Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 461

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:33:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Trước đây là đây, bây giờ là bây giờ.”

 

Hồ Mỹ Lệ xót xa :

 

“Cửa hàng bánh bao của mở cửa, sẽ mất một khoản tiền lớn.

 

Cộng thêm tiền nước ngoài tiêu xài nữa, tính lỗ nặng luôn.”

 

Chỉ mới nhẩm tính sơ qua đầu ngón tay, Hồ Mỹ Lệ nhịn mà lắc đầu.

 

Từ khi mở tiệm, Hồ Mỹ Lệ coi như trói buộc, mưa gió bão bùng cũng nỡ đóng cửa.

 

Lấy chuyện nước ngoài dụ dỗ bà cũng xong.

 

“Không thì thôi .

 

cơ hội nước ngoài còn nhiều.”

 

Lâm Hướng Nam cũng ép buộc.

 

Lần Lâm Hướng Nam nước ngoài chỉ để tham gia hội nghị học thuật quốc tế, khi bận rộn xong còn cùng vài vị lãnh đạo tham quan nhà máy, hỗ trợ đ-ánh giá việc nhập khẩu thiết .

 

Công nghệ trong nước đủ thì chỉ thể nhập khẩu dây chuyền sản xuất từ nước ngoài, những thiết cũ cũng tốn mấy chục triệu đô la, Lâm Hướng Nam mà thấy xót ruột, đồng thời cũng nhận thức sâu sắc ví tiền của xẹp đến mức nào.

 

Tài sản trong tay cô nếu chỉ để ăn uống chờ hưởng thụ thì chắc chắn thành vấn đề, nhưng tự do tài chính, thích gì mua nấy thì là chuyện thể.

 

Cho nên Lâm Hướng Nam đối với sự nghiệp mới mà bày tạm thời vẫn khá tâm huyết.

 

Trước khi lên bục thuyết trình bài báo của , Lâm Hướng Nam nhét máy ảnh tay bạn đồng hành:

 

“Chị Lưu, lát nữa nhớ chụp ảnh cho em nhé.

 

Đặc biệt là lúc vỗ tay .”

 

“Được.”

 

Chị Lưu ngoan ngoãn gật đầu, trong lòng thầm tính toán lát nữa chụp ảnh thì tìm góc độ như thế nào.

 

Những dữ liệu nghiên cứu khô khan qua dễ buồn ngủ, nếu bài báo hàm lượng kỹ thuật thực sự cao, khán đài đừng là vỗ tay, mà còn lén lút chuồn mất.

 

Lâm Hướng Nam rõ ràng gặp nỗi lo , cô lặn lội đường xa tới đây để vỗ tay cho khác, những thứ cô đưa vô cùng xứng đáng với thực lực của cô.

 

Bất kể là cảnh khán giả đài vỗ tay, là cảnh hăng hái giơ tay đặt câu hỏi trong phần giao lưu, cần tìm góc độ cũng thể chụp những bức ảnh đầy chất lượng.

 

Chị Lưu cầm máy ảnh, hưng phấn bấm nút liên tục.

 

Sau khi thời gian thuyết trình của Lâm Hướng Nam kết thúc, lúc chị Lưu trả máy ảnh, giọng điệu vô cùng hưng phấn:

 

“Vừa chỉ chị chụp em , các phóng viên khác cũng đang chụp em đấy.”

 

Lâm Hướng Nam đầu một cái, :

 

“Mấy phóng viên đó em quen.”

 

Lần ngoài, cô đơn giản chỉ là để đ-ánh bóng tên tuổi trường quốc tế, tích lũy chút danh tiếng, ý gì khác.

 

Giao lưu xong với một đám đồng nghiệp quốc tế, tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, Lâm Hướng Nam liền thực hiện những toan tính nhỏ của .

 

Cô dẫn theo chị Lưu, theo địa chỉ mà Lâm Hướng Đông đưa, đặc biệt tìm một học viên thành công lấy hộ chiếu sang Mỹ.

 

Lúc chạy quảng cáo, Lâm Hướng Nam trai tiễn hàng trăm học viên nước ngoài, đó là dùng biện pháp tu từ cường điệu, nhưng cũng cường điệu quá mức, nếu Lâm Hướng Đông sẽ hài lòng.

 

Cho nên hàng trăm thì , nhưng hơn một trăm thì vẫn .

 

Trong hơn một trăm , chỉ mỗi là tạm thời coi như chút khởi sắc, thư về nhà là than khổ, mà thực sự là gửi tiền về.

