Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 463

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:34:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô đây là bỏ tiền nhỏ để tránh rắc rối lớn.”

 

Mười nghìn đô la đối với cô mà cũng nhiều, chỉ là ngày thường ở nhà tiêu một tệ hai tệ, cơ hội tiêu tiền lớn, đột nhiên tiêu một khoản lớn như cô vẫn thích ứng .

 

Giao xong tiền cọc, Lâm Hướng Nam lẩm bẩm nhỏ:

 

“Đều tại em.

 

Mẹ em trở nên keo kiệt .”

 

Hồ Mỹ Lệ ở tận quê xa nhịn hắt một cái thật mạnh, bà dụi dụi mũi, chê bai :

 

“Ai đang nhắc khéo thế .”

 

“Chắc chắn là ạ!

 

Mẹ nhớ bà .”

 

Tiểu Bảo một cách ngoan ngoãn.

 

“Hừ~” Hồ Mỹ Lệ lạnh một tiếng, bà còn lạ gì Lâm Hướng Nam nữa?

 

Hồ Mỹ Lệ khẳng định:

 

“Chắc chắn cháu .

 

Nó ở nước ngoài đang bận rộn tiêu tiền mua sắm vui vẻ lắm, lấy tâm trí mà nhớ bà.”

 

“Mua chắc chắn là quà cho bà ngoại ạ.”

 

Giọng của Tiểu Bảo ngọt ngào.

 

“Ôi trời ơi~ cháu ngoại ngoan của bà ngoại~”

 

Chương 400 Câu cá bắt

 

Chuyện mua quà Lâm Hướng Nam hào phóng nhất, trong nhà đều phần.

 

Vừa về nhà cô nhét cho Hồ Mỹ Lệ một chiếc lắc tay đính đ-á quý thiết kế, bản Lâm Hướng Nam trái chỉ mua một chiếc đồng hồ khiêm tốn, dù cô cũng , đồng hồ nạm đầy kim cương thì quá phô trương.

 

Tiểu Bảo bộ xếp hình và b.úp bê trong tay , lẳng lặng đưa cổ tay trống trơn của đung đưa mặt Lâm Hướng Nam.

 

“Mẹ ơi, !

 

Trống !”

 

Lâm Hướng Nam nhịn :

 

“Hiểu hiểu , ngày mai phố mua đồng hồ nhỏ cho các con!

 

Được ?”

 

“Mẹ ơi~” Tiểu Bảo kéo ống áo Lâm Hướng Nam:

 

“Con đeo chiếc vòng tay mua , chiếc màu tím ạ.

 

Được hả ?”

 

“Con cũng chọn đồ đấy.”

 

Lâm Hướng Nam b.úng trán Tiểu Bảo một cái:

 

“Cái đó to quá, con đeo .

 

Mẹ tìm cho con một cái nhỏ hơn nhé?”

 

“Vâng ạ.”

 

Tiểu Bảo chẳng hề bận tâm chuyện chờ đợi.

 

Uy tín của Lâm Hướng Nam bảo đảm, chuyện hứa cô sẽ , Tiểu Bảo cũng sợ Lâm Hướng Nam quên mất.

 

Nhận lời hứa của Lâm Hướng Nam, Tiểu Bảo liền vui vẻ chạy chơi.

 

Ngược là Hồ Mỹ Lệ, khỏi càm ràm với Lâm Hướng Nam:

 

“Đồ giá trị như dễ hỏng, chiếc vòng ngọc phỉ thúy con tặng còn nỡ đeo, con để con nít đeo, một ngày là nó va vỡ cho con xem.”

 

Cho dù đến tận bây giờ trang sức của Hồ Mỹ Lệ tích trữ cả hộp , bà vẫn đeo đồ giả.

 

“Tiểu Bảo đích danh , con còn thể đồng ý ?

 

Nhắc nhở con bé vài câu, nó sẽ chú ý thôi.”

 

Lâm Hướng Nam xoa cằm, bất lực :

 

“Chủ yếu là trẻ con cũng lớn , dễ lừa nữa.”

 

Mấy thứ b.úp bê, mô hình ô tô còn dỗ bọn chúng nữa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-463.html.]

Mấy tủ đồ sưu tầm của Lâm Hướng Nam là đồ , Đại Bảo Tiểu Bảo nhiều nên cũng ảnh hưởng, những thứ chúng thích đều đáng tiền.

 

Trong nhà hai đứa trẻ, Lâm Hướng Nam mua vòng tay là mua cả đôi, cho dù Đại Bảo là con trai nhưng thấy em gái đeo vòng nhóc cũng sẽ đeo theo.

