Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 449
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:33:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Những khác ưu thế như Lâm Hướng Tây, Hồ Mỹ Lệ sẵn lòng cùng Lâm Hướng Tây bán đồ, nhưng bà giữ thể diện cho mấy đứa con khác.”
“Mẹ, chính cũng trở thành hộ cá thể kinh doanh, còn dựa tiền bày sạp mà mua cả cửa hàng lẫn nhà cửa.
Sao tư tưởng vẫn cứ cũ rích như thế nhỉ.”
Lâm Hướng Nam thái độ kiên định :
“Con chẳng thấy bày sạp rao hàng gì là mất mặt cả.”
Lâm Hướng Tây cũng đầy chính nghĩa phụ họa:
“ thế, trộm cướp, gì mà mất mặt.”
Hai họ bày tỏ thái độ như , buổi tối cả nhà đều xuất động, giúp Lâm Hướng Tây bán quần áo.
Chỉ là Lâm Hướng Nam thì , ở vị trí sạp của Lâm Hướng Tây hai phút, thấy mấy khách, cô liền dẫn theo Đại Bảo và Tiểu Bảo, thong dong dạo chợ đêm.
“Ồ~ còn bán cả băng đĩa nhạc ?
Nhạc của ca sĩ Hồng Kông, Đài Loan ?”
Lâm Hướng Nam xổm xuống chọn vài cuốn băng.
“Thậm chí còn bán cả quần áo trẻ em nữa?
Lấy cho hai bộ giống hệt .”
“Mấy cái đĩa gốm quá, lấy năm cái .”
“Còn bán cả bình hoa cổ nữa cơ , cái xem cho kỹ mới .”
Đợi đến khi cô dạo xong về, Lâm Hướng Tây thấy mấy túi đồ cô xách tay, cả liền ch-ết lặng.
“Chị, chị bảo chị đến giúp em bán quần áo, kết quả là chị chẳng bán cái nào, ngược còn mua về một đống lớn.
Tiền em kiếm hôm nay còn nhiều bằng tiền chị tiêu.”
Lâm Hướng Nam đổ ngược cho :
“Tại việc kinh doanh của em đấy chứ.
Chẳng khách khứa gì cả, con giúp em bán .”
Lời thật sự quá đ-âm tim, Lâm Hướng Tây buồn bã :
“Việc ăn năm nay đúng là dễ như hai năm nữa.”
“Thì đúng còn gì.
Người bày sạp, mở cửa hàng đều nhiều hơn năm xưa nhiều.”
Lâm Hướng Nam nhắc nhở:
“Kiếm chút tiền tiêu vặt thì còn , chứ em kiếm tiền lớn thì bày sạp bán quần áo xong .”
Mấy năm buôn bán đồ đạc là mạo hiểm, dám ít, nên kiếm tiền cũng dễ.
Bây giờ thị trường ngày càng cạnh tranh, kiếm tiền thì đổi cách khác, hoặc là lớn hẳn lên, hoặc là tìm con đường riêng biệt.
Lâm Hướng Tây còn công việc chính thức, sức lực nhà bán buôn cấp , chỉ thể nghĩ cách khác.
Nhân lúc Hồ Mỹ Lệ chú ý, Lâm Hướng Tây lén với Lâm Hướng Nam:
“Chị, chuyện , trong tay chị sẵn hai nghìn tệ ?”
“Có.”
Lâm Hướng Nam điềm tĩnh đáp:
“Nếu em cần thì mai chị lấy cho.”
“Chị chẳng hỏi xem em lấy tiền gì ?”
Lâm Hướng Tây chủ động giải thích:
“Em nhắm trúng một mối ăn.
Muốn sắm mấy cái máy để sản xuất ốc vít, đai ốc, đinh tán và mấy thứ tương tự.
Cái đòi hỏi vốn nhiều quá, lúc em hạ quyết tâm .”
Vốn dĩ ý tưởng gác , giờ đây việc buôn bán sạp vỉa hè đả kích, Lâm Hướng Tây lập tức đổi ý định.
Hồi năm nhất đại học lấy dây buộc tóc, kẹp tóc về bán, lúc đó là thị trường của bán, lo bán , đến bây giờ, mấy thứ đồ vặt vãnh thành thị trường của mua, lợi nhuận cùng lắm chỉ gấp đôi.
Đã từng kiếm tiền lớn, chút lợi nhuận Lâm Hướng Tây còn mắt nữa .
Số tiền nhỏ, mà Lâm Hướng Nam đồng ý quá dứt khoát, Lâm Hướng Tây hứa hẹn:
“Mối ăn nếu thành, em sẽ tính chị góp vốn, ăn chia hoa hồng.
Nếu thành, hai nghìn tệ em sẽ trả chị.”
