Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 349
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:13:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sau những chuyện như thế còn nhiều lắm, hai tập cho quen ."
Tôn Nghị thản nhiên bồi thêm một bát “canh gà" (lời khuyên khích lệ):
“Hai cũng những ưu điểm mà cô .
Sợ cái gì chứ.
Chỉ cần hai chăm chỉ học tập, vượt qua Tiểu Lâm là chuyện sớm muộn thôi."
Dù thì bao nhiêu năm chung sống, Tôn Nghị cũng quá quen .
Những thể ở đây, thiên phú là thứ cơ bản nhất.
Thiên phú của Lâm Hướng Nam đúng là cao, nhưng Lâm Hướng Nam đủ nỗ lực.
Thiên phú của họ kém hơn một chút nhưng thể dùng thời gian và sự tích lũy để bù đắp .
Uống xong bát canh gà của Tôn Nghị, Đinh Hữu Quý miễn cưỡng xốc tinh thần, nhưng giọng điệu chuyện vẫn cứ ỉu xìu.
“Chẳng trách các thầy cô trong trường đều thích Tiểu Lâm.
Các bạn học cùng khóa đại học của cô cũng đều khen ngợi cô cả.
Tiểu Lâm đúng là thực tài."
Ngụy Đống Lương cũng phụ họa theo:
“Trước đây cũng tưởng rằng Tiểu Lâm danh tiếng lớn như trong trường là vì cô là sinh viên chuyển tiếp từ chính trường lên.
Nếu chúng đến trường sớm hơn nửa năm thì chúng cũng thể danh tiếng như .
Bây giờ xem đúng là nghĩ quá nhiều ."
“Không ngờ Tiểu Lâm giấu nghề sâu như .
Thật là tính toán sai lầm ."
Hai một cách t.h.ả.m hại, đồng thời thở dài một tiếng đầy sầu muộn.
Lần Lâm Hướng Nam thèm giả vờ nữa, bộc lộ bộ thực lực của , giáo sư Vương chắc chắn sẽ cô với cặp mắt khác xưa.
Để tranh giành ân sủng của thầy, ba bọn họ âm thầm ganh đua suốt một thời gian dài, giờ đây cuối cùng cũng sắp kết quả .
Lúc Lâm Hướng Nam đùa giỡn với Tôn Nghị và những khác thì vẻ mặt còn đầy kiêu ngạo, nhưng hễ cứ gõ cửa phòng giáo sư Vương là biểu cảm của cô lập tức trở nên ngoan ngoãn hẳn.
“Thầy ơi, nhiệm vụ thầy giao hôm nay em thành xong ạ, em để lên bàn cho thầy nhé?"
“Nhanh ?"
Bình thường giáo sư Vương đều bận xong việc mới xem, bà nhịn mà đặt b.út xuống, trực tiếp cầm lấy tài liệu Lâm Hướng Nam đưa cho, chăm chú xem xét.
Sau khi xác nhận sai sót gì, giáo sư Vương nhịn mà hỏi một nữa:
“Lần nhanh thế?
Em nhờ ai giúp ?"
“Dạ ạ.
Tự em độc lập thành đấy."
Lâm Hướng Nam giải thích một cách nghiêm túc:
“Trước đây tốc độ chậm là vì việc ở nhà ảnh hưởng ạ.
Hai đứa nhỏ nhà em còn bé quá, dạo nửa đêm quấy em ngủ ngon, hiệu suất việc tự nhiên cũng chậm ạ."
Trên Đại Bảo, Tiểu Bảo bao nhiêu cái “nồi đen" (tội ) , cũng chẳng thiếu thêm cái nữa.
Giáo sư Vương nhướn mày, miễn cưỡng chấp nhận lời giải thích của Lâm Hướng Nam.
“Thầy ơi."
Lâm Hướng Nam tha thiết giáo sư Vương, đợi bà giao thêm việc cho .
“Thầy giáo sư Trương nhắc tới là em và Tôn Nghị đây từng là đồng nghiệp mấy năm trời.
Trong bản kế hoạch đó của em, đề xuất về cửa hút gió , việc cứ giao cho chính em phụ trách ..."
Giáo sư Vương sắp xếp cho đám Lâm Hướng Nam những việc lặt vặt bấy lâu nay cũng là để họ hiểu rõ tình hình của dự án.
Sau khi nắm bắt thực lực của Lâm Hướng Nam, cô kinh nghiệm nên giáo sư Vương hề chậm trễ, lập tức cho Lâm Hướng Nam độc lập tiếp nhận dự án nhỏ.
“Cảm ơn thầy ạ."
Lâm Hướng Nam vui vẻ nhận nhiệm vụ, hề đắn đo một chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-349.html.]
