Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 415

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:28:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Năm ngoái báo chí đưa tin về chính sách khoán sản phẩm đến hộ gia đình .

 

Ở quê như thế vẫn còn là chậm chân đấy ạ.

 

Bây giờ nhu cầu vật chất của cao, mấy năm nay, chỉ cần dám thể kiếm tiền, bất kể là trồng cái gì."

 

Ngay cả khi trồng cây ăn quả, trồng thêm ít đất, bán lương thực kiếm tiền cũng nhiều hơn đây.

 

Nói chung là cuộc sống của đều sẽ lên, chỉ là kiếm nhiều ít thôi.

 

Hồ Mỹ Lệ theo con cái lên kinh thành cũng mở mang tầm mắt, bà bấm ngón tay tính toán một chút, chút hài lòng.

 

“Cây táo mất hai đến ba năm mới quả, thời gian lâu quá.

 

Hai năm đầu sản lượng cũng , đến năm thứ năm mới đến thời kỳ sai quả.

 

Không loại quả nào trồng cái là năm đó kiếm tiền lớn luôn ?

 

Trồng cây ăn quả còn chẳng bằng bán trứng kho nữa."

 

“Thế thì cách nào ?

 

Mọi ở lâu thành phố ."

 

Lâm Hướng Nam bất lực :

 

“Trồng cây ăn quả kiếm tiền nhiều, nhưng chắc chắn."

 

Bây giờ mua vé tàu, ở nhà khách đều thư giới thiệu.

 

Phải đến những năm 2000 mới bãi bỏ sổ tạm trú, bây giờ chạy lung tung khắp nơi độ khó lớn hơn nhiều.

 

Thời buổi mặc dù nhiều cơ hội, nhưng những gan lớn cũng dám .

 

Có những phi vụ ăn , ngay cả thành phố cũng nổi thì còn ăn cái nỗi gì, sơ sẩy một cái là bắt đồn công an ngay.

 

Không lý do chính đáng thì thể ở lâu trong thành phố, nhưng nếu lý do chính đáng thì vẫn thể thăm .

 

Thư của Lâm Hướng Nam gửi còn tới nơi thì Hồ Đại Cường tàu hỏa theo địa chỉ tìm đến tận nơi .

 

Cậu đang xem nhà, còn đếm tới nhà Lâm Hướng Nam thì thấy Hồ Mỹ Lệ đang ở cửa tán gẫu với .

 

“Chị ơi!

 

Cuối cùng em cũng tìm đúng chỗ , nãy còn nhầm sang cái hẻm khác nữa."

 

Giọng điệu của Hồ Đại Cường hưng phấn.

 

“Ái chà, Đại Cường em tới đây, mau ."

 

Hồ Mỹ Lệ thấy , mừng rỡ khôn xiết, vội vàng dẫn nhà.

 

Trước khi , bà cũng quên để lời nhắn cho mấy bà chị đang tán gẫu:

 

“Nhà đến, buôn chuyện với các bà nữa nhé."

 

“Chị, hôm nay là chủ nhật ?

 

Tiểu Nam ở nhà?"

 

Hồ Đại Cường lúc mua vé đặc biệt tính toán thời gian, cứ thế chọn đúng ngày chủ nhật mà đến.

 

Cậu thực thành phố lâu, còn vội vã về nữa.

 

“Tiểu Nam với Chấn Hoa dẫn mấy đứa nhỏ ăn đồ Tây .

 

Chị ăn quen nên góp vui."

 

Hồ Mỹ Lệ chỉ huy dì Chín đun nước nóng để vệ sinh, rót nước lấy đồ ăn cho Hồ Đại Cường:

 

“Ngồi xe lâu chắc chắn là đói .

 

Ăn chút đồ lót .

 

Tiểu Nam tụi nó kiểu gì cũng chiều mới về ."

 

Lần lên kinh thành, Hồ Đại Cường mang theo hai cái bao tải rắn, bên trong chỉ một bộ quần áo để , còn là đặc sản ở quê mang lên:

 

hạt dẻ, bột củ sen, lạc, quả óc ch.ó...

 

Hồ Mỹ Lệ dọn dẹp đồ đạc lải nhải:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-415.html.]

 

“Đường xá xa xôi thế mà còn khách sáo ."

 

“Nên mà chị.

 

Em nhớ Tiểu Nam thích nhất là mấy thứ .

 

Năm nay ở quê quản lý còn nghiêm như nữa, kiếm mấy thứ cũng dễ dàng hơn nhiều."

 

Hồ Đại Cường hì hì, mặt mũi nào mà tay đến chứ.

 

Mấy thứ mang đến đúng là những thứ Lâm Hướng Nam thích, cô vốn dĩ thích ăn mấy món quà vặt đồng quê .

