Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 344
Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:13:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Giả tạo quá ~” Tôn Nghị chẳng thèm giữ thể diện mà bóc mẽ:
“Nói như thể chúng rảnh rỗi lắm bằng.
Ai trong chúng mà chẳng lo cả hai việc chứ?”
Cùng việc một chiếc bàn lớn, khối lượng công việc trong tay Lâm Hướng Nam thế nào, Tôn Nghị chẳng cần tốn công dò xét cũng thấy .
Khối lượng công việc , nếu ở nhà máy 132 đây, lúc tăng ca đuổi tiến độ, Lâm Hướng Nam chỉ cần tập trung một chút là hai tiếng kết quả, mà bây giờ cô thể nhây tận mấy ngày.
Ánh mắt Lâm Hướng Nam nguy hiểm, giơ ngón trỏ lên cảnh cáo Tôn Nghị.
“Được , , nữa, cô về .”
Tôn Nghị dứt khoát chịu thua xin tha.
Lâm Hướng Nam kiêu ngạo liếc một cái, khoác túi chuồn mất tiêu.
Đợi cô , Tôn Nghị mới hỏi thăm Ngụy Đống Lương bên cạnh:
“Các môn học kỳ của khoa nhiều lắm ?
Gồm những môn nào thế?”
“Cũng khá nhiều.
Đây, thời khóa biểu chép đây, xem .”
Ngụy Đống Lương lật trong sách tờ giấy chép tay đưa cho Tôn Nghị, :
“Môn Tiểu Lâm chọn cũng gần giống , chỉ một môn là khác thôi.”
Ba họ cùng một giáo sư, những năm hướng nghiên cứu đều theo Giáo sư Vương, nên đương nhiên khác biệt mấy.
Tôn Nghị học chuyên ngành khác, nhưng cũng vài môn trùng lặp.
Những môn đối với Tôn Nghị khó, đối với Lâm Hướng Nam đương nhiên cũng chẳng khó gì.
“Chỉ bấy nhiêu môn mà tiêu tốn của Tiểu Lâm nhiều thời gian thế ?”
Tôn Nghị lẩm bẩm đầy thắc mắc.
Lâm Hướng Nam đến viện nghiên cứu lâu, Tôn Nghị vẫn nghĩ phận chính của vẫn là sinh viên, mỗi ngày dành nhiều thời gian cho việc học hơn.
Kết quả thời khóa biểu, Tôn Nghị chút đoán định .
Công việc tốn nhiều thời gian, học tập cũng chẳng tốn bao nhiêu, thời gian của Lâm Hướng Nam mất ?
Tôn Nghị nhíu mày, “Chẳng lẽ căn bệnh đau đầu cũ của Tiểu Lâm tái phát ?”
Đột nhiên thấy tin , Ngụy Đống Lương còn chút dám tin, “Tiểu Lâm bệnh đau đầu ?
Chưa từng thấy nhỉ?
Trẻ măng thế , chắc .”
“Học cùng nửa tháng nay , cũng Tiểu Lâm bệnh đau đầu.”
Đinh Hữu Quý thêm .
“Hai mới quen Tiểu Lâm bao lâu chứ?
với cô việc cùng ba bốn năm .
Cô đây là kỹ thuật viên nòng cốt trẻ nhất văn phòng chúng đấy, nếu vì sức khỏe thì thăng tiến chắc chắn nhanh hơn nhiều...”
Những dự án từng tham gia giữ bí mật , nhưng qua lời Tôn Nghị, thực lực của Lâm Hướng Nam đúng là đáng gờm.
Đinh Hữu Quý cũng là kỹ thuật viên của một đơn vị nào đó, xong quá trình của Lâm Hướng Nam là hiểu ngay, “ nghiệp đại học mới bộ phận của chúng , nhưng đầu tiên sư phụ kèm cặp một-một suốt nửa năm mới thể tự bắt tay .
Tiểu Lâm nghiệp trung học, đơn vị đãi ngộ cao như ...”
“Đãi ngộ cao đến mấy cũng chẳng ích gì, vấn đề đau đầu cứ tiền là giải quyết .”
Tôn Nghị đến đây, giọng điệu chút tiếc nuối.
Những năm Lâm Hướng Nam ở nhà máy 132, ngày nào cũng lấy lý do đau đầu để xin nghỉ.
theo Tôn Nghị đoán, Lâm Hướng Nam đến mức ngày nào cũng đau đầu, lẽ thi thoảng mới đau một trận, chỉ là Lâm Hướng Nam xin nghỉ quen tay , nên ngày nào cũng xin nghỉ luôn.
