Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 351
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:13:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lần hầu hết đều hiểu, nhưng vẫn nhỏ giọng lầm bầm:
“Hôm nay giảng khó quá mất."
Lâm Hướng Nam tự uống nước, coi như thấy gì.
, cô chính là cố ý đấy, khó thì thể hiện trình độ của cô chứ?
Lần đầu tiên giáo sư Vương lên lớp, nếu đưa chút thực tài nào thì trấn áp cả lớp chứ?
Vừa trận cô tung những nan đề khó nhằn, biến tất cả các bạn học trong lớp thành những ngoan ngoãn, cả buổi học hề xảy bất cứ sóng gió nào.
chuyện là hậu quả, vì Lâm Hướng Nam dựng lên một cái bệ quá cao nên những câu hỏi mà các bạn học đặt đó đương nhiên độ khó cũng sẽ tăng theo.
Đinh Hữu Quý còn đang nghĩ xem Lâm Hướng Nam sẽ đối phó qua chuyện thế nào, kết quả là thấy Lâm Hướng Nam trả lời trôi chảy, cả buổi học diễn vô cùng mượt mà.
Ánh mắt của các bạn học khác Lâm Hướng Nam cũng ngày càng trở nên kính phục hơn.
Trước khi học họ gọi “Tiểu Lâm lão sư" là trêu đùa, còn giờ học gọi “Tiểu Lâm lão sư" thì ngữ điệu trở nên nghiêm túc hơn nhiều.
Sau khi tan học, Lâm Hướng Nam thu dọn đồ đạc của với Đinh Hữu Quý:
“Cậu tớ gì?
Có bài nào hỏi tớ ?"
“Trình độ của , các kiến thức trong giáo trình chỉ là thấu hiểu tường tận mà còn những nghiên cứu sâu sắc nữa!"
Đinh Hữu Quý mang vẻ mặt như lừa dối.
“ ."
Lâm Hướng Nam hì hì:
“Trước đây tớ cũng bao giờ là tớ kém cỏi ."
Lúc giáo sư Vương lên lớp về cơ bản là bà thèm giáo trình, vì giáo trình chính là do bà biên soạn mà, mỗi lên lớp bà đều để giáo trình sang một bên ứng biến tại chỗ.
Lâm Hướng Nam thì kém hơn bà một chút, sợ luồng suy nghĩ bay xa quá sẽ vượt khỏi khuôn khổ của sách giáo khoa nên thỉnh thoảng vẫn liếc sách một cái.
nhiều thứ cô giảng, cũng giống như giáo sư Vương, đều là những kiến thức mở rộng bên ngoài sách giáo khoa, chỉ dựa điểm thôi là Đinh Hữu Quý thể khẳng định rằng sự tích lũy của Lâm Hướng Nam vô cùng thâm hậu.
“Bình thường bọn tớ cũng chẳng thấy sách bao giờ."
Ngụy Đống Lương nhịn mà đưa thắc mắc, vẻ mặt kỳ quặc :
“Cậu là giả vờ lười biếng mặt bọn tớ về nhà âm thầm học đấy chứ?"
Việc công khai nỗ lực thì chẳng là gì, nhưng âm thầm nỗ lực thì chút quang minh chính đại cho lắm.
Mặc dù Ngụy Đống Lương cảm thấy Lâm Hướng Nam chắc hạng như , nhưng trong lòng vẫn cứ nhịn mà nghi ngờ như , bởi vì thực sự thể nào nghĩ thông suốt !
Có câu , sợ cùng bạn chịu khổ, chỉ sợ bạn lái xe sang (nguyên văn:
lộ hổ - Land Rover).
Thời gian còn đang cùng chịu khổ, Lâm Hướng Nam đột ngột thăng tiến như chứ.
“Những thứ cũng chẳng khó gì, chỉ cần chăm chỉ học tập là chẳng tốn bao nhiêu thời gian của tớ cả."
Tiết là tiết Chính trị, cần tranh giành hàng ghế đầu nên Lâm Hướng Nam chẳng hề vội vàng, cô thong thả tán gẫu với hai họ.
“Hai phát hiện ?
Trước đây tớ ở viện nghiên cứu phần lớn thời gian đều là đang các loại tập san và sách vở đấy."
