Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 420
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:28:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Anh về đơn vị cũ, đúng là ý định tiếp tục học tập.”
Mấy đàn em khác đều thật thà gì, họ vẫn nghĩ kỹ.
Lớp sinh viên đầu tiên là lớp thầy tự cầu xin bao nhiêu năm mới , là bảo bối trong lòng giáo sư Vương.
thời gian dài , sinh viên đông lên, giáo sư Vương tự chủ mà lòng đổi .
Dẫn dắt sinh viên, đôi khi thật sự phiền phức.
Hướng dẫn họ thí nghiệm, luận văn, mỗi một việc đều tốn tâm tư.
Giống như Lâm Hướng Nam chỉ cần qua là hiểu, cần thầy lo lắng thì còn đỡ, những khác , giáo sư Vương chỉ thấy đau đầu.
Lâm Hướng Nam với tư cách là t.ử đắc ý của thầy, từ lâu thể nghiên cứu độc lập, đăng luận văn các tạp chí nước ngoài, cũng cần mượn danh tiếng của thầy, lúc nào cũng dùng danh nghĩa phòng thí nghiệm của trường.
Lâm Hướng Nam giỏi thì giỏi thật, cô thích ôm việc , cũng thích thầy , đàn em hỏi cô thì cô trả lời, còn bảo cô cầm tay chỉ việc giúp đỡ hướng dẫn thì bao giờ chuyện đó, cô thời gian rảnh rỗi .
Khốn nỗi đám sinh viên mới nhận , khóa bằng khóa , thầy giáo thấy càng lúc càng thuần thục, chỉ thấy càng lúc càng mệt mỏi, giáo sư Vương cảm thấy đang già nhanh ch.óng.
Lúc , giáo sư Vương còn riêng tư phàn nàn với Lâm Hướng Nam:
“Năm thầy sẽ với hiệu trưởng một tiếng, sắp xếp cho thầy ít sinh viên thôi, đừng thêm cho thầy nữa, thầy già , dẫn dắt nổi.
Có dẫn dắt thầy cũng chỉ dẫn dắt những đứa lanh lợi, đứa nào ngốc quá thầy nhận ."
Khóa đầu khóa hai giáo sư Vương chỉ nhận ba , năm nay trường học trực tiếp đưa cho thầy sáu chỉ tiêu, giáo sư Vương mà cảm thấy oán niệm cho chứ.
“Chẳng sinh viên là do thầy đích chọn lúc phỏng vấn ?"
Lâm Hướng Nam vạch trần.
“Đó đều là chọn tướng trong đám lùn thôi, tạm bợ thôi."
Lời Lâm Hướng Nam đáp , thể vượt qua thử thách để thi đến mặt giáo sư Vương, thế nào cũng là một nhân tài.
Chỉ là tiêu chuẩn của giáo sư Vương quá cao.
Ngay cả sinh viên do thầy đích chọn , trong mắt thầy, phù hợp nghiên cứu khoa học cũng chỉ một hai thôi.
“Thực mấy đàn em cũng tệ ạ."
Lâm Hướng Nam an ủi:
“Kỳ thi đại học gián đoạn mười năm, nhân tài tích lũy quá nhiều nên mới khiến hai khóa sinh viên đầu tiên nổi bật như .
thầy cũng đừng tuổi tác của chúng em, lớn hơn mấy tuổi, kinh nghiệm đương nhiên nhiều hơn .
Dạy thêm hai năm nữa, các đàn em thể gánh vác trọng trách ."
“Cũng đúng, cho dù trong một trăm sinh viên chỉ ba năm đứa dùng thì cũng dạy.
Không dạy thì càng ai dùng."
Giáo sư Vương xoa xoa mặt, tâm trạng u sầu hề giảm bớt chút nào.
Lâm Hướng Nam theo kiểu ngoài cuộc thấy đau, hùng hồn :
“, sai, nên như ạ.
Bồi dưỡng nhân tài cho Tổ quốc cũng là một công việc vĩ đại.
Những như thầy luôn là đối tượng mà em kính phục, là tấm gương để em học tập."
Nghe thấy lời , ánh mắt giáo sư Vương bỗng trở nên từ ái, nụ tinh tế.
“Theo ý của hiệu trưởng, khi em nghiệp, kiến nghị em ở trường giảng dạy.
Ý của thầy là, em nên đến viện nghiên cứu, đó kiêm nhiệm giáo viên."
Chương 364 Tất nhiên là về quê
Làm giáo viên vĩ đại, nhưng Lâm Hướng Nam giáo viên.