 

Đến khi Lâm Hướng Nam về nhà gặp Hồ Đại Cường, cô liền bóc lạc cùng Hồ Đại Cường ôn chuyện ngày xưa.

 

“Mấy năm em ở nhà , em họ dắt em hái dâu tằm, còn dắt em hái trộm nhót nữa, em mới ăn một quả nhót thôi mà lúc về con sâu gì đốt một cục to tướng, dọa em thét lên, vui bao nhiêu..."

 

“Ha~ Chị vẫn còn nhớ ."

 

Hồ Đại Cường cũng nhịn .

 

Cậu cứ nghĩ đó là lịch sử đen tối của Lâm Hướng Nam cơ, chẳng dám nhắc đến nhiều.

 

Gặt lúa mạch gặt nổi, cho lợn ăn thì sợ lợn c.ắ.n, ngay cả xách nước cũng rón rén từng bước.

 

Lâm Hướng Nam coi những chuyện đó là chiến tích hào hùng của , c.h.é.m gió tưng bừng, còn dõng dạc với Đại Bảo Tiểu Bảo:

 

“Đợi hai năm nữa hai đứa lớn thêm chút nữa, dắt hai đứa về quê trải nghiệm gặt lúa mạch, dắt hai đứa sông bắt cá, cảm nhận niềm vui điền viên thong thả..."

 

đến mức Hồ Mỹ Lệ cũng nổi nữa, chê bai :

 

“Thôi cô ơi, đừng mà c.h.é.m gió nữa.

 

Tiếp tục chuyện cây táo ."

 

Hồ Đại Cường đặc biệt chạy chuyến chính là vì cảm thấy hai bên thư liên lạc tiện, trao đổi qua mất thời gian.

 

Lần đến là giải quyết d-ứt -ểm một cho xong.

 

Trao đổi trực tiếp với Lâm Hướng Nam chỉ rõ ràng hơn mà lúc về còn thể tiện thể mang cây giống táo về luôn.

 

Còn về việc Lâm Hướng Nam là tổ chức cả công xã phát triển việc trồng táo thành một ngành công nghiệp đặc sắc, hiện tại vẫn , chỉ thể lo cho nhà .

 

“Đợi hai năm nữa táo nhà em bán tiền , tụi nó tự nhiên sẽ đường mà trồng theo thôi.

 

Bây giờ khuyên nổi , ai cũng tiếc cái tiền đó."

 

Hồ Đại Cường vụ ăn cũng là dốc hết vốn liếng, dùng sạch tiền tiết kiệm trong nhà, còn nợ đội sản xuất một phần tiền, hứa năm bán lương thực xong sẽ trả.

 

Những khác trong đội của đều dũng khí .

 

Chỉ Hồ Đại Cường thấy bác và các chị em họ đều đang sống sung sướng thành phố nên tâm tư kiếm tiền trong lòng mới mãnh liệt hơn.

 

Đặc biệt là khi tạm trú ở nhà Lâm Hướng Nam hai ngày, Hồ Đại Cường càng kiếm tiền hơn, chỉ kiếm tiền mà còn về nhà ép con cái học hành.

 

Học hành kiếm tiền thì là nhẹ nhàng hơn trồng cây ăn quả nhiều.

 

Hồ Đại Cường thầm tính toán trong lòng, e là dù trồng táo mười năm cũng đuổi kịp mức sống của Lâm Hướng Nam.

 

Tuy nhiên mấy ngày nay, nhận sự chỉ điểm của Hồ Mỹ Lệ, định trồng thêm ít rau đất, thành phố bán rau, bán trứng gà.

 

Hồ Mỹ Lệ sợ ông ngoại Hồ cảm thấy bà buôn bán nhỏ là mất mặt vì cả đại gia đình đó đều là công nhân.

 

Nhà ông hai là nông dân nên Hồ Mỹ Lệ e dè cả.

 

Lên kinh thành mấy ngày nay, Hồ Đại Cường lúc nào rảnh rỗi, hết Lâm Hướng Nam dắt đến trường tìm giảng viên hỏi chuyện cây giống táo, Hồ Mỹ Lệ dắt bán trứng kho , hoặc dẫn dạo quanh kinh thành.

 

“Đừng vội về, đến đây thì cứ chơi thêm hai ngày .

 

Tiểu Nam tìm xong cả xe tải cho em , đợi cây giống táo chuẩn xong là thể ngay, em cứ yên tâm mà chơi."

 

Hồ Mỹ Lệ trấn an.

 

“Em chỉ là yên tâm thôi mà."

 

Hồ Đại Cường nghi thần nghi quỷ :

 

“Hôm nay ngoài hỏi thăm em chuyện của Tiểu Nam, em thấy sợ.

 

Không là gián điệp đấy chứ?"

 

 

Loading...