 

Từ nước ngoài về, Lâm Hướng Nam xử lý xong việc trong nhà , đó xử lý hết những việc tồn đọng ở viện nghiên cứu và phòng thí nghiệm, mới cầm những bức ảnh chụp tìm dì Hoa và Lâm Hướng Đông ở trường bồi dưỡng.

 

“Vụ thăm hỏi học viên cũ Đinh Mễ nước ngoài tác dụng đấy.

 

Còn vụ lên báo nước ngoài thì tác dụng , cần tập trung tuyên truyền cái đó.”

 

Dì Hoa .

 

“Tại ạ?

 

Bảng hiệu của con còn hiệu quả nữa ?”

 

Lâm Hướng Nam dám tin.

 

Lâm Hướng Đông giải thích:

 

“Chuyện em tham gia hội thảo học thuật quốc tế, gây ấn tượng mạnh và báo chí nước ngoài đưa tin, ngay ngày hôm trong nước đăng tải , bản thảo tin tức là do phóng viên Mã .”

 

là đôi bạn cấu kết với , Lâm Hướng Nam gãi gãi đầu:

 

“Em còn định tìm phóng viên Mã bảo lăng xê cho em một trận nữa chứ.

 

Hóa nghĩa khí như , luôn quan tâm đến em.”

 

“Tờ báo đó đang cất giữ đấy, lúc em về thể tìm xem thử.”

 

Lâm Hướng Đông :

 

“Chính đặc biệt gửi sang cho đấy.”

 

“Xem thì thôi khỏi xem, cũng chẳng gì đáng xem.”

 

Lâm Hướng Nam vô tư lắc đầu.

 

Cô lên báo nhiều quá nên cũng chai lì, trừ hai đầu thấy mới lạ, về chỉ như là việc công thôi.

 

Đối với việc lên báo thì hứng thú, nhưng để trường bồi dưỡng lên báo nhỏ chạy quảng cáo thì Lâm Hướng Nam vẫn hăng hái.

 

Đem những bức ảnh của học viên Đinh Mễ nước ngoài cộng thêm những lời kể về cuộc sống của ở Mỹ, sức hấp dẫn đó đúng là dạng .

 

Lời mô tả khiến Lâm Hướng Đông cũng mà thấy lùng bùng.

 

“Cậu ở nước ngoài thực sự sống như ?”

 

Anh từng du học, những khổ cực nên chịu chẳng thiếu cái nào.

 

Nói thế , Hồ Mỹ Lệ và Lâm Hướng Nam chê bai an ninh trong thành phố hai năm nay , về nước ăn một gạch, đồ đạc suýt cướp, nhưng thế vẫn còn hơn an ninh ở nước ngoài nhiều.

 

Người mới nước ngoài gốc rễ, vươn lên thực sự quá khó.

 

Lâm Hướng Nam hắc hắc một tiếng:

 

“Em ạ.

 

như thì em cứ đưa tin như thôi.”

 

“Vậy chắc chắn là bừa .”

 

Lâm Hướng Đông chắc nịch.

 

Dì Hoa vô tư :

 

“Phim ảnh cả nhiều tin tức cũng như mà, chúng thế cũng là theo trào lưu thôi.”

 

Hai năm nay khá nhiều câu chuyện lưu truyền, ở nước ngoài qua đời để khối tài sản khổng lồ cho ở nhà thừa kế giàu sụ...

 

Người ở nước ngoài về nước, tiện tay đưa một khoản tiền trợ cấp là trong nhà xây lầu, mua tivi màu tủ lạnh...

 

Dường như nước ngoài ai ai cũng giàu , họ tùy tiện bỏ chút tiền là thể giúp trong nước sống sung sướng.

 

Những sống ở nước ngoài đều đó là giả, nhưng những thì luôn tràn đầy ảo tưởng tươi , nếu thì lớp bồi dưỡng tiếng Anh của họ cũng đông nghịt như thế.

 

Biết Đinh Mễ dối, thái độ của Lâm Hướng Đông chút do dự.

 

“Hiện tại học tiếng Anh sợ thiệt thòi, cũng chẳng sợ mắc lừa.

 

Cho dù nước ngoài thì công dụng cũng lớn lắm.”

 

Lâm Hướng Nam nghiêm túc :

 

“Chạy quảng cáo là chạy quảng cáo, nhưng chúng đây coi là lừa tiền nhé.”

 

Ra nước ngoài thấy thì ba tháng thể về.

 

Không nước ngoài thì học xong tiếng Anh thể đến vùng ven biển phiên dịch, cho dù là phục vụ thì tiền kiếm cũng gấp mấy công việc bình thường ở nội địa.

 

 

Loading...