cậu út lợi hại nhất, út uy vũ..."
Được Đại Bảo và Tiểu Bảo tâng bốc đến mức bay bổng, Lâm Hướng Tây thành thục móc tiền từ trong túi , chia tiền tiêu vặt cho hai đứa nhỏ:
“Khéo khen đấy, khen nhiều , thích ."
“Cái vẻ mặt của em, là già dễ lừa mất tiền dưỡng già , đáng tin chỗ nào chứ."
Lâm Hướng Nam chê bai:
“Thực sự bận rộn lên thì cũng chỉ chị lo liệu thôi."
Khi hai chị em chuyện, Hoàng Tiểu Cương chỉ im lặng lắng .
Nghe Lâm Hướng Nam bận xuể, liền chủ động xin g-iết giặc:
“Chị Lâm, việc gì chị cứ dặn dò.
Em đang rảnh đây."
Chương 416 vốn dĩ sai
Bất kể năng lực của Hoàng Tiểu Cương thế nào, tích cực, chủ động và nhiệt tình.
“Cậu nhóc , bao nhiêu năm mà vẫn thế, việc gì cũng nhận."
Lâm Hướng Nam tò mò hỏi:
“Cậu lăn lộn đến mức thành 'hộ vạn tệ' , mà kén chọn một chút ?"
“Chọn cái gì mà chọn.
Việc của chị Lâm thì cần chọn."
Những lời nịnh tai, Hoàng Tiểu Cương cứ thế thốt , “Cái đầu óc của chị Lâm, việc kinh doanh nào chị nhắm trúng mà tiền chứ?
Đi theo chị thì chỉ nước ăn sung mặc sướng thôi."
Trước đây việc gì cũng , từ về quê thu mua trứng gà, rau củ, đồ cổ, đến bày sạp bán buôn quần áo, đạp xe ba bánh về nông thôn bán nhu yếu phẩm...
Làm nhiều việc như , cũng thấu , vẫn là con đường Lâm Hướng Nam chọn là nhẹ nhàng nhất, cũng kiếm tiền nhất.
Hiện giờ Lâm Hướng Nam chỉ việc thu tiền thuê nhà, giá nhà từ từ tăng lên, chẳng cần lo lắng chút nào.
Tuy Hoàng Tiểu Cương lo toan nhiều hơn, nhưng buôn bán nhà đất chính là mối ăn kiếm tiền nhất trong tay .
Trường đào tạo tiếng Anh mà Lâm Hướng Nam góp vốn cũng kiếm tiền, là ngành kinh doanh hot trong vài năm nay, nhưng văn hóa nên chen chân .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-481.html.]
Bây giờ Lâm Hướng Nam gây dựng công ty mới, kiểu gì Hoàng Tiểu Cương cũng chen chân một chút.
“Chị Lâm, chị dắt em theo với.
Chị bận rộn như thế, việc chạy vặt chứ!
Với tư cách là đàn em chạy vặt tận tâm nhất của chị, Tiểu Cương em thể chối từ..."
Anh còn hết câu, Lâm Hướng Nam trực tiếp gật đầu:
“Được thôi, vấn đề gì, nhân phẩm của chị tin tưởng ."
Dù cuối cùng cũng ký hợp đồng, những bằng sáng chế cốt lõi Lâm Hướng Nam cũng sẽ nắm giữ trong tay , đại diện là ai cũng quan trọng.
Vốn dĩ cũng chuyện lớn lao gì, Lâm Hướng Nam chỉ dăm ba câu chốt xong chuyện hợp tác.
“Chuyện của chị cũng vội.
Thế , tiên đến trường đào tạo bổ túc tiếng Anh, chị tìm giáo viên cho .
Không thu phí nhé, coi như là khoản đầu tư của chị .
Bởi vì một thời gian nữa, Hồng Kông mấy chuyến đấy.
Bụt chùa nhà thiêng, đăng ký công ty ở Hồng Kông về đây việc sẽ dễ dàng hơn."
Vốn dĩ đây mới chỉ là một bộ khung sơ sài gì định hình, quả thực cũng vội .
Nếu chỉ một suy nghĩ trong đầu, Lâm Hướng Nam chắc chắn sẽ chỉ nghĩ mà , ườn một thời gian là chuyện sẽ trôi qua luôn.
Lâm Hướng Tây và Hoàng Tiểu Cương ở bên cạnh nhắc nhở, Lâm Hướng Nam vô thức trở nên để tâm đến chuyện hơn, thời gian rảnh đều ở thư viện và viện nghiên cứu để xem tài liệu.
tất cả đều là việc riêng, Lâm Hướng Nam ở phòng thí nghiệm và viện nghiên cứu, nếu dùng vật liệu và trang thiết của công cộng thì thành quả thuộc về ai?
Để tránh hiềm nghi, ngay cả quy trình ban đầu là tìm tài liệu , Lâm Hướng Nam cũng tự .
Cùng lắm là khi về nhà, cô nhờ Lâm Hướng Tây phụ giúp một tay.
“Danh sách chị liệt kê xong cho em , lát nữa em giúp chị tổng hợp liệu của mấy bài luận văn nhé..."
Thái độ việc của Lâm Hướng Tây đáng biểu dương.
hai ngày bận rộn, kết quả mà “thợ Lâm" đưa lên, đến chính cũng nổi.
Trước khi Lâm Hướng Nam kịp mắng , Lâm Hướng Tây dự đoán , ôm lấy đầu :
“Làm bây giờ, em cảm thấy ai đó đ-ánh cắp trí tuệ của em .
Đau khổ quá, đầu đau quá mất."
Hai đứa trẻ Đại Bảo và Tiểu Bảo vốn đang tập thư pháp, thấy Lâm Hướng Tây như đều vội vàng đặt b.út xuống, lén lút sờ sờ đầu .
Đại Bảo phòng che trán, thì thầm với Tiểu Bảo:
“Trí tuệ thực sự thể đ-ánh cắp ?
Cảm giác như đang lừa trẻ con ba tuổi ."
“ đây là út mà."
Tiểu Bảo cũng giữ nguyên tư thế bảo vệ đầu, nghi ngờ :
“Lời út chắc là thật đấy.
Tớ cảm thấy út ngốc ngốc."
Lâm Hướng Nam lúc đang điên cuồng chọc vai Lâm Hướng Tây, chẳng thèm để ý đến động tĩnh của Đại Bảo và Tiểu Bảo.
Cô chỉ lên án Lâm Hướng Tây:
“Lúc em còn mạnh miệng lắm mà, thật sự để em việc, mới hai ngày lộ nguyên hình..."
“Em là giúp đỡ, nhưng là giúp kiểu , em cũng là tố chất kỹ thuật .
Chị chuẩn, em nghi ngờ chị cũng trở nên ngốc !"
Khả năng chịu đòn của Lâm Hướng Tây gọi là cực mạnh, đến mức mà vẫn còn tìm lý do cho .
“Là chị ngốc là em ngốc?
Em mới dạy cấp ba hai năm mà trình độ tụt xuống trực tiếp mức cấp ba luôn ?"
Lâm Hướng Nam than phiền.
Cô cứ nghĩ Lâm Hướng Tây dù cũng là sinh viên đại học, việc gì vẫn thể dựa dẫm , kết quả là so với mấy đứa đàn em trong phòng thí nghiệm của cô thì kém xa lắc xa lơ.