Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 460
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:33:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nể mặt Viện trưởng tuổi tác cao, Lâm Hướng Nam bĩu môi, cãi .”
Những gì Viện trưởng đúng là sự thật, Cố Chấn Hoa chuyển đến Kinh Thành, Tôn Nghị Lâm Hướng Nam còn hy vọng về nữa, lúc ông gọi điện càm ràm Lâm Hướng Nam quang cảnh hiện tại của nhà máy 132 còn như xưa.
Trước đây kinh phí của nhà máy 132 cơ bản bao giờ ngắt quãng.
Bởi vì đây nhà nước luôn chuẩn cho việc đ-ánh nh-au, các lãnh đạo đối với nhà máy quân sự thể là nuông chiều.
hiện tại đưa tay xin tiền từ cấp , độ khó tăng vọt.
May mà nhà máy 132 bất kể là năng lực nghiên cứu năng lực sản xuất đều yếu, sổ sách là thể sinh lời, ngày tháng trôi qua vẫn thể như thường lệ.
những nhà máy năng lực mãi lên nổi, dựa cấp giao nhiệm vụ và cấp kinh phí, giờ xin khoản tiền lớn, chỉ xin mấy đồng lẻ, đãi ngộ trong nhà máy lập tức sụp đổ.
Không còn cách nào khác, lãnh đạo cấp cũng lấy tiền.
Trước đây thời kinh tế kế hoạch thì còn gắng gượng , đồ ở bách hóa chất lượng thì cũng chỉ thể đến bách hóa mà mua, thái độ phục vụ của nhà hàng kém thì ngoài cũng chỉ thể đến nhà hàng quốc doanh mà ăn...
Hiện tại hộ kinh doanh cá thể nhiều lên, chèn ép các đơn vị đến mức kiếm tiền, lãnh đạo lấy của nhà giàu chia cho nhà nghèo, dời tiền cứu những nhà máy ăn kém hiệu quả cũng nữa.
Gắng gượng vài năm nữa, những nhà máy quân sự ăn kém chuyển sang bán kem thứ gì đó cũng chuyện lạ.
Người trong nhà máy kiếm tiền để sống tiếp.
con lẽ đều chút lười biếng, chỉ cần đơn vị còn phát lương thì ai ngoài kinh doanh kiếm tiền, vẫn cứ coi đơn vị là cái nhà sẽ bao giờ sụp đổ.
Giống như Lâm Hướng Nam, phận t.ử tế, đơn vị chống lưng mà vẫn bươn chải, chung quy vẫn là ít.
Dù trong mắt , kinh doanh kiếm sống là chuyện nhất thời, chỉ công việc ở đơn vị mới là thứ thể cả đời, thể tham bát bỏ mâm.
Cho nên kẻ tâm địa bất lương mới thư tố cáo đến đơn vị nơi Lâm Hướng Nam công tác.
“Không truy cứu em nữa ?
Em còn đó gì, rõ hết mà em còn ?”
Viện trưởng đuổi .
Lâm Hướng Nam ngượng nghịu hai giây, mặt nở nụ nịnh nọt, :
“Viện trưởng, phía viện nghiên cứu đưa kết quả là biểu dương miệng cho em.
em cảm thấy, so với biểu dương của viện nghiên cứu, em thích phần thưởng của trường học hơn, bởi vì hiện tại em là của trường, của viện nghiên cứu !!”
Nửa câu đầu Viện trưởng cạn lời, đến đoạn , Viện trưởng lập tức rạng rỡ.
“Suy nghĩ của em , cũng uổng công trường đào tạo em bấy lâu.
Được, biểu dương, em đưa mấy đứa đàn em cùng dạy cùng, biểu dương tập thể luôn.”
“Cảm ơn Viện trưởng.”
Nụ mặt Lâm Hướng Nam chân thành thêm mười phần.
Cô cũng nhất thiết cần biểu dương của nhà trường, chủ yếu là vì viện nghiên cứu là đơn vị bảo mật, biểu dương cũng thể đem ngoài , nhưng nhà trường thì khác, báo trường thể trực tiếp mang ngoài để minh chứng cho uy tín của .
Đám đồng nghiệp mở lớp bồi dưỡng dám tố cáo cô, thì cô cho đối phương thấy kết quả của sự tố cáo đó.
Phía Lâm Hướng Đông cũng giáo viên gọi lên chuyện một , vấn đề gì lớn, nhưng cũng chẳng nhận phần thưởng gì.
