Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 450
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:33:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Mấy việc mà giao cho Diệp Thính Tuyết thì cô đều tâm trí đó.”
Thấy vẻ mặt Lâm Hướng Đông thất vọng, Diệp Thính Tuyết dứt khoát :
“Nếu tin, về em sẽ tìm cho hai củ nhân sâm để bồi bổ.”
“Thôi, chẳng cần bổ .”
Lâm Hướng Đông đỏ tai:
“Sâm cứ để dành cho Cố Chấn Hoa bổ .
Nghe Tiểu Nam năm nay Cố Chấn Hoa sẽ về ăn Tết.
Chẳng thương chiến trường .”
Anh vẫn quan tâm đến hạnh phúc của em gái .
“Cũng .
Nghe bố em , Cố Chấn Hoa hiện tại thăng lên cấp phó sư .
Trẻ tuổi như mà lên đến vị trí đó, ở tiền tuyến chắc chắn là liều mạng.”
Diệp Thính Tuyết quan tâm Cố Chấn Hoa chỉ vì là em rể, mà còn vì chức vụ của đủ cao, tiềm lực đủ mạnh.
Bố cô tuổi cao, lúc điều chuyển xuống cơ sở từng mắc bệnh nặng, dù hiện tại khôi phục chức cũ nhưng cũng chẳng kiên trì mấy năm nữa là nghỉ hưu, mà sự nghiệp của cô giờ mới chỉ bắt đầu, thể tiếp quản vị trí của bố.
Bố cô nghỉ hưu, lạnh, việc gì khi còn dựa thể diện của Cố Chấn Hoa.
Muốn cả nhà dìu dắt cùng tiến bước, sức khỏe .
Không cần Lâm Hướng Đông đặc biệt dặn dò, Diệp Thính Tuyết đều chú ý đến sức khỏe của mỗi thành viên trong gia đình .
Điều đáng mừng là sức khỏe của đều khá , ngoại trừ bố cô.
“Em rèn luyện ở bệnh viện hai năm, còn Bộ Y tế.
Không lúc đó bố em nghỉ hưu .”
Diệp Thính Tuyết đến đây liền kìm mà thở dài.
Diệp Thính Tuyết xa quá , Lâm Hướng Đông mới phản ứng :
“Chờ , em bảo Cố Chấn Hoa thăng chức .
Thật đùa , Cố Chấn Hoa còn trẻ như thế mà.”
“Bố em thì đương nhiên là thật .
Bây giờ đang chiến tranh, ở tiền tuyến lập công , chẳng lẽ còn kẹt tuổi tác của cho thăng chức ?
Có thời bình mà dựa thâm niên.”
Bố của Diệp Thính Tuyết năm xưa cũng từ tiền tuyến trở về.
Thời đó thăng chức còn nhanh hơn, đ-ánh đổi bằng mạng sống mà, nhanh cho , đ-ánh vài trận thắng, chỉ cần còn sống sót là chức vụ tự nhiên sẽ thăng lên thôi.
“Sao Tiểu Nam nhỉ.”
Chuyện cũng chẳng bí mật quân sự gì, Lâm Hướng Nam cần thiết giấu.
Diệp Thính Tuyết suy nghĩ một chút :
“Chắc là thư tới nơi thôi.
Phía bố em thì tin tức nhạy bén hơn.”
Thực Cố Chấn Hoa thư, chuẩn về nhà ăn Tết , đương nhiên là đích tin vui cho Lâm Hướng Nam .
Người ngoài thấy Cố Chấn Hoa thăng chức nhanh như , ý nghĩ đầu tiên là liều mạng, nhưng bản Cố Chấn Hoa , liều thì liều thật, nhưng cũng khá là giữ mạng, thể trong hai năm thăng lên cấp phó sư trưởng, phần lớn nguyên nhân là nhờ may mắn.
Lên đến cấp bậc , thăng chức chắc đợi nhiều năm nữa, thế nên Cố Chấn Hoa dứt khoát xin điều chuyển về.
Công lao của đủ , cũng nhường cơ hội lập công cho khác nữa chứ.
Mấy năm nay, các đại quân khu đều đang luyện quân ở tiền tuyến.
Lúc Cố Chấn Hoa về đến nhà đúng buổi trưa, phố mấy , chiếc xe đạp của Lâm Hướng Nam phóng nhanh như bay, ‘vèo’ một cái lướt qua Cố Chấn Hoa.
đầy hai giây , Lâm Hướng Nam ‘vèo’ một cái ngược trở .
