Quân Hôn Thập Niên 70: Cả Nhà Toàn Cực Phẩm, Còn Tôi Thất Đức Nhất - Chương 332

Cập nhật lúc: 2026-02-23 10:13:26
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói đoạn, Lâm Hướng Nam liền lộ vẻ mặt cạn lời.”

 

Bạn dở chứng, vì để màu mà thật là khổ tâm sắp đặt.

 

Cốt yếu là để mấy tháng thể thấy vẻ mặt kinh ngạc ngưỡng mộ của Lâm Hướng Nam, Tôn Nghị còn đặc biệt cầu xin Trương tổng công và trong văn phòng đừng để lộ phong thanh.

 

Chuyện nhiều , bản Tôn Nghị cũng rêu rao khắp nơi.

 

Chuyện thì giấu cho kỹ, xong xuôi đấy hãy , tránh xảy chuyện ngoài ý , nếu ai đó gửi một lá thư tố cáo thì thể khiến chuyện xôi hỏng bỏng .

 

Có những kẻ bản đủ điều kiện cũng chẳng thấy khác hưởng lợi.

 

Tôn Nghị việc thận trọng, Lâm Hướng Nam cũng .

 

Cố Chấn Hoa học kỳ cũng lên thủ đô học quân sự, gia đình dạo đều khiêm tốn, chỉ sợ chướng mắt ai đó xảy chuyện ngoài ý .

 

Chuyện Lâm Hướng Nam giành suất học thạc sĩ cũng hề với bên ngoài.

 

Chị đỗ đại học danh tiếng đủ khiến ngưỡng mộ , thêm nữa dễ ghen ghét.

 

“Cháu tham gia kỳ thi đại học cũng tính là lãng phí, đợi nghiệp cháu cũng thể học thạc sĩ mà.”

 

Bà cả Hoa an ủi:

 

“Suất học đó chỉ một thôi, Tôn Nghị là nhân viên kỳ cựu của nhà máy , học vấn cũng cao, cháu dễ gì mà tranh ...”

 

Nếu suất học mà đủ thì xưởng trưởng hận thể tống hết nhân viên trong bộ phận bồi dưỡng một lượt, đó nắm trong tay mấy chục nhân tài kỹ thuật cao cấp, nhà máy của bọn họ sẽ trực tiếp bay cao.

 

chỉ một suất, Tôn Nghị thì cũng còn những nhân viên lão làng khác, luận về cống hiến, Lâm Hướng Nam tám phần là tranh .

 

Thấy sắc mặt Lâm Hướng Nam kỳ lạ, bà cả Hoa :

 

“Một giáo sư cũng suất đề cử đấy.

 

Hay là để bác hỏi lão Quách, lão Lưu xem ?

 

Chắc là họ tư cách đấy.”

 

Đều là những mấy năm từng giúp đỡ, hỏi một tiếng chuyện cũng chẳng gì to tát.

 

“Trong nhà máy suất học, trường học của bọn cháu cũng .”

 

Lâm Hướng Nam đầy ẩn ý, “Thầy giáo trong khoa đưa suất học cho cháu .

 

Bác Tôn thấy vẻ mặt kinh ngạc ngưỡng mộ của cháu, e là thấy .”

 

“Cháu cũng á?

 

Ôi chao!

 

Cháu thật là giỏi giang quá mất!”

 

Bà cả Hoa vỗ mạnh lên vai Lâm Hướng Nam, “Bác ngay mà, đứa trẻ như cháu thật là tiền đồ, bác quả nhiên lầm .”

 

“Bác nhất định đừng cho ai nhé?”

 

Lâm Hướng Nam dặn dò, “Đặc biệt là xưởng trưởng Kim.”

 

“Yên tâm !

 

Đảm bảo Tôn Nghị sẽ !”

 

Bà cả Hoa xa :

 

“Đến lúc đó xem hai các cháu ai dọa ai!”

 

“Thế mới hai chúng là tri kỷ chứ.”

 

Đã đều tính như thì xem ai hơn mới .

 

Lâm Hướng Nam và bà cả Hoa , đồng thời phát tiếng hắc hắc.

 

Thế nên đợi Tôn Nghị đến, bà cả Hoa chẳng cần mời tự xách hạt dưa sang hóng chuyện.

 

“Nhà máy tháng phát phúc lợi , bác xách cho cháu một túi lê đây.

 

Cháu giờ tuy tạm thời việc ở nhà máy nữa nhưng cháu vẫn là của nhà máy chúng .”

 

Tôn Nghị xách một túi lê, vô cùng rạng rỡ.

 

Lâm Hướng Nam còn hỏi:

 

“Sao là bác đưa thế ạ.

 

Cháu còn tưởng là Vương Thục Hoa mấy thanh niên chạy vặt chứ.”

 

“Hại gì , là bác chủ động xin đấy.”

 

Ánh mắt Tôn Nghị đảo quanh một vòng, :

 

“Cháu vẫn đang sách ?