Thời gian nếu căn bệnh cũ của Lâm Hướng Nam tái phát thì hiệu quả công việc theo kịp chắc cũng là chuyện bình thường.
Ngay lúc Tôn Nghị đang đoán xem thời gian của Lâm Hướng Nam , thì Lâm Hướng Nam về đến nhà là ườn luôn.
“Ghế đệm mềm đến mấy cũng chẳng bằng thoải mái.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-344.html.]
Lâm Hướng Nam ghế bập bênh, tu ừng ực nước ngọt.
Đại Bảo, Tiểu Bảo nhà trẻ về, mỉm vẫy tay với Lâm Hướng Nam:
“Mẹ ơi, good morning~”
Lâm Hướng Nam cũng hì hì vẫy tay với hai đứa:
“Buổi chiều là good afternoon~, cả dạy hai con chuyện chỉ dạy nửa vời thế nhỉ.”
“Vì dạy buổi sáng mà .”
Đại Bảo bận tâm, tiếp tục khoe vốn tiếng Anh nửa mùa của .
Dù ở nhà trẻ, hai đứa chỉ cần dựa câu là thể trấn áp tất cả các bạn nhỏ khác.
Kết quả kỳ thi ngoại ngữ mà Lâm Hướng Đông tham gia vẫn , nhưng thi xong Lâm Hướng Đông cũng lơ là, vẫn tiếp tục nỗ lực.
Nếu đậu, sang năm chắc định thi tiếp.
Học kỳ , bạn gái cũ Chu Kháng Mỹ của cũng thi đậu đại học ở thủ đô, bắt đầu chế độ theo đuổi.
Thậm chí Chu Kháng Mỹ giờ chẳng thèm theo đuổi nữa, cô mở miệng là:
“Kết hôn với .
Con cái mang họ .”
Con cái chính là điểm mấu chốt khiến hai bên đổ vỡ đây, Chu Kháng Mỹ trực tiếp thỏa hiệp.
“Xin .
Anh đối tượng mới .”
Lâm Hướng Đông vì để từ chối mà trực tiếp bịa chuyện thật.
Chu Kháng Mỹ cũng hạng ngốc, dò hỏi một chút là ngay , sự việc cứ thế rơi bế tắc.
Trốn thì trốn , nhưng tìm đến tận trường học , Lâm Hướng Đông cũng sợ ảnh hưởng .
Chuyện mấy gã đàn ông tồi tệ “thả thính” phanh phui ở trường Lâm Hướng Nam đó khiến sinh viên cùng khóa ai nấy đều cả, Lâm Hướng Đông né tránh những loại tin đồn tình ái thế .
Khốn nỗi lúc Chu Kháng Mỹ đến trường bọn họ, còn cãi với một nữ sinh khác, dọa Lâm Hướng Đông sợ đến mức chủ động can ngăn:
“Mọi đừng cãi nữa!”
Đ-ánh nh-au thì đ-ánh, nhưng Lâm Hướng Đông cũng chút tiếng tăm ở khoa của họ.
Về chuyện , Lâm Hướng Đông thực sự nghĩ mãi thông, nhịn mà cầu cứu Lâm Hướng Nam:
“Anh rõ ràng từ chối .
Sao sự việc thành thế ?
Em và cô tầm tuổi , chắc em hiểu suy nghĩ của cô chứ.”
“Chuyện giải thích với thế nào nhỉ.”
Lâm Hướng Nam suy nghĩ một lát, với Lâm Hướng Đông:
“Hôm nay hình như mua khoai môn.
Giờ với là hôm nay ăn khoai môn xem.”
Lâm Hướng Đông theo, và kết quả là Hồ Mỹ Lệ mắng cho một trận vuốt mặt kịp.
“Anh ăn khoai môn thì ăn cái gì?
mua về mới bảo ăn?
Sao còn cái tính ăn khoai môn thế nhỉ...”
Lâm Hướng Đông đầy một phút đầu hàng:
“Ăn ăn ăn, ơi, con ăn.”
Lâm Hướng Nam nhún vai:
“Thấy , đôi khi nghĩ gì quan trọng, quan trọng là đối phương nghĩ gì thôi.”
Chu Kháng Mỹ cũng thấu , Lâm Hướng Đông là kiểu đàn ông mà cô chỉ cần đeo bám buông là thể chiếm .
Khốn nỗi những lời x.úc p.hạ.m nhân phẩm khác Lâm Hướng Đông , còn động tay động chân đối với Lâm Hướng Đông càng là chuyện tưởng.
Điều dẫn đến việc sự từ chối của yếu ớt, còn khí thế của Chu Kháng Mỹ thì ngày càng lấn lướt.