Cô thấy bóng lưng giống Cố Chấn Hoa, nhưng chắc chắn, nên để xác định.
Phát hiện đúng là Cố Chấn Hoa, mắt Lâm Hướng Nam sáng lên, vẻ mặt kinh ngạc vui mừng, lập tức đạp phanh chân một cái, dừng xe ngang ngay mặt Cố Chấn Hoa, thổi hai cái huýt sáo~
điệu bộ của một kẻ lưu manh nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-450.html.]
Vừa mới từ chiến trường trở về, tâm trạng Cố Chấn Hoa vẫn điều chỉnh , khí thế khá nặng nề, vẻ mặt cũng tự chủ mà chút nghiêm nghị, đanh mặt , trông vẻ dễ chọc .
Lâm Hướng Nam quậy phá như , Cố Chấn Hoa mà nghiêm nghị nổi nữa, thần sắc ngay lập tức trở nên dịu dàng.
Nhìn thấy tiếng huýt sáo của Lâm Hướng Nam càng lúc càng lả lơi, Cố Chấn Hoa nhịn , đưa tay bóp nhẹ lấy miệng Lâm Hướng Nam:
“Đừng quậy nữa.
Bên ngoài kìa.”
“Khó khăn lắm mới về .
Có em cũng ôm một cái cho bõ.”
Lâm Hướng Nam vươn tay một cái ôm gấu thật c.h.ặ.t, nhào về phía Cố Chấn Hoa.
Cố Chấn Hoa một tay dắt xe đạp, một tay nửa dắt nửa kéo Lâm Hướng Nam về nhà, thấy ngang qua mới buông tay, để Lâm Hướng Nam thẳng .
“Sợ cái gì chứ.
Hai năm nay buổi tối ở quảng trường nhảy đầm, còn ôm ấp kìa.
Chúng là vợ chồng chính đáng, ôm một cái thì .”
Lâm Hướng Nam bất mãn làu bàu hai câu, đưa tay vỗ vỗ lên ng-ực và bụng Cố Chấn Hoa, nắn nắn cánh tay săn chắc đầy sức mạnh của ...
“Mặt mũi , cánh tay , , chân...”
Cố Chấn Hoa nắm lấy bàn tay đang loạn của Lâm Hướng Nam, dở dở :
“Anh thương.”
Chương 389 Đã quen
Cố Chấn Hoa về đến nhà cả gia đình vây quanh hỏi han.
Chức vụ gì đó quan trọng, quan trọng là c-ơ th-ể khỏe mạnh.
“Năm ngoái Chính ủy Hứa từ chiến trường trở về, vết thương nặng như thế, lúc đó giật cả .
May mà con .”
Hồ Mỹ Lệ vui vẻ :
“Xem lá bùa bình an gia đình cầu cho con vẫn tác dụng đấy.”
“Có tác dụng, tác dụng.”
Cố Chấn Hoa thật thà gật đầu.
Anh còn dám là lá bùa đó sớm nước bẩn hỏng, cất xuống đáy rương .
Anh giải thích:
“Lá bùa bình an đỡ tai ương cho con nên hỏng .”
“Không .
Quay về và Tiểu Nam sẽ cầu cho con cái khác.”
Hồ Mỹ Lệ hào sảng .
So với lá bùa bình an của Hồ Mỹ Lệ thì Lâm Hướng Đông thực tế hơn một chút, trực tiếp tặng cho em rể hai củ nhân sâm:
“Hai năm nay cũng dễ dàng gì, tẩm bổ cho , mau ch.óng lấy sức.”
Cố Chấn Hoa còn kịp gì, Lâm Hướng Nam lên tiếng:
“Anh cả, tự bồi bổ .
C-ơ th-ể Cố Chấn Hoa lắm, cần .”
Cứ như bánh xe nghiến qua mặt , Diệp Thính Tuyết nhịn :
“Anh cả em c-ơ th-ể cũng , cần bổ .
Sâm để dành cho...
để dành cho .”
Gần đây vẻ mệt mỏi của Lâm Hướng Đông khá rõ ràng vì việc ở trường quá bận rộn, nhưng Lâm Hướng Nam vẫn quyết định tin lời bác sĩ nên hỏi nhiều.
Ngược là Diệp Thính Tuyết chủ động giải thích.
“Anh cả em dạy ở trường bổ túc, giờ trở thành giáo viên thương hiệu , nhiều tìm đến lắm.
Kiếm nhiều tiền hơn thật, nhưng cả em cũng mệt.”