Lâm Hướng Nam cũng chẳng thiếu tiền, trực tiếp bày tư thế vung tiền qua cửa sổ:
“Ồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-449.html.]
Vậy chị trực tiếp góp vốn luôn nhé, cần trả .
Hai nghìn vẻ ít, chị bổ sung thêm cho em hai nghìn nữa.”
“Chị, đúng là chị của em, tiểu quá bái phục chị luôn!”
Lâm Hướng Tây lộ ánh mắt ngưỡng mộ.
“Cái là gì.
Đợi vài năm nữa, em sẽ hiểu nỗi đau khổ khi tiền tiêu hết thôi.”
Lâm Hướng Nam than phiền:
“Chị thấy cả đang giáo viên tiếng Anh kiêm nhiệm ở trường bổ túc, chị gợi ý tự tìm mở lớp đào tạo, chị sẽ đầu tư tiền cho, mà chịu.
Thực chỉ cần tìm thêm một cộng sự, cuộc sống của cũng chẳng đổi gì, nhưng cả quá thận trọng, chị khuyên nổi.”
“Ai bảo hai công việc thế, đúng là công việc yêu thích.
là cũng chẳng nhu cầu bôn ba gì.”
Lâm Hướng Tây ngưỡng mộ .
nghĩ , Lâm Hướng Nam bình thường cũng khá là “bôn ba" đấy chứ.
Lâm Hướng Tây vội vàng bổ sung thêm một câu:
“ chị thì khác, chị năng lượng dồi dào quá mà.”
Chương 388 Cố Chấn Hoa thăng chức
Đã giáo viên kiêm nhiệm ở trường bổ túc, Lâm Hướng Đông đương nhiên ngành kiếm tiền.
Bây giờ quá nhiều mang giấc mộng nước ngoài tìm vàng, để thể xuất ngoại, họ đều sẵn lòng chi bộn tiền để học ngoại ngữ, lấy hộ chiếu.
ban ngày Lâm Hướng Đông lên lớp ở trường, phòng thí nghiệm, sách tài liệu, buổi tối thể rút thời gian dạy ở trường bổ túc là .
Bảo hợp tác mở lớp đào tạo nữa thì thực sự thời gian và sức lực.
Lâm Hướng Đông chỉ kiếm thêm chút thu nhập ngoài để cải thiện cuộc sống, chứ vắt kiệt sức .
Không ai cũng giống như Lâm Hướng Nam, cả ngày, tan về vẫn thể tung tăng hoạt bát.
Ngày chủ nhật ở nhà dưỡng sức mà chạy nhảy nhót khắp nơi bên ngoài.
Trong nhà bác sĩ, Lâm Hướng Đông cũng cầu khác, chỉ lén nhờ Diệp Thính Tuyết bắt mạch cho :
“Em xem giúp với.
C-ơ th-ể vấn đề gì chứ?”
Còn bắt mạch, Diệp Thính Tuyết trả lời:
“Không vấn đề gì cả.
Trước khi cưới em bắt mạch , khỏe mạnh.”
Nếu khỏe mạnh, cô cũng dám gả .
Lỡ sinh con thì tính .
“Thật sự vấn đề gì ?
Cùng một sinh , và Tiểu Nam khác nhiều thế nhỉ.
Những năm xuống nông thôn , là tổn thương gốc rễ , em cứ thẳng , chịu đựng .”
Lâm Hướng Đông lúc thậm chí còn hy vọng thực sự chút vấn đề gì đó.
Diệp Thính Tuyết chẳng thèm cho bậc thang đó để xuống:
“Lúc đó còn trẻ, về thành phố bao nhiêu năm nay cũng bồi bổ hòm hòm .
Không vấn đề gì lớn.
Anh yếu sức đơn thuần là do bẩm sinh thôi.”
Dù cũng là chồng , Diệp Thính Tuyết an ủi:
“Thể chất của Tiểu Nam , bình thường so .
Bác sĩ Tần Tiểu Nam là nhà em, còn đặc biệt bảo em bắt mạch cho cô , để cảm nhận xem cái mạch tượng khỏe mạnh y như trong sách là như thế nào.
Chúng như thế thì đừng so với Tiểu Nam gì.”
Chưa đến chuyện khác, thấy thành tích Lâm Hướng Nam đạt mặt báo, còn bảo , chỉ thôi là Diệp Thính Tuyết thấy mệt .
Quan trọng là trong công việc cần dành thời gian tâm sức, mà trong cuộc sống, Lâm Hướng Nam vẫn luôn tràn đầy sức sống.
Để ăn món gì ngon, cô thể chạy nửa thành phố để mua.
Để mua món đồ cổ nhỏ xinh ưng ý, cô thể liên tục mấy ngày thuyết phục bán.
Lúc rảnh rỗi, cô còn thể hẹn bà Hoa leo Vạn Lý Trường Thành...