 

Đi đến khu phố Tàu (Chinatown), tìm thấy nhà hàng Trung Hoa đó, bước cửa Lâm Hướng Nam hỏi:

 

“Có Đinh Mễ ở đây ?

 

Chúng tìm chút việc.”

 

Anh nhân viên đang lau bàn thấy liền ngẩng đầu:

 

“Các chị tìm việc gì?”

 

“Giảng viên về thăm học viên cũ.

 

là em gái của Lâm Hướng Đông, tới đây nên nhờ đến xem sống .”

 

“Ra nước ngoài mà còn vụ thăm hỏi ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-461.html.]

 

Vẻ mặt Đinh Mễ kinh ngạc:

 

“Thầy Lâm đúng là du học sinh khác, mối quan hệ rộng thật.”

 

Lúc nhận hộ chiếu để nước ngoài, Đinh Mễ là đối tượng để bạn bè ngưỡng mộ, oai lắm, gia đình cũng mặt mũi.

 

khi đích trải nghiệm cuộc sống ở nước ngoài, Đinh Mễ liền phát hiện nước ngoài như tưởng tượng.

 

Đã tới đây , tạm thời cũng còn mặt mũi nào mà về.

 

Đối mặt với sự hỏi han của Lâm Hướng Nam, Đinh Mễ cũng chỉ thể gắng gượng.

 

ở đây , ăn ngon, ngủ ngon, tiền lương theo giờ cũng cao, vài năm nữa đổi đô la kiếm sang nhân dân tệ, nhà đều thể sống sung sướng .”

 

Lâm Hướng Nam cũng chẳng nỡ vạch trần.

 

Thị thực của Đinh Mễ chỉ ba tháng, cho phép vài năm .

 

thể chụp cho một bức ảnh ?

 

Bức ảnh thể sẽ lên báo, dùng để khích lệ các bạn học ở lớp bồi dưỡng.”

 

Lâm Hướng Nam :

 

“Cũng để chụp .

 

sẵn sàng trả một khoản tiền để mua quyền sử dụng chân dung của .”

 

“Dù đây cũng là nước ngoài, chúng cứ theo quy tắc nước ngoài mà thôi.”

 

Lâm Hướng Nam rút từ trong túi hai trăm đô la.

 

“Không vấn đề gì!

 

Chị chụp thế nào thì chụp thế đó!”

 

Đinh Mễ vốn định từ chối, thấy tiền thái độ lập tức ngoắt tám mươi độ.

 

Anh đại khái cũng đoán ý đồ chạy quảng cáo của Lâm Hướng Nam, cũng mất mặt những ở quê.

 

Những khổ cực chịu đựng ở bên ngoài một chữ cũng , chỉ chọn những điều để kể.

 

phục vụ hai tháng, tiền bây giờ tích cóp cũng hòm hòm , tháng dự định mở một nhà hàng ở khu phố Tàu, như thu nhập sẽ cao hơn, cố gắng năm nay mua một căn nhà, một chiếc xe...”

 

Lâm Hướng Nam gật đầu, khen một câu mấy chân thành:

 

“Xem tình hình đang khả quan đấy.”

 

Cô cũng khá là hưởng ứng, chị Lưu cùng cô thì vẻ mặt chút kỳ quái, chị liếc trang phục và đầu tóc của Đinh Mễ một cái, đưa nhận xét gì.

 

Rời khỏi nhà hàng Trung Hoa đó, chị Lưu mới :

 

“Em dùng cái để chạy quảng cáo cho lớp bồi dưỡng tiếng Anh của em?

 

Có ai tin ?”

 

“Sự thật thế nào quan trọng, họ chỉ tin những gì tưởng tượng thôi.”

 

Chị Lưu lắc đầu:

 

“Em thà dùng tờ báo em lên tin tức ở nước ngoài để chạy quảng cáo còn hơn.

 

Chẳng đáng tin hơn Đinh Mễ .”

 

Lúc tham gia hội thảo, mấy phóng viên nước ngoài chụp ảnh cũng uổng công, chụp xong là cho Lâm Hướng Nam lên báo luôn.

 

Bởi vì cô nhận sự tán thưởng của một vị đại thụ bản địa, tuổi tác quá nhỏ, nên họ dành cho cô một mảng mặt báo lớn.

 

“Dùng hết.

 

Song kiếm hợp bích.

 

Không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào.”

 

Chương 399 Đều tại em

 

Cầm những bức ảnh chụp xong về, Lâm Hướng Nam tiện tay mua thêm vài tờ báo mới về khách sạn:

 

“Việc của em xong , chiều nay em ở khách sạn ngủ, chị Lưu chị cứ bận việc của chị .”

 

 

Loading...