Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 448
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:33:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cũng chỉ xem báo mới im lặng tiếng chút thôi.
Sau họ vẫn sẽ mắng thôi."
Phóng viên Mã cũng chẳng thể nào cũng liệt kê hết thành tích trong quá khứ của cô , quên thì tiếp tục chê bai thôi.
Lâm Hướng Đông phản bác:
“Nói cũng đúng.
Tuy phát ngôn của em táo bạo nhưng lòng một bộ phận thanh niên.
Họ đều coi những gì em là mục tiêu để phấn đấu."
Cố Chấn Quân cũng phụ họa theo:
“ , chị dâu là một trong những nhân vật đại diện của phái cấp tiến chúng ."
Lại còn là cấp tiến nhất, dễ mắng nhất trong mấy nhân vật đại diện nữa chứ.
Cố Chấn Quân thấy cũng thuộc phái cấp tiến nhưng so với Lâm Hướng Nam thì thấy sắp thành phái bảo thủ đến nơi .
Lâm Hướng Nam cạn lời bĩu môi:
“Thực thực sự thuộc phái bảo thủ đấy.
Là các hiểu thôi."
“Chị mà là phái bảo thủ thì cả chị thành đồ cổ phong kiến mất ."
Diệp Thính Tuyết liếc đàn ông nhà , cô còn chẳng nỡ .
Lâm Hướng Đông khi ở nhà, cứ nhắc đến Anh Mỹ là thở dài, bộ dạng như đả kích nặng nề lắm .
Nếu Lâm Hướng Nam là nhà thì Lâm Hướng Đông chắc chắn cũng sẽ là lên án phái cấp tiến cái gì cũng dám nghĩ .
Bây giờ , Lâm Hướng Đông kiên định về phía Lâm Hướng Nam.
Mục tiêu xa vời thì chứ, chỉ cần nỗ lực thì họ chắc chắn sẽ thực hiện .
Bị mắng nhiều , Lâm Hướng Nam ngược càng kiêu ngạo hơn, thỉnh thoảng còn phát biểu những tưởng tượng kiểu như lên mặt trăng, tranh thủ bá chủ vũ trụ...
Đã mắng là đường lối hoang dại , hoang dại thì thật với bản .
Cô dám , phóng viên Mã dám , hai kẻ cấp tiến thể coi là cấu kết với việc .
Vừa mới lên báo xong, Lâm Hướng Nam cùng Giáo sư Vương đến dự một cuộc họp, quen trêu chọc.
“Tờ báo kỳ đó xem .
Vẫn là phong cách của cô."
Lâm Hướng Nam kiêu ngạo gật đầu:
“Thực cũng chẳng gì nhiều."
“ là chẳng gì nhiều, chỉ lo khoe khoang thành tích thôi, lác mắt luôn.
Giáo sư Vương xem bài báo của cô ?"
“Xem ạ.
Thầy còn khen nữa.
Bảo quảng cáo .
Hy vọng các sư sư cao học năm nay đều là những giỏi giang."
Lâm Hướng Nam bắt đầu ước nguyện:
“Tốt nhất là vài thiên tài chỉ một cái là hiểu ngay.
Hoặc là vận may cực cũng ."
“Thầy của cô đối xử với cô thật đấy."
“ là ạ."
Lâm Hướng Nam tán đồng gật đầu.
Lâm Hướng Nam ở bên ngoài nhăng cuội, Giáo sư Vương cũng chẳng thèm quản.
Cứ , chẳng mất miếng thịt nào .
Giáo sư Vương suy nghĩ thoáng, mấy chục năm nữa bà chắc chắn xanh cỏ , nhưng Lâm Hướng Nam chắc chắn vẫn là nhân vật m-áu mặt trong ngành.
Những lời hào hùng thốt khi còn trẻ, nếu thực hiện thì hổ là Lâm Hướng Nam.
Người lời như đinh đóng cột, mục tiêu Lâm Hướng Nam tự đặt , nếu cô nỗ lực thực hiện thì đừng đến cùng lứa, đến đám hậu bối cũng sẽ nhạo cô.
Lâm Hướng Nam càng phát biểu nhiều lời cấp tiến bên ngoài, lòng Giáo sư Vương càng thấy vững chãi, bây giờ đến cả những lời thúc giục bà cũng chẳng buồn nữa.
Lúc họp, Lâm Hướng Nam lơ đãng, xoay xoay cái vòng bánh răng nhỏ tay, Giáo sư Vương liếc cô hai cái, ánh mắt chẳng hề đổi.