Trước mặt giáo sư Vương, Lâm Hướng Nam chút kiêng dè lắc đầu:
“Không .
Em về nhà máy 132 yêu của em cơ."
“Tính .
Dù em cũng nghiệp mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-420.html.]
Giáo sư Vương khẽ khục một tiếng, :
“ thầy nhắc em một câu.
Tiền trợ cấp của em là do trường phát, do đơn vị cũ phát.
Nói về chuyện giành , đơn vị của các em chắc là giành ."
Giống như Tôn Nghị, là nhân viên cũ của đơn vị, cho dù ngoài học, lương của đơn vị vẫn phát như thường.
Còn những việc tại đơn vị đủ năm năm, trong thời gian học tiền trợ cấp do trường phát, khi nghiệp, do trường phân phối chỗ .
Tiền tự nhiên mà cầm, thâm niên công tác cũng tự nhiên mà tính.
Đã nhận tiền của trường thì theo sự sắp xếp của trường.
Lâm Hướng Nam là nhà quân nhân, sự chiếu cố đặc biệt, Cố Chấn Hoa nếu ở quân khu cũ đợi cô, Lâm Hướng Nam nộp đơn xin một cái là thể dễ dàng điều về.
bây giờ Cố Chấn Hoa chạy tiền tuyến , cô thể tiền tuyến .
Đừng là nhà máy 132 giành , một cô về đó gì chứ, thà ở trường còn hơn.
Ít nhất đây là thành phố, phồn hoa hơn nhà máy 132.
Suy nghĩ xoay chuyển, Lâm Hướng Nam lập tức đổi thái độ.
“Làm giáo viên là thể nào giáo viên .
Em thà học lên tiến sĩ còn hơn."
Trong ánh mắt cạn lời của giáo sư Vương, Lâm Hướng Nam hi hi bày tỏ:
“Nhà máy 132 bằng viện nghiên cứu , ngay cả phòng thí nghiệm của trường cũng bằng.
Vị trí cũng quá hẻo lánh, dùng cái máy móc đặc biệt nào đó cũng chẳng tìm chỗ để mượn.
Vẫn là viện nghiên cứu của chúng nhất, em chỉ thích theo thầy thôi."
“Vậy quyết định thế ."
Giáo sư Vương cũng chẳng bận tâm đến sự đổi thất thường của Lâm Hướng Nam, sinh viên nhà là loại như thế nào, trong lòng thầy chẳng lẽ rõ ?
Nếu sự kích thích, Lâm Hướng Nam sẽ vô thức lựa chọn chế độ sống nhàn hạ.
Muốn về nhà máy 132 chính là cái tâm tính lười biếng của cô trỗi dậy , thúc giục một chút là thôi.
Lúc lười biếng, Lâm Hướng Nam vẫn là một đồng chí thể nên chuyện lớn.
Lâm Hướng Nam tiếp tục học sâu thêm, phía hề chút trở ngại nào, luận văn cô đăng vài bài , các kỳ thi của trường đối với cô càng nhẹ nhàng như , bàn bạc xong với giáo sư Vương, chỉ việc sang năm tiếp tục học là .
Lựa chọn của cô, bọn Đinh Hữu Quý chẳng thấy bất ngờ chút nào, so sánh , Lâm Hướng Nam đúng là hạt giống cho nghiên cứu khoa học, trong tất cả sinh viên, giáo sư Vương đắc ý nhất chính là cô, chắc chắn sẽ trọng điểm bồi dưỡng.
“ ngay là cô sẽ tiếp tục theo giáo sư Vương mà."
Đinh Hữu Quý khẳng định :
“Đợi cô nghiệp, cô chắc chắn sẽ ở viện nghiên cứu thôi."
Mấy cùng ăn cơm ở nhà ăn, thấy về chuyện , Tôn Nghị trợn tròn mắt:
“Không thể nào.
Tiểu Lâm thể ở viện nghiên cứu chứ.
Cô chắc chắn về nhà máy 132."
Trong ánh mắt cạn lời của bọn Đinh Hữu Quý, Tôn Nghị tha thiết Lâm Hướng Nam, mưu cầu sự đồng tình từ chỗ cô.
“ cũng về mà.
giờ chẳng là về ."
Biểu cảm của Lâm Hướng Nam khổ sở khôn cùng, an ủi:
“Hay là mấy đợi thêm hai năm nữa, nghĩ cách xem ?"
Lời , chẳng khác gì lời tên đểu giả an ủi yêu cũ cả.
Anh sẽ cưới em mà, em đợi thêm chút nữa.
Đợi đến cuối cùng, chẳng cái vẹo gì cả.