 

Thói quen đấy!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/quan-hon-thap-nien-70-ca-nha-toan-cuc-pham-con-toi-that-duc-nhat/chuong-332.html.]

 

Phải học cho giỏi , cố gắng nghiệp xong thì học thêm cái bằng thạc sĩ nữa.”

 

“Học bốn năm đại học học thạc sĩ nữa thì thời gian dài quá ạ.”

 

Lâm Hướng Nam mỉm :

 

“Cháu chẳng thế .”

 

Bà cả Hoa đầy ẩn ý, bà hiểu ý tại ngôn ngoại của Lâm Hướng Nam, Lâm Hướng Nam chê thời gian bốn năm quá dài nên sinh viên năm nhất học thẳng lên thạc sĩ luôn .

 

Tôn Nghị nội tình, cũng mỉm :

 

“Có gì chứ?

 

Ai mà chẳng trải qua như .

 

Tiểu Lâm đồng chí, bác coi trọng cháu đấy!”

 

Chương 288 Ngồi xổm ở đó

 

Tôn Nghị khua môi múa mép mặt Lâm Hướng Nam, bà cả Hoa thì bày bộ dạng xem kịch vui, một bên hóng hớt.

 

Đợi Tôn Nghị diễn xong chuẩn , bà cả Hoa còn ở cửa nhiệt tình tiễn biệt:

 

“Đi thong thả nhé, đến chơi.”

 

“Vâng ạ.”

 

Tôn Nghị nhiệt tình đáp .

 

Đợi ông , Lâm Hướng Nam và bà cả Hoa , nghiêng ngả trong sân.

 

Tôn Nghị còn xa, thấy tiếng trong sân liền kỳ lạ đầu một cái.

 

“Cái cô Tiểu Lâm với bà cả Hoa , cuộc sống trôi qua thật là thảnh thơi quá nhỉ, ngày nào cũng chỉ ngây ngô.”

 

Nhìn mà Tôn Nghị cũng thấy ngưỡng mộ.

 

Ông cũng chỉ lặng lẽ đắc ý mặt Lâm Hướng Nam, chứ về đến nhà máy Tôn Nghị nửa lời cũng nhắc đến chuyện học hành.

 

Chuyện với ai cũng hợp, với đồng nghiệp trong văn phòng cũng xong, chỉ Lâm Hướng Nam là đối tượng thích hợp nhất.

 

Lâm Hướng Nam cái gì cũng , lòng rộng rãi, sẽ nảy tâm tư gì cả.

 

Không chỉ Tôn Nghị nghĩ như , những khác trong khu tập thể cũng nghĩ thế, chuyện gì cũng sẵn lòng tìm Lâm Hướng Nam chi-a s-ẻ, xin ý kiến chị.

 

“Cháu học ở Đại học Thủ đô, cháu kinh nghiệm, cháu xem Đại học Thủ đô hơn Đại học Thanh Hoa hơn, con nhà bác cả hai trường đều báo danh , cũng chẳng đỗ trường nào ?”

 

Lâm Hướng Nam tò mò hỏi:

 

“Chị ơi, con nhà chị thi bao nhiêu điểm ạ?”

 

“Hai trăm tám mươi điểm!”

 

“Bao nhiêu cơ ạ?”

 

Lâm Hướng Nam nghi ngờ nhầm.

 

“Hai trăm tám mươi điểm!

 

Kỳ thi đại học năm nay độ khó cao hơn năm ngoái nhiều lắm.

 

Năm ngoái ở xưởng 132 với khu tập thể chúng , thi hơn ba trăm điểm đếm xuể, năm nay một ba trăm cũng chẳng , con trai chị hai trăm tám mươi điểm là cao nhất đấy!

 

Chị còn chẳng thèm với ngoài, sợ ghen tị.”

 

Lâm Hướng Nam gãi đầu, “Số điểm ...

 

ờ...”

 

“Đợt thi đại học khóa của các cháu, Vương Thục Hoa cũng , đều là do con bé gan lớn, báo danh là đỗ.

 

Thế nên chị trực tiếp bảo con cứ thoải mái mà chọn trường.

 

Chỉ cần gan lớn thì trường nào mà chẳng chứ.”

 

Người thi xong , nguyện vọng cũng điền , lúc cũng chẳng cần thiết lời gì gây mất hứng nữa.

 

Nụ của Lâm Hướng Nam cứng đờ, vô cùng miễn cưỡng :

 

“Chị cũng lý nhất định ạ.

 

Chuyện đúng là chẳng .”

 

“Phải , chị bảo chuyện triển vọng mà.”

 

Thấy đối phương còn định lôi kéo chuyện trường học, Lâm Hướng Nam hét lớn một tiếng:

 

“Đại Bảo, con đang lén lút cái gì lưng đấy?”

 

Đại Bảo và Tiểu Bảo , thở dài một cái, òa lên thật to.

 

 

Loading...