Chơi thì cứ chơi , chơi hai phút cũng chẳng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-448.html.]
nhận ánh mắt của Giáo sư Vương, Lâm Hướng Nam sự tự giác của một học sinh, âm thầm hạ tay xuống, lén lút chơi.
Giáo sư Vương hài lòng gật đầu:
“Xem , học trò nhà hiểu chuyện bao, việc còn lén lút nữa.”
Chương 387 Con sức lực dồi dào hơn
Lâm Hướng Nam tuy đạt ít thành tích nhưng bên cô vẫn còn thầy che chắn, họp xong là cô lẩn nhanh như chớp.
Chỉ còn Giáo sư Vương lãnh đạo giữ hỏi han phương án giải quyết, bắt đưa báo cáo tính khả thi, nghiêm trọng hơn chút nữa là còn cam kết thành nhiệm vụ.
Giáo sư Vương quấn lấy đến khổ, về viện nghiên cứu thấy Lâm Hướng Nam đang thu dọn đồ đạc chuẩn tan , nhịn :
“Không em bảo dự án ?
Em chỉ thôi chứ chẳng đưa đề xuất khả thi nào cả."
“Em là khả thi mà, nhưng bây giờ ạ.
Dự án đợi hai năm nữa hãy triển khai thì hợp lý hơn, bây giờ vẫn còn sớm."
Lâm Hướng Nam một cách đầy lý lẽ.
“Biết là mà em vẫn còn vẽ bánh báo.
Hôm nay lão Lý lão Từ đều chạy mất , lãnh đạo cứ túm lấy buông.
bảo là mà ông vẫn cứ bắt cho ngô khoai."
Giáo sư Vương than vãn.
“Em cái gọi là vẽ bánh ạ."
Lâm Hướng Nam kêu oan, siêu nhỏ:
“Luận về vẽ bánh thì em mà bằng nước Mỹ chứ."
Nước Mỹ mà tay thì đó là lời dối mang tầm đẳng cấp thế giới .
So thì em đúng là một thật thà.
Thấy Lâm Hướng Nam đeo túi lên vai, Giáo sư Vương cũng thêm gì nữa:
“Được , em về .
dọn dẹp một chút cũng chuẩn về đây."
Lúc khác thì nhanh nhưng lúc tan thì chạy nhanh nhất, chớp mắt Lâm Hướng Nam mất hút .
Tan về nhà, chờ đợi Lâm Hướng Nam là một bữa đại tiệc thịnh soạn.
Lâm Hướng Tây đầu bếp chính, trình độ tất nhiên là miễn bàn.
Sau khi buông đũa, Lâm Hướng Nam liền xoa bụng khen ngợi:
“Vẫn cứ là em, em trai nhỏ của chị.
Chị bây giờ chỉ mong em nghỉ phép để đến cải thiện bữa ăn cho chị thôi."
“ đúng đúng, chỉ đợi út đến chơi với bọn cháu thôi."
Đại Bảo Tiểu Bảo cũng hùa theo, tay cầm đũa tiếp tục chiến đấu.
Tay nghề nấu nướng của Lâm Hướng Nam cũng qua đào tạo nhưng cô lười mà, bình thường trong nhà đều là Hồ Mỹ Lệ và thím Chín nấu cơm.
Tay nghề của hai bên chênh lệch khá lớn.
“Ăn cơm em nấu thì giúp việc cho em đấy nhé."
Lâm Hướng Tây thiết tha .
Nhân dịp nghỉ lễ, Lâm Hướng Tây dùng các mối quan hệ đây để lấy một lô quần áo thời thượng, dự định buổi tối sẽ bày vỉa hè bán dạo.
“Giúp, chắc chắn là giúp.
Em gọi chị thì chị cũng sẵn lòng góp vui mà."
Lâm Hướng Nam tích cực chủ động nhiệt tình.
“Con gì chứ.
Con cứ ở nhà ngoan ngoãn cho , với thím Chín là ."
Hồ Mỹ Lệ :
“Con với cả chị dâu cả Chấn Quân nữa, đều là đơn vị, quen nhiều, gặp thì ngại lắm."
Mấy đứa sinh viên đại học trong nhà lượt nghiệp, Cố Chấn Quân khi thì ở ký túc xá , chỉ khi nghỉ lễ mới về , chỉ Lâm Hướng Tây, nghỉ đông còn đến nương tựa Lâm Hướng Nam.
việc trong nhà, chỉ cần hô một tiếng là đều thể đến giúp sức.
Hồ Mỹ Lệ mở lời như .
Lâm Hướng Tây ở quê, lên kinh thành bày vỉa hè.
Ở quê thì diện t.ử, ở kinh thành thì kiếm thực tế.