Đinh Hữu Quý cạn lời :
“Tớ cứ tưởng lúc đó đang tra cứu tài liệu chứ.
Nhiệm vụ giáo viên giao xuống cần tra cứu khá nhiều tài liệu mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-351.html.]
Lâm Hướng Nam với ánh mắt đầy ẩn ý, cô cũng ngại thẳng .
Đinh Hữu Quý vẫn lĩnh hội ánh mắt đó, cảm thấy đả kích nặng nề:
“Tớ ngay mà, đây chính là đang..."
Nói là lướt nước ( việc cầm chừng) thì cũng đúng, Lâm Hướng Nam cũng sách mà.
Lâm Hướng Nam thành nhiệm vụ của giáo viên hề rắc rối như , chỉ một hai tiếng, nhiều nhất là nửa ngày là xong xuôi.
Thời gian còn dài như thế, Lâm Hướng Nam cũng thể đến viện nghiên cứu , một tuần mà chỉ đến một hai là thành xong công việc thì chẳng sẽ lộ tẩy .
Thế nên những lúc cần đến thì Lâm Hướng Nam vẫn cứ đến, trong văn phòng lớn thể ngủ gật tán gẫu nên cô chỉ đành tìm việc cho để giả vờ như đang bận rộn.
Đinh Hữu Quý suy nghĩ hồi lâu mới tìm từ để , cuối cùng thốt một câu:
“Cậu chính là đang diễn tớ!"
Lâm Hướng Nam:
“Cậu đừng bừa nhé."
“Đừng ủy khuất nữa."
Ngụy Đống Lương vỗ vỗ vai Đinh Hữu Quý, thản nhiên :
“Tiểu Lâm cô chỉ nhắm mỗi ."
“Câu công bằng đấy."
Lâm Hướng Nam điên cuồng gật đầu.
Cô nhắm Đinh Hữu Quý, cô nhắm tất cả .
Trước khi bác sĩ Tần vạch trần, ngay cả Hồ Mỹ Lệ cũng chắc chắn liệu Lâm Hướng Nam thực sự chứng đau đầu , qua đó thể thấy cái miệng của Lâm Hướng Nam cứng đến mức nào.
Thừa nhận khác giỏi hơn là chuyện gì quá khó khăn.
Đặc biệt là trong môi trường học tập và việc của họ, ai nấy đều thiên phú dị bẩm, đầy tuyệt kỹ.
Đinh Hữu Quý cũng chỉ lải nhải vài câu cho sướng miệng thôi, chứ thực trong lòng nghĩ thoáng.
Lâm Hướng Nam giỏi giang nhưng cũng kém, cũng những ưu điểm mà Lâm Hướng Nam , Lâm Hướng Nam tạm thời dẫn cũng chẳng là gì.
Sau khi tan học, ba cùng viện nghiên cứu thì bảo Lâm Hướng Nam đến văn phòng giáo sư Vương một chuyến.
“Thầy chỉ gọi đích danh mỗi Tiểu Lâm thôi , gọi bọn tớ ?"
Đinh Hữu Quý nhịn mà hỏi thêm một câu.
Trước đây ba bọn họ giáo sư Vương đều đối xử công bằng, thường xuyên cùng giao nhiệm vụ.
“Hình như gì thêm."
Nghiên cứu viên truyền tin một cách vô thưởng vô phạt:
“Hai nếu việc gì thì cũng thể cùng Tiểu Lâm đến văn phòng một chuyến."
Những thứ nên cho hai họ thì giáo sư Vương sẽ bảo họ ngoài, cũng chỉ là thêm một chuyến thôi mà.
Đinh Hữu Quý và Ngụy Đống Lương cũng ngại phiền phức, thực sự cùng Lâm Hướng Nam đến văn phòng.
“Hai em cũng đến ."
Vẻ mặt giáo sư Vương đầu tiên là ngạc nhiên, đó liền thoải mái :
“Vốn dĩ thầy định để hai ngày nữa mới thông báo cho hai em.
Đợi khi hai em thành xong việc trong tay và nộp lên thì hãy đến giúp Tiểu Lâm một tay, trợ thủ cho em ."