Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 378
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:20:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nghe thấy câu trả lời , Đinh Hữu Quý lập tức xìu xuống tại chỗ.”
Lâm Hướng Nam “hì hì" một tiếng, trêu chọc:
“Mấy lời mặt các mới thấy thú vị."
Chứ khoe khoang mặt Hồ Mỹ Lệ - hiểu chuyên môn - thì bà những chẳng thấy cô giỏi giang gì mà còn mắng cô một trận.
Lâm Hướng Nam vỗ vai Đinh Hữu Quý, khen ngợi:
“Vẫn là các nhất."
Chương 326 vẫn còn thở
“Tốt cái gì mà .
Số bọn mới khổ đây !"
Đinh Hữu Quý oán hận Lâm Hướng Nam một cái, than vãn:
“Sao học cùng khóa với chứ!
Lại còn cùng một giáo viên hướng dẫn nữa!"
Ngụy Đống Lương ở bên cạnh bổ sung:
“Thật là bi ai, trời sinh Du còn sinh Lượng!"
Nói đoạn, hai đồng cảm vỗ vai , vẻ cùng cảnh ngộ.
Lâm Hướng Nam ghét bỏ hai họ, nghi ngờ :
“Hai á?
Lượng á?
Ý là cái trán bóng loáng (lượng) đúng ?
Nếu là cái 'lượng' thì đúng là bóng thật.
Với cái tiến độ tăng ca của hai , giờ bóng thì cũng bóng thôi."
“Cậu còn nữa là nhổ tóc đấy!
Cho thành đầu hói luôn, trán còn bóng hơn cả bọn !"
Đinh Hữu Quý nghiến răng nghiến lợi.
Thức đêm nhiều nên rụng tóc vốn dĩ là chuyện đau lòng, Lâm Hướng Nam chuyện còn xát muối tim nữa!
Quá đáng quá mà!
Lâm Hướng Nam nở một nụ ngoan ngoãn với Đinh Hữu Quý, lặng lẽ tiến gần, đó vèo một cái, nhổ một sợi tóc của Đinh Hữu Quý chạy biến mất.
“Đi đây đây, về nhà ăn cơm thôi.
Chiều gặp ở viện nghiên cứu nhé."
Bước chân của Lâm Hướng Nam nhanh nhẹn, Đinh Hữu Quý đuổi theo kịp, tức giận tại chỗ ôm đầu mắng nhiếc.
“ tố cáo với giáo sư Vương!
Tiểu Lâm lười biếng trốn việc, tội thể dung thứ!"
Ngụy Đống Lương kéo Đinh Hữu Quý :
“Thôi ông ơi.
Ông bây giờ mà cưng chiều bằng Tiểu Lâm chứ.
Coi chừng Tiểu Lâm khó dễ ông đấy."
Hai họ đây còn sắp xếp trợ lý cho Lâm Hướng Nam, chừng còn tình huống như nữa.
Cái đồ hẹp hòi như Lâm Hướng Nam, cô chỉ chuyện gây khó dễ mà cô còn thể chuẩn đủ kiểu khó dễ luôn chứ.
Thi xong, Lâm Hướng Nam chính thức tiếp nhận công việc trợ lý cho giáo sư Vương, những tài liệu quan trọng qua tay cô nhiều hơn, Lâm Hướng Nam cũng đổi một vị trí việc khác, còn tùy tiện như .
Bản Lâm Hướng Nam việc cũng tích cực, đặc biệt là những việc chạy sang các bộ phận, đơn vị khác hợp tác, Lâm Hướng Nam chạy nhanh.
Lâm Hướng Nam nhận nhiệm vụ, đạp xe rời khỏi viện nghiên cứu xa thì Hoàng Tiểu Cương đang lén lút bày sạp gọi .
“Chị Lâm, căn nhà mà chị để mắt tới đó, thăm dò rõ ràng thông tin ."
Hoàng Tiểu Cương đang định chi tiết thì Lâm Hướng Nam ngắt lời:
“Giờ đang việc, lúc về sẽ chuyện với ."
“Đơn vị của chị bận rộn ghê nhỉ."
Hoàng Tiểu Cương trêu một câu, giục:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-378.html.]
“Vậy chị mau việc của chị .
đây đợi chị."
“Đừng vội.
Nhanh thôi mà."
Lần Lâm Hướng Nam ngoài là để đến nhà máy khắc phục sự cố, đó ghi chép dữ liệu, nghiên cứu phương án cải tiến.
Công việc trong tương lai, phần lớn việc giao tiếp đều thể thành tức thời qua mạng, gửi một tệp tin chỉ mất hai giây, nửa đêm bên A cũng thể gửi tin nhắn yêu cầu.
Bây giờ thì hiệu suất đó, một việc gì đó, các đơn vị tự trực tiếp chạy qua chạy .
Chạy một chuyến mất nửa ngày trời, thế là thời gian cứ thế trôi qua thôi.
Lâm Hướng Nam từ xưởng sản xuất , lau những vết bẩn dính quần áo, đút tài liệu túi, đạp xe tìm Hoàng Tiểu Cương.
Cô đạp xe vui vẻ :
“Phát triển lạc hậu cũng hẳn là nhược điểm mà.
Ít nhất là bóc lột quá tàn khốc, vẫn còn cơ hội lười biếng."
Chỉ cần khỏi viện nghiên cứu, thời gian sắp xếp thế nào chẳng do quyết định .
Đến chỗ gặp Hoàng Tiểu Cương lúc , Lâm Hướng Nam thấy bóng dáng , cô vươn cổ quanh quất:
“Chuyện gì thế ?
Bị đội trật tự đuổi chạy mất ?"
Dù cũng chuyện gì khẩn cấp, Lâm Hướng Nam cũng vội, xe đạp thẳng về nhà.
“Mẹ, canh ngân nhĩ nấu xong ạ?"
Lâm Hướng Nam dựng xe gọi:
“Cho con một bát nóng với ạ.
Uống xong con tiếp."
Cố Chấn Hoa từ trong phòng , bếp múc canh ngân nhĩ cho Lâm Hướng Nam:
“Mẹ đưa Đại Bảo, Tiểu Bảo chợ mua thức ăn ."
Nghỉ hè sinh viên trường quân đội huấn luyện giúp, thời gian nghỉ ít.
Nghỉ đông thì ăn Tết, thời gian nghỉ của Cố Chấn Hoa cũng xấp xỉ như Lâm Hướng Nam.
Vì Lâm Hướng Nam thực tập ở viện nghiên cứu nên Cố Chấn Hoa cũng cả, cứ ở nhà bầu bạn.
Lâm Hướng Nam là học thì nhàn, nghỉ lễ thì ngược bận rộn hẳn lên.
Còn đám Cố Chấn Hoa thì lúc huấn luyện ở trường quân đội thì mệt, nghỉ lễ là thời gian thư giãn hiếm hoi của họ.
Dù cũng rảnh rỗi, Cố Chấn Hoa cùng Lâm Hướng Nam uống một bát canh, hỏi:
“Anh đưa em đến viện nghiên cứu nhé?"
“Đừng, đến đón em tan là .
Đưa đến viện nghiên cứu thì cần ."
Cô chạy sang nhà máy một chuyến, lúc về xách theo nhà, thế chẳng là lộ tẩy .
“Anh đựng thêm cho em một cốc canh ngân nhĩ nữa , em mang đến viện nghiên cứu uống."
Lâm Hướng Nam cất cốc túi , kết quả lúc cửa cô để quên cả cái túi, bản cô còn chẳng nhận .
Đợi đến khi tới chỗ Hoàng Tiểu Cương bày sạp lúc , cô ngó một lượt, cô vẫn thấy Hoàng Tiểu Cương , nhưng thấy một động tĩnh kỳ lạ.
Cô dựng xe bên lề đường, sâu trong ngõ nhỏ vài bước, chỉ rõ hơn mà còn tận mắt thấy.
Hoàng Tiểu Cương đang mấy tên vây đ-ánh.
“Mấy đang gì thế hả!
Giữa ban ngày ban mặt, thanh thiên bạch nhật mà còn dám đ-ánh !"
Lâm Hướng Nam định móc cốc hoặc ám khí khác từ trong túi để ném, thò tay mới phát hiện túi quên mang theo .
Không ám khí mang theo, Lâm Hướng Nam trực tiếp vơ đại tại chỗ, nhặt một hòn đ-á nhỏ mặt đất ném qua.
Hoàng Tiểu Cương thấy là cô thì giật , bản thương cũng , chứ đại kim chủ thì thể thương:
“Đừng lo cho , chị mau tìm công an ."
'Bốp' một tiếng, Hoàng Tiểu Cương trúng một cái đ-á.
Thấy đám đó sợ hãi gì, phát hiện mà vẫn chạy, Lâm Hướng Nam nhặt một hòn đ-á lớn mặt đất, lao lên nện cho một trận.