Biết kết quả xử lý của trường Lâm Hướng Nam, nhịn mà hâm mộ:
“Cũng chỉ em mới cái mặt mũi đó thôi.
Đa các đơn vị đều sợ rắc rối, cũng sợ những đem rắc rối đến cho đơn vị.”
“Nếu ngay cả chút rắc rối nhỏ cũng thể giải quyết em, trái còn giải quyết em, thì em còn ở đơn vị đó gì nữa?
Em điên ?”
Lâm Hướng Nam chễm chệ ghế, mắt sắp trợn ngược lên trời .
Cái công việc , cô cũng chẳng nhất thiết .
So với những lợi ích mà cô đem , chút rắc rối nhỏ đó căn bản đáng để nhắc tới, cho nên thái độ của Lâm Hướng Nam mới dám phách lối như .
Nghe cô thế, các giáo viên dạy khác của trường bồi dưỡng đều lo lắng an ủi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-460.html.]
“Bình tĩnh, học tỷ bình tĩnh , trường chẳng biểu dương chị .”
“ thế, cô Lâm, chơi thì chơi, quậy thì quậy, đừng lấy chuyện nghỉ việc trò đùa.
Làm giáo viên ở trường bồi dưỡng bằng giáo viên ở đại học .”
Rõ ràng là đang họp tổng kết nhỏ, hiện trường lập tức biến thành đại hội an ủi.
Nghe đám giáo viên kiêm chức vì khuyên Lâm Hướng Nam mà dìm trường bồi dưỡng xuống đáng một đồng, dì Hoa cũng dám lên tiếng.
Đợi hiện trường bình tĩnh , dì Hoa mới quan tâm hỏi các giáo viên kiêm chức khác:
“Mọi chứ?
Không lãnh đạo gọi lên chuyện chứ?”
“Dạ .
Người tố cáo bọn em, nhà trường sẽ rỗi mà tìm bọn em .”
Một giáo viên kiêm chức :
“Sinh viên ngoài gia sư vốn là chuyện thường thấy.
Chỉ là trường hợp của sư tỷ Lâm đặc thù một chút thôi.”
Ai bảo Lâm Hướng Nam và Lâm Hướng Đông là bảng hiệu cơ chứ, chẳng là cây cao đón gió .
Đến cả hai họ còn vượt qua thì những khác càng vấn đề gì.
Lâm Hướng Đông lãnh đạo càm ràm một trận thì ngoan ngoãn , nhưng Lâm Hướng Nam khi gặp lãnh đạo xong, ngược càng còn kiêng nể gì nữa.
“Trường bồi dưỡng của chúng càng ăn thì chính là sự tổn thương lớn nhất đối với đám đồng nghiệp thư tố cáo.”
Lâm Hướng Nam xoay xoay cây b.út máy trong tay, hỏi:
“Tháng em sang Mỹ tham gia một hội nghị học thuật quốc tế.
Đã thì thể .
Mọi ý tưởng chạy quảng cáo nào ?”
Lâm Hướng Đông xong mà thấy đau đầu:
“Đừng dỗi, việc chính sự là quan trọng nhất.”
Các đàn em khác cũng , bắt đầu tìm đủ cách khuyên nhủ Lâm Hướng Nam:
“Sư tỷ, đừng bậy nhé, đó là hội nghị học thuật chính quy đấy.”
Vẻ mặt Lâm Hướng Nam cạn lời:
“ đúng là thừa mới hỏi chuyện .”
Đã trả lời đúng trọng tâm thì thôi, còn như cô đáng tin cậy lắm .
Chương 398 Không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào
Lần nước ngoài, Lâm Hướng Nam là trợ lý nhỏ của Giáo sư Vương, tư cách dẫn theo nhà.
Lần Giáo sư Vương , cô tự nên suất dẫn theo nhà.
Sau khi chốt xong thời gian Mỹ, Lâm Hướng Nam về nhà mời mọc Hồ Mỹ Lệ.
“Mẹ ngoài chơi một chuyến cùng con ?
Nếu thì mai con sẽ đơn xin.”
“Không .”
Hồ Mỹ Lệ phũ phàng từ chối.
Không ngờ Hồ Mỹ Lệ từ chối, Lâm Hướng Nam kỳ quái hỏi:
“Không chứ, đây ?
Chẳng cứ đòi sang nước ngoài chơi một vòng ?”