Giáo sư Vương tận ba học trò, cho dù giáo sư Vương sẽ dẫn cô khảo sát thì cô cũng thể hiện một chút thực lực mới thể khiến tâm phục khẩu phục .
Nếu cô chẳng điểm gì nổi trội thì chắc chắn sẽ xì xào bàn tán về sự thiên vị của giáo sư Vương thôi.
Bình thường là Đinh Hữu Quý và Ngụy Đống Lương “cày" (ép) Lâm Hướng Nam, Lâm Hướng Nam chuẩn chủ động “cày" ngược .
Tuy nhiên, giáo sư Vương nhắm cô , Lâm Hướng Nam cày cho giáo sư Vương xem, mà là cày cho Đinh Hữu Quý, Ngụy Đống Lương cùng các đồng nghiệp khác ở viện nghiên cứu xem.
Lâm Hướng Nam nghĩ kỹ , thời gian cô dốc hết lực để độc chiếm ân sủng của thầy!
Chương 302 Chủ động khai quyện (bắt đầu cày)
Ưu điểm lớn nhất của Lâm Hướng Nam, ngoài việc một bộ não thì còn một c-ơ th-ể khỏe mạnh.
Nhìn chằm chằm đống tài liệu và dữ liệu dày đặc lâu ngày, bọn Tôn Nghị khó tránh khỏi việc đau mắt, mỏi vai, nhưng Lâm Hướng Nam thì , chỉ cần cô là cô thể việc liên tục.
Đến cả chính Lâm Hướng Nam cũng cảm thấy c-ơ th-ể như đúc từ sắt thép .
“Mấy ngày nay con mà ngủ trưa.
Ăn cơm xong là chạy tót đến viện nghiên cứu luôn."
Hồ Mỹ Lệ tò mò hỏi:
“Trong văn phòng con để giường xếp ?"
Lâm Hướng Nam kinh ngạc:
“Mẹ, còn dám nghĩ bạo hơn cả con nữa đấy.
Con đến viện nghiên cứu đương nhiên là để việc , thể là đến để ngủ chứ."
“Làm việc ?"
Hồ Mỹ Lệ “Oa~" lên một tiếng, biểu cảm kỳ quặc.
Tuy Hồ Mỹ Lệ gì thêm, nhưng Lâm Hướng Nam vẫn cảm nhận sự mỉa mai của bà.
“Mẹ, thế là ý gì chứ."
Lâm Hướng Nam thẹn quá hóa giận.
“Bao nhiêu năm nay đều thế cả , con đột nhiên thế chẳng quen chút nào."
Hồ Mỹ Lệ phẩy tay đuổi :
“Được , mau đến viện nghiên cứu , đừng lờ đờ ở nhà mất thời gian."
Nếu vì chen chân đoàn khảo sát để xem náo nhiệt thì Lâm Hướng Nam cũng chẳng nỗ lực đến thế .
chuyện Lâm Hướng Nam thể với Hồ Mỹ Lệ .
Bất kể là nhà máy 132 đây viện nghiên cứu hiện tại, giữ bí mật đều là tố chất cơ bản của nhân viên.
Công việc của Cố Chấn Hoa cũng , hai họ bình thường ở nhà cũng chỉ lén lút bàn tán mấy chuyện bát quái về tình cảm của đồng nghiệp thôi, còn chuyện công việc thì cả hai đều hỏi nhiều, hỏi cũng chẳng , là vi phạm kỷ luật.
Chuyện giáo sư Vương nước ngoài vẫn quyết định, chính bà cũng ngoài nên hầu hết trong văn phòng đều .
Thế nên Tôn Nghị đối với sự nỗ lực kiểu “xác ch-ết vùng dậy" của Lâm Hướng Nam cảm thấy chút khó hiểu.
“Sao hôm nay em cũng ở đây ?"
Tôn Nghị tò mò hỏi:
“Bình thường em chẳng thề thốt rằng nếu ngủ trưa là đầu óc nổi ?
Dạo thế?
Bộ não phát triển hai ?"
Với cái c-ơ th-ể đó của Lâm Hướng Nam, phỏng chừng thức trắng cả đêm thì vẫn cứ là tinh thần phấn chấn thôi.
Cô ngủ trưa vì c-ơ th-ể cần ngủ, mà là vì tinh thần cô ngủ mà thôi.
“Dạo đầu óc đúng là khá nhạy bén."
Chỉ cần Lâm Hướng Nam dùng là bộ não sẽ trở nên hữu dụng thôi.
“Dạo em đúng là kỳ kỳ quái quái.
Càng càng thấy đúng chỗ nào đó."
Tôn Nghị liếc Lâm Hướng Nam hết đến khác, cứ như thể quen với con .
“Anh đừng quản em."
Lâm Hướng Nam kiêu ngạo xong liền vị trí việc của , bật chế độ “quyện vương" (